Ở cái tuổi mà người ta thường chọn cách sống an nhàn, vui vầy con cháu… thì tôi lại làm một việc mà nếu nói ra, nhiều người sẽ bảo là *dại dột*, thậm chí là *tàn nhẫn*.
Tôi giả mù.
Suốt 6 tháng trời.
Chỉ để thử lòng… 3 cô con dâu.
Nghe có vẻ quá đáng, đúng không?
Nhưng nếu biết những gì tôi đã trải qua trước đó… có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao tôi làm vậy.
—
Tôi có ba người con trai.
Đứa nào cũng đã lập gia đình, ra ở riêng. Nhà cửa, đất đai tôi chia tạm thời cho mỗi đứa một phần để làm ăn. Nhưng phần lớn tài sản – mảnh đất lớn nhất ở quê – tôi vẫn giữ lại, chưa sang tên cho ai.
Không phải tôi keo kiệt.
Mà vì tôi muốn chờ.
Chờ xem… ai thực sự là người đáng để tôi tin tưởng.
Vợ tôi mất đã hơn 10 năm. Từ ngày bà ấy đi, tôi sống một mình trong căn nhà cũ. Ba đứa con trai thỉnh thoảng ghé qua, còn con dâu thì… mỗi người một tính.
Tôi không trách.
Thời buổi này, ai cũng bận.
Nhưng có những điều… không phải cứ bận là có thể bỏ qua.
—
Mọi chuyện bắt đầu từ một lần tôi bị té.
Không nặng, nhưng cũng đủ để phải nằm viện mấy ngày. Trong thời gian đó, tôi để ý một điều:
Ba đứa con trai thì thay nhau vào chăm.
Còn ba cô con dâu… gần như không thấy mặt.
Lý do thì đủ cả: bận con nhỏ, bận công việc, bận việc nhà…
Tôi nghe, tôi hiểu.
Nhưng trong lòng… vẫn có gì đó lạnh đi.
Sau khi xuất viện, tôi bắt đầu suy nghĩ.
*Nếu một ngày mình thật sự không còn tự lo được nữa… thì sao?*
Ba đứa con trai, sớm muộn cũng phải đi làm, lo gia đình riêng.
Người ở gần tôi nhất… sẽ là con dâu.
Và nếu họ không thật lòng…
Thì những gì tôi để lại, có ý nghĩa gì?
—
Thế là tôi quyết định… thử.
Một quyết định mà chính tôi cũng không ngờ mình lại dám làm.
Tôi giả mù.
Ban đầu chỉ định giả vài ngày.
Nhưng rồi… mọi thứ diễn ra theo cách mà tôi không thể dừng lại.
Tôi nói với các con là sau lần té đó, mắt tôi bị ảnh hưởng, nhìn mờ dần, rồi gần như không thấy gì nữa.
Ba đứa con trai hoảng hốt, đưa tôi đi khám.
Tôi đã chuẩn bị trước.
Một người bạn cũ của tôi – bác sĩ – giúp tôi “diễn” trọn vẹn.
Kết luận cuối cùng: thị lực suy giảm nghiêm trọng, không thể phục hồi.
Từ ngày đó, tôi chính thức… “mù”.
—
Ban đầu, cả nhà rất lo lắng.
Ba đứa con trai bàn nhau:
“Phải có người ở cùng bố.”
Cuối cùng, họ thống nhất: mỗi tháng tôi sẽ ở một nhà.
Luân phiên.
Tôi không phản đối.
Đó cũng chính là điều tôi muốn.
—
Tháng đầu tiên, tôi ở nhà con trai cả.
Con dâu cả tên Hạnh.
Ngày đầu tiên, cô ấy còn nhẹ nhàng:
“Bố cần gì cứ gọi con.”
Nhưng chỉ sau vài ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Tôi nghe được… nhiều hơn họ nghĩ.
Tiếng thở dài khi phải nấu thêm một phần ăn.
Tiếng càu nhàu khi tôi vô tình làm đổ nước.
Có lần, tôi nghe cô ấy nói với chồng:
“Em không chịu nổi đâu. Người gì đâu mà suốt ngày gọi, phiền chết đi được.”
Con trai tôi im lặng.
Sự im lặng đó… còn đau hơn cả lời nói.
—
Tháng thứ hai, tôi sang nhà con trai thứ hai.
Con dâu tên Lan.
Cô này khéo léo hơn.
Không nói ra mặt.
Nhưng lại… làm theo cách khác.
Bữa ăn của tôi luôn đến sau cùng.
Đồ ăn nguội, đôi khi còn thiếu.
Có hôm, tôi ngồi đợi mãi không thấy ai gọi ăn.
Đến khi tôi tự mò ra bếp… thì chỉ còn lại nồi cơm nguội và chút thức ăn thừa.
Cô ấy nói:
“Ôi, con tưởng bố ăn rồi.”
Tôi chỉ cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy… chua chát.
—
Tháng thứ ba, tôi về nhà con trai út.
Con dâu tên Thủy.
Cô này… khác hẳn.
Cô chăm tôi rất tận tình.
Sáng dậy pha nước, dẫn tôi đi lại, nấu ăn riêng cho tôi.
Thậm chí còn ngồi trò chuyện với tôi mỗi tối.
Có lúc, tôi đã nghĩ:
*Chắc mình đã tìm được câu trả lời rồi.*
Nhưng tôi không vội.
Tôi tiếp tục.
—
Ba tháng sau đó, tôi lặp lại vòng quay.
Nhưng lần này… mọi thứ rõ ràng hơn.
Hạnh bắt đầu tỏ ra khó chịu ra mặt.
Lan thì càng ngày càng lạnh nhạt.
Chỉ có Thủy… vẫn như vậy.
Không thay đổi.
—
Tôi đã gần như quyết định.
Mảnh đất kia… sẽ để lại cho con trai út.
Cho đến… đêm cuối cùng.
—
Đó là đêm tôi vẫn đang ở nhà con trai cả.
Ngày mai, tôi sẽ gọi các con đến để công bố quyết định.
Tôi nằm trên giường, giả vờ ngủ.
Khoảng gần nửa đêm, tôi nghe tiếng cửa mở.
Là Hạnh.
Cô ấy không vào phòng tôi, mà đi thẳng ra phòng khách.
Một lúc sau… có thêm tiếng người.
Là Lan.
Rồi… Thủy cũng đến.
Tôi giật mình.
Ba cô con dâu… tụ tập giữa đêm?
Tôi nín thở, lắng nghe.
—
Hạnh lên tiếng trước:
“Mai ông già chia đất rồi. Tụi mày tính sao?”
Lan cười khẽ:
“Thì cứ diễn như mấy tháng nay thôi.”
Tôi thấy tim mình thắt lại.
*Diễn?*
Hạnh nói tiếp:
“Tao thì chán lắm rồi. Giả vờ quan tâm mà mệt chết.”
Lan đáp:
“Thì ráng nốt. Đất đó giá cả chục tỷ, ngu gì bỏ.”
Tôi nắm chặt tay.
Cảm giác như bị ai đó tát vào mặt.
Rồi Hạnh quay sang Thủy:
“Còn mày, diễn đạt ghê. Ông già chắc tin mày nhất rồi.”
Thủy im lặng vài giây.
Rồi nói một câu… khiến tôi chết lặng.
“Em không diễn.”
Hai người kia cười.
“Thôi đi. Không diễn thì sao mày chăm ổng dữ vậy?”
Thủy thở dài.
“Vì em thấy thương.”
“Thương?” – Lan bật cười – “Thương hay muốn lấy lòng?”
“Muốn nghĩ sao thì nghĩ.” – Thủy nói, giọng bình tĩnh – “Nhưng nếu mai bố không cho tụi mình đồng nào… em cũng không hối hận.”
Không khí im lặng vài giây.
Rồi Hạnh nói:
“Mày khôn đấy. Nói vậy để tụi tao tưởng thật à?”
Thủy không trả lời.
Chỉ nói một câu:
“Em về đây.”
Tiếng bước chân xa dần.
—
Tôi nằm đó.
Không ngủ được.
Cả đêm.
—
Sáng hôm sau, tôi gọi cả ba gia đình đến.
Tôi ngồi giữa nhà.
Cây gậy đặt bên cạnh.
Ba cô con dâu đứng phía sau chồng.
Không ai biết… tôi đã nghe hết.
—
Tôi cất tiếng:
“Hôm nay, tôi muốn nói về chuyện đất đai.”
Cả phòng im lặng.
“Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Và tôi quyết định… sẽ không chia cho ai hết.”
Mọi người sững sờ.
Hạnh là người phản ứng đầu tiên:
“Bố nói sao ạ?”
“Tôi sẽ bán mảnh đất đó.” – tôi nói – “Lấy tiền gửi ngân hàng. Ai chăm tôi đến cuối đời… người đó hưởng.”
Không khí căng thẳng.
Ba cô con dâu nhìn nhau.
Tôi tiếp tục:
“Còn một chuyện nữa.”
Tôi đứng dậy.
Bỏ cây gậy sang một bên.
Mở mắt… nhìn thẳng.
Cả phòng chết lặng.
“Bố… bố… nhìn thấy?”
Tôi gật đầu.
“Đúng. Tôi không mù.”
Không ai nói được gì.
Tôi nhìn từng người.
Dừng lại ở Thủy.
“Những gì các cô nói tối qua… tôi nghe hết.”
Hạnh và Lan tái mặt.
Thủy cúi đầu.
—
Tôi không quát.
Không trách.
Chỉ nói một câu:
“Con người ta… có thể diễn một ngày, một tháng… nhưng không diễn được cả đời.”
Rồi tôi quay vào phòng.
Để lại phía sau… một sự im lặng nặng nề.
—
Đến bây giờ, tôi vẫn chưa bán mảnh đất đó.
Cũng chưa quyết định sẽ cho ai.
Nhưng tôi biết một điều:
Tiền bạc… có thể khiến người ta giả vờ.
Nhưng chỉ cần đủ lâu…
Mọi thứ rồi cũng sẽ lộ ra.
Và đôi khi… điều khiến ta đau nhất…
Không phải là sự thật.
Mà là việc… mình đã từng tin.

Để lại một bình luận