“Vợ dẫn đoàn đi du lịch, bắt gặp chồng và mẹ vợ hú hí trong khách sạn và cái kết…”
Tôi tên Lê Thu Thảo, 32 tuổi, làm hướng dẫn viên du lịch. Đến giờ phút này ngồi đây, tay tôi vẫn còn run, như đang sống trong một cơn ác mộng dài chưa tỉnh. Người đời khổ vì chồng cờ bạc, rượu chè hay ngoại tình thì nỗi đau ấy còn có tên. Còn nỗi đau của tôi không có tên, nó là sự nhục nhã, ê chề đến mức tôi muốn đào đất chui xuống.
Nếu người đàn bà nằm trong vòng tay chồng tôi là một cô gái trẻ hay người dưng, chắc tôi chỉ khóc một trận rồi ly hôn là xong. Nhưng ông trời trêu ngươi tôi tàn nhẫn quá. Người đó lại chính là mẹ ruột tôi, người tôi kính trọng nhất, bà ngoại tương lai của các con tôi.
Tôi sinh ra ở vùng quê Thọ Xuân, Thanh Hóa. Bố mất sớm khi tôi mới 10 tuổi. Từ đó, cả bầu trời tuổi thơ của tôi chỉ thu bé lại bằng hình bóng mẹ. Mẹ tôi tên Duyên, đẹp mặn mà đằm thắm kiểu gái quê. Khi bố mất, mẹ mới ngoài 30, vẫn còn trẻ trung. Nhiều người đến ngỏ lời, hứa lo cho mẹ con tôi sung sướng, nhưng mẹ gạt hết. Mẹ bảo đời mẹ chỉ có một người đàn ông là bố tôi, tài sản duy nhất là tôi. Mẹ sợ đi bước nữa, sợ tôi khổ vì con anh con tôi.
Mẹ ở vậy, cắn răng chịu đựng những đêm dài cô đơn. Tần tảo buôn bán, chạy chợ nuôi tôi ăn học. Trong mắt tôi, mẹ không chỉ là mẹ mà là vị thánh sống. Tôi thề với lòng sau này dù có bán mạng làm việc cũng phải bù đắp cho mẹ, không để mẹ chịu khổ thêm ngày nào.
Tôi chọn học ngành du lịch, lao vào đi tua như thiêu thân. Công việc vất vả, quanh năm ăn cơm hàng cháo chợ, nhưng tôi có sức khỏe và duyên ăn nói nên thu nhập khá. Đi làm được ba năm thì tôi gặp Tuấn. Anh hơn tôi hai tuổi, làm lái xe cho công ty đối tác. Ấn tượng đầu tiên là sự hiền lành, ít nói nhưng chân thành. Những chuyến đi dài, thấy tôi mệt vì say xe hay lo cho khách, anh hay mua nước, mua xôi cho tôi.
Anh không hoa mỹ, không đắt tiền như mấy anh đại gia tán tỉnh, nhưng anh cho tôi cảm giác an toàn. Điều quan trọng nhất khiến tôi gật đầu là cách anh đối xử với mẹ. Lần đầu dẫn anh về ra mắt, mẹ nhìn anh rồi rơm rớm nước mắt, bảo anh hiền hậu giống bố tôi ngày xưa. Tuấn xắn tay áo vào bếp nấu cơm, sửa bóng đèn, lợp mái hiên. Anh bảo em đi công tác suốt, nhà neo người, mẹ lại có tuổi, cần người đàn ông đỡ đần.
Câu nói ấy đánh gục tôi hoàn toàn. Tôi nghĩ mình tìm được đúng người, người sẽ thay tôi chăm sóc mẹ khi tôi vắng nhà. Đám cưới giản dị nhưng ấm cúng. Ngày lên xe hoa, mẹ khóc như mưa, nắm chặt tay tôi không rời: “Mẹ nuôi con hơn 20 năm, giờ gả con đi. Căn nhà này lạnh lẽo lắm Thảo ơi.” Nghe mẹ nói, ruột gan tôi thắt lại. Vợ chồng tôi bàn không ra ở riêng mà ở chung với mẹ. Tuấn đồng ý ngay, bảo anh mồ côi mẹ từ bé, giờ có mẹ Duyên anh coi như mẹ ruột.
Cưới xong, tôi dồn hết tiền tiết kiệm mấy năm, vay thêm ngân hàng, phá nhà ngói ba gian cũ kỹ của mẹ để xây căn nhà mái bằng ba tầng khang trang, đẹp nhất xóm. Tôi muốn mẹ sống tiện nghi tuổi già. Nhà xây xong, hàng xóm ai cũng tấm tắc khen bà Duyên tốt số, có con gái hiếu thảo và con rể ngoan.
Những năm đầu cuộc sống êm đềm. Tôi vẫn vắng nhà triền miên, có tháng cao điểm mùa hè đi tua xuyên Việt cả tháng. Những lúc ấy tôi thấy mình may mắn vì có Tuấn ở nhà. Anh chạy tuyến ngắn, tối nào cũng về. Mọi việc lớn nhỏ từ sửa sang đồ đạc đến đưa mẹ đi khám bệnh, đi chùa, anh lo liệu hết. Mỗi lần gọi video về, thấy mẹ cười tươi khoe hôm nay thằng Tuấn mua cho mẹ cái áo mới, hôm nay con rể nấu cho mẹ món canh chua, lòng tôi bình yên lạ lùng.
Tôi tin tưởng tuyệt đối. Tôi cứ nghĩ tiền bạc và sự tin tưởng là keo gắn kết gia đình. Tôi đâu ngờ chính sự vắng mặt thường xuyên của tôi, chính cái lửa gần rơm trong ngôi nhà kín cổng cao tường ấy đã tạo cơ hội cho tội lỗi nảy sinh. Tôi vô tình nuôi ong tay áo, biến ngôi nhà mình thành ổ cho chồng và mẹ hú hí mà không hay biết.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khoảng một năm trước. Mẹ tôi tự dưng hồi xuân lạ lùng. Bà cắt tóc ngắn uốn xoăn, nhuộm đen nhánh, mặc váy cổ trễ ngắn trên đầu gối, chất liệu mỏng manh. Có hôm tôi về thấy mẹ mặc váy ngủ lụa hai dây mỏng tang đi lại trong nhà, trong khi Tuấn ngồi xem ti vi ở phòng khách. Tôi nhắc khéo: “Mẹ ơi, nhà có con rể, mẹ ăn mặc ý tứ một tí.” Mẹ giận dỗi: “Nó là con trai trong nhà chứ người lạ đâu mà ngại.”
Rồi đến lượt chồng tôi. Dạo ấy anh chăm tắm giặt, xịt nước hoa, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, điện thoại cài mật khẩu, đi vệ sinh cũng cầm theo. Có hôm tôi muốn gần gũi, anh kêu mệt hoặc làm cho xong rồi lăn ra ngủ. Tôi nghĩ chắc anh áp lực công việc hoặc do tôi đi nhiều quá nên tình cảm nhạt dần, nên càng cố gắng chiều chuộng.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Bác Tám bán tạp hóa kéo tôi vào thì thầm: “Thảo này, tao nói mày đừng giận. Mày đi suốt ngày, mày có để ý mẹ mày với chồng mày không? Tao thấy hai người lạ lắm. Hôm nọ tao sang vay nước mắm thấy cửa khép hờ, ngó vào thì thấy mẹ mày với thằng Tuấn ngồi sofa, tay thằng Tuấn đặt lên đùi mẹ mày. Tao hắng giọng cái là hai người giật mình xê ra.”
Tôi nổi khùng với bác Tám, bảo bác đừng đặt điều vu khống. Mẹ tôi cả đời thủ tiết, chồng tôi hiền như cục đất. Tôi nghĩ bác ghen ăn tức ở vì nhà tôi xây to nên bịa chuyện. Sau lần ấy tôi cũng bắt đầu để ý hơn. Có hôm tôi về sớm không báo trước. Về đến nhà giữa trưa, cổng khóa trái im lìm. Tôi gọi điện cho chồng thì thuê bao, gọi mẹ thì chuông reo mãi không ai bắt máy.
Tôi lấy chìa khóa mở cổng vào. Vừa dắt xe vào sân nghe tiếng lịch kịch trong nhà. Phải mất năm phút sau mẹ mới ra mở cửa. Mặt bà đỏ bừng, tóc tai hơi rối, áo cài lệch cúc. Bà ấp úng: “Mẹ đang ngủ trưa say quá không nghe chuông.” Tôi bước vào thì thấy Tuấn từ nhà tắm đi ra, người ướt dượt, chỉ quấn khăn ngang hông, mặt đỏ gay. Anh giật mình cười gượng: “Vợ về lúc nào thế? Anh nóng quá vừa tắm cho mát.”
Trong đầu tôi gợn lên cảm giác bất an. Tại sao mẹ ngủ trưa mà khóa cổng chặt thế? Tại sao cả hai đều luống cuống, mặt đỏ tía tai? Tại sao chồng tắm mà không mang quần áo vào, lại quấn khăn đi ra phòng khách nơi mẹ đang ở? Nhưng nhìn mâm cơm vẫn đậy trên bàn, nhìn vẻ mặt ngây thơ của chồng hỏi han, tôi lại tự gạt đi những suy nghĩ đen tối. Tôi tự trách mình đang nghi bậy bạ.
Tôi đâu biết rằng sau lưng tôi, sau cánh cửa phòng đóng kín ấy, họ đã cười cợt trên sự ngu ngốc của tôi. Họ đã biến ngôi nhà mồ hôi nước mắt của tôi thành ổ để thỏa mãn dục vọng đê hèn. Sự tin tưởng của tôi trở thành tấm màn che chắn hoàn hảo cho mối quan hệ loạn luân ấy.
Mọi chuyện bùng nổ vào đầu tháng trước. Công ty nhận hợp đồng lớn, một đoàn khách VIP gần 40 người đặt tua nghỉ dưỡng Sầm Sơn ba ngày hai đêm. Bình thường tua ngắn tôi hay nhường cho em mới, nhưng đợt ấy tôi thấy mệt mỏi, định xin nghỉ vài hôm để khám sức khỏe và hâm nóng tình cảm vợ chồng. Tối ăn cơm tôi buột miệng: “Mẹ ơi, anh Tuấn ơi, đợt này con định không nhận tua Sầm Sơn nữa. Con mệt quá. Con tính nghỉ ở nhà vài hôm, mua đồ về nấu lẩu ăn cho vui.”
Cả mẹ và chồng tôi khựng lại một nhịp, liếc nhìn nhau nhanh như cắt. Mẹ đặt bát cơm xuống, giọng đon đả: “Ơ hay, mệt thì lúc nào nghỉ chẳng được. Đoàn này khách sộp, tiền típ hậu hĩnh lắm. Con cứ đi đi, ở nhà cơm nước mẹ lo được hết. Thằng Tuấn nó cũng giúp mẹ.” Tuấn hùa theo, gắp thịt vào bát tôi: “Đúng đấy vợ ạ. Em là hướng dẫn viên giỏi nhất, xếp giao cho em là đúng rồi. Em cứ đi đi, về có tiền mình tổ chức tiệc to hơn cũng chưa muộn. Ở nhà anh hứa sẽ ngoan, chăm sóc mẹ chu đáo.”
Thấy cả nhà động viên hăng hái, tôi mềm lòng gật đầu. Cái gật đầu ấy chính là tôi tự ký vào bản án cho cuộc hôn nhân của mình. Sáng hôm sau, mẹ săn sái chuẩn bị vali cho tôi, nhét hết váy đẹp gợi cảm nhất. Tuấn chạy đôn chạy đáo mua xôi mua nước. Sự quan tâm thái quá ấy làm tôi thấy rợn người, như họ đang muốn tống khứ tôi đi cho nhanh.
Xe công ty đến đón, tôi vẫy tay chào. Qua cửa kính tôi thấy họ cười tươi, nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Xe chạy được hơn 60 cây số đến Ninh Bình, tôi phát hiện quên tập hồ sơ quan trọng nhất ở nhà. Không có nó tôi không thể check in cho khách. Tôi gọi chồng thì thuê bao, gọi mẹ thì chuông reo mãi không ai bắt máy.
Tôi nhờ cậu Nam đồng nghiệp nhà gần đó chạy qua lấy giúp. Hai mươi phút sau Nam gọi lại, giọng hốt hoảng: “Chị Thảo ơi, em đến nơi rồi mà nhà chị cửa đóng then cài khóa im lìm. Em bấm chuông cháy cả tay không ai ra. Bác Tám bán tạp hóa bảo hôm nay chồng chị chở mẹ chị đi taxi, xách vali to đùng, ăn mặc đẹp lắm như đi du lịch.”
Tim tôi rơi tõm xuống vực. Rõ ràng lúc sáng mẹ bảo ở nhà muối dưa, chồng bảo được nghỉ ở nhà sửa chuồng gà. Sao giờ lại đi taxi mang vali? Tôi gọi lại cho chồng, lần này máy bắt được nhưng anh ấp úng: “À anh đưa mẹ về quê. Sáng nay mẹ tự dưng nhớ quê muốn về thắp hương cho bác. Anh đang lái xe sóng yếu lắm, tí về đến quê anh gọi lại nhé.” Rồi anh cúp máy.
Tôi ngồi trên xe mà ruột gan như có đống lửa đốt. Nói dối trắng trợn. Quê nội dỗ chạp tháng 10 âm lịch, giờ mới tháng tư. Dỗ chạp cái gì mà đi taxi mang vali? Những nghi ngờ dạo trước tôi cố gạt đi giờ ùa về dồn dập. Nhưng tôi vẫn phải nuốt nước mắt, chỉnh áo, cầm mic tươi cười giới thiệu về hòn Trống Mái, về đền Độc Cước cho khách, trong khi tim tôi đang rỉ máu.
Xe đoàn đến Sầm Sơn gần trưa. Nắng gay gắt, gió biển mặn mòi. Tôi phải cố hít sâu, vỗ má để lấy thần thái. Làm thủ tục check in ở khách sạn Hướng Dương, bên lễ tân báo thiếu phòng VIP. Tôi chạy sang khách sạn Biển Nhớ gần đó đặt phòng. Vừa bước vào sảnh vắng vẻ, ánh mắt tôi chết cứng tại góc khuất gần cầu thang.
Dựng nép vào tường là chiếc xe SH màu mận chín của chồng tôi. Biển số 36B5-289X – chính tay tôi đi bốc biển ngày mới mua. Tim tôi ngừng đập. Tại sao xe chồng tôi lại ở đây? Rõ ràng anh bảo đưa mẹ về quê. Quê cách trăm cây số, sao xe lại nằm ở Sầm Sơn?
Tôi nhìn xuống chân cầu thang, đôi giày lười da bò màu nâu sẫm – quà sinh nhật tôi tặng chồng tháng trước, vẫn còn vết xước ở mũi giày bên phải. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chồng tôi đang ở đây, và mẹ tôi chắc chắn cũng đang ở đây.
Tôi hỏi cô lễ tân: “Em ơi, cái xe SH màu mận và đôi giày nâu kia là của khách phòng nào thế? Chị hình như là người quen.” Cô bé lật sổ, cười khúc khích: “Xe của khách phòng 302 chị ạ. Anh chị ấy vừa nhận phòng lúc nãy. Anh chồng chiều vợ ghê, xách hết đồ đạc còn cõng chị vợ lên tam cấp. Chị nhà không trẻ lắm đâu, nhìn dừ hơn anh chồng nhiều. Chắc mốt phi công trẻ lái máy bay bà già. Nhưng họ tình cảm lắm, ôm ấp xưng hô vợ chồng ngọt sớt.”
Tôi nghe chữ “vợ” mà tai ù đi. Tim đau nhói. Đúng rồi, không chạy đi đâu được. Là mẹ tôi. Người mẹ tôi tôn thờ, người mẹ tôi xây nhà lầu phụng dưỡng, giờ đang đóng vai vợ chồng son với con rể ngay tại nơi tôi làm việc.
Tôi bám vào cột đá mới đứng vững. Cô lễ tân hỏi: “Chị có cần em gọi anh chị xuống gặp không ạ?” Tôi lắc đầu: “Không cần, chị lên tạo bất ngờ cho họ.” Tôi leo bộ thang lên tầng ba. Hành lang vắng tanh, chỉ nghe tiếng máy lạnh ù ù và tiếng tim tôi đập thình thịch. Mỗi bậc thang như dài vô tận.
Tôi đứng trước cửa phòng 302, biển “Xin đừng làm phiền” vẫn treo. Tôi áp tai vào cửa. Tiếng tivi mở kênh ca nhạc sập sình, lẫn trong đó là tiếng cười khúc khích của người phụ nữ và tiếng cười trầm đắc ý của đàn ông. Giọng cười của Tuấn. Rồi giọng người phụ nữ cất lên rõ mồn một: “Anh này hư quá. Tí nữa nhỡ Thảo gọi điện về kiểm tra thì nhớ diễn cho khéo nhé.”
Tiếng chồng tôi đáp lại, giọng nhừa nhựa cợt nhả: “Yên tâm đi vợ yêu. Thảo nó ngu lắm, tin anh sái cổ. Giờ này chắc đang mướt mải dẫn khách ngoài nắng, còn lâu mới gọi. Thôi lại đây với anh nào.”
Từng câu từng chữ như nhát búa tạ đập thẳng vào đầu tôi. Tai tôi ù đặc, trời đất quay cuồng. Tôi đưa tay bịt miệng không hét lên. Nước mắt trào ra như vỡ đê. Là mẹ tôi. Người mẹ tôi từng ôm vào lòng thủ thỉ “Đời mẹ khổ nhiều rồi, mẹ hy sinh tất cả để đời con được sướng.” Giờ bà đang nằm trong đó, gọi con rể là “anh”, xưng “em”, ngọt sớt với nhân tình.
Tôi gõ cửa. Bên trong im bặt. Tôi gõ mạnh hơn. Tiếng xột xoạt, tiếng bước chân chạy loạn. Tôi đập cửa, gào lên: “Mở cửa! Tôi đây, vợ anh đây, con gái mẹ đây! Mở cửa ngay!”
Cánh cửa hé ra một khe. Tuấn nhìn thấy tôi, mặt cắt không còn máu. Anh định đóng sầm lại nhưng tôi húc mạnh vai vào cửa. Tuấn ngã ngửa. Tôi lao vào trong. Căn phòng nồng nặc mùi nước hoa lạ, mùi rượu vang và mùi hoan lạc ngai ngái. Trên giường rộng, chăn gối nhàu nhĩ lộn xộn. Mẹ tôi co ro ở góc giường, vơ chăn che thân thể trần trụi. Tóc tai rối bù, son phấn nhòe nhoẹt. Trên bàn vẫn còn chai rượu vang uống dở và đĩa hoa quả gọt sẵn.
Tôi đứng chết lặng giữa phòng. Tay chân bủn rủn, không nhấc nổi. Tôi muốn lao vào cào xé, muốn tát cho mỗi người một cái, muốn đập phá tan tành cái ổ nhơ nhuốc này. Nhưng lúc ấy tôi chỉ biết đứng trân trân nhìn hai con người thân yêu nhất giờ hiện nguyên hình là hai kẻ phản bội đồi bại nhất.
Tuấn quỳ lết lại gần, khóc lóc van xin: “Thảo ơi, em bình tĩnh, không phải như em nghĩ đâu. Anh bị say rượu, anh không biết gì cả.”
Tôi ghê tởm cái chạm của anh, đạp mạnh vào ngực anh. Anh ngã lăn. Tôi quay sang mẹ. Bà co rúm, miệng lắp bắp: “Con ơi, mẹ chót dại…”
“Chót dại.” Tôi bật cười chua chát. Bà năm nay 55 tuổi, chồng tôi 34 tuổi. Bà đẻ ra tôi, nuôi tôi lớn. Bà từng dạy tôi về tam tòng tứ đức. Giờ bà ngồi trên giường khách sạn với chồng con gái và bảo là “chót dại”.
Tôi giật phăng túi xách mẹ, dốc ngược xuống đất. Son phấn, váy áo gợi cảm và đồ lót rơi vung vãi. Nhìn đống đồ ấy, tim tôi như bị bóp nát. Hóa ra mẹ đã chuẩn bị rất kỹ cho chuyến “du lịch” này.
Tôi rút điện thoại chụp một tấm ảnh. Không biết để làm gì, có lẽ để làm bằng chứng hoặc để nhắc nhở mình không bao giờ được phép quên. Tôi gằn từng tiếng: “Hai người bắt đầu cái trò mèo mà gà đồng này từ bao giờ?”
Tuấn lắp bắp: “Hơn nửa năm rồi…”
Hơn nửa năm. Sáu tháng trời ròng rã. Sáu tháng ấy tôi vẫn đi làm quần quật, vẫn gửi tiền về đều đặn, vẫn mua quà tặng chồng vì “vất vả thay vợ chăm mẹ”. Tôi sống chung với hai kẻ giả tạo, ăn chung mâm, cười nói vui vẻ mà không hay biết sau lưng họ đang diễn trò loạn luân.
Tôi nhìn mẹ, hỏi giọng lạc đi: “Mẹ ơi, con làm gì sai với mẹ? Con xây nhà cho mẹ, con chưa bao giờ để mẹ thiếu thốn. Sao mẹ nỡ đối xử với con như thế?”
Mẹ khóc nức nở: “Mẹ cô đơn quá. Mẹ thiếu thốn tình cảm. Nó quan tâm mẹ, mẹ không làm chủ được mình. Con tha cho mẹ lần này…”
Lời xin lỗi của mẹ như sát thêm muối vào lòng tôi. Vì cô đơn, hàng ngàn người phụ nữ ngoài kia cũng cô đơn. Nhưng có ai làm chuyện loạn luân như thế này không?
Tôi không thể đứng ở đó thêm một giây nữa. Tôi lùi lại, tay quơ quào tìm tay nắm cửa: “Hai người cứ ở đây mà hú hí nốt kỳ nghỉ lãng mạn này đi. Tôi đi. Từ giờ phút này, tôi không có mẹ, cũng không có chồng.”
Mẹ lao theo định kéo áo tôi. Tôi giật mạnh, bà ngã dúi dụi. Tôi không quay đầu lại. Tôi chạy thục mạng ra hành lang, chạy xuống cầu thang bộ như ma đuổi. Nước mắt làm nhòa mọi thứ. Tôi suýt ngã mấy lần nhưng vẫn chạy tiếp. Tôi phải thoát khỏi cái địa ngục ấy.
Tôi lao ra khỏi khách sạn Biển Nhớ như kẻ điên. Nắng trưa gay gắt, mặt đường nhựa bốc hơi. Tôi chạy một mạch ra mép sóng, ngồi sụp xuống bãi cát nóng bỏng. Gió biển thổi phần phật. Xung quanh là tiếng cười đùa của du khách, tiếng trẻ con nô đùa, những cặp tình nhân nắm tay chụp ảnh. Cả bầu trời hạnh phúc bao trùm. Còn tôi ngồi chơi vơi giữa đó như kẻ lạc loài, một phế nhân bị cuộc đời bỏ rơi.
Tôi ôm mặt khóc tu như đứa trẻ bị bỏ rơi. Tôi khóc vì nhục nhã nhiều hơn là vì đau đớn. Tôi hận mình sao ngu dại, sao hy sinh cả tuổi thanh xuân cho hai kẻ không có tính người ấy.
Buổi chiều hôm ấy tôi vẫn phải cầm mic, vẫn phải cười nói với khách. Tôi nuốt nước mắt, tổ chức trò chơi trên bãi biển, hô hào “Quẩy lên nào!” trong khi tim tôi đang rỉ máu. Có lúc nhìn thấy một bà cụ dắt cháu đi dạo, hình ảnh mẹ tôi hiện về. Người mẹ từng thức khuya dậy sớm kho cá, từng trải tóc cho con. Sao người mẹ ấy lại chết rồi? Người đàn bà trong phòng 302 kia là ai?
Đêm hôm đó mới là cực hình. Khi công việc kết thúc, tôi về phòng khách sạn, cánh cửa vừa khép lại là lúc tôi gục ngã hoàn toàn. Tôi không dám bật đèn. Tôi rúc vào chăn, co ro như con tôm luộc. Người run lên bần bật dù tắt hết điều hòa. Tôi muốn ngủ một giấc thật say để quên hết, nhưng cứ nhắm mắt là cảnh tượng trần trụi trong phòng 302 lại hiện về.
Tôi vùng dậy lao vào nhà vệ sinh móc họng, nôn thốc nôn tháo đến mật xanh mật vàng. Tôi xả nước tắm kỳ cọ đến rát đỏ da thịt. Tôi cảm thấy cơ thể mình bẩn thỉu quá. Những đồng tiền tôi kiếm được, những bữa cơm tôi ăn, cái ngôi nhà tôi xây, tất cả đều dính mùi xú uế của sự phản bội.
Tôi nằm trên giường, mở điện thoại xem. Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Tin nhắn của Tuấn: “Thảo ơi, anh đưa mẹ về quê rồi, em cứ làm việc đi. Khi nào về vợ chồng mình nói chuyện. Anh thề với em là anh bị bỏ bùa. Giờ anh yêu em lắm. Em đừng làm ầm ĩ lên, mất mặt anh, mất uy tín công ty em đấy.”
Tin nhắn của mẹ dài hơn: “Con à, mẹ ngàn lần xin lỗi con. Mẹ không còn mặt mũi nào đối diện với con nữa. Mẹ đưa thằng Tuấn về quê để tránh mặt một thời gian. Con thương mẹ thì giấu kín chuyện này, đừng kể với ai, nhất là mấy bà hàng xóm và họ hàng để mẹ còn con đường sống mà nhìn mặt tổ tiên. Con mà làm to chuyện là mẹ tự tử đấy.”
Tôi vo nát điện thoại trong tay. Đến nước này họ vẫn chỉ lo cho sĩ diện, lo xấu hổ với thiên hạ. Họ không hề hỏi tôi có sống nổi không, có đau lòng không. Họ vẫn coi tôi là con ngốc dễ bị lừa.
Sáng hôm sau tôi vẫn phải tô son thật đậm, kẻ lông mày, đeo mặt nạ hướng dẫn viên chuyên nghiệp lên mặt. Tôi tập cười trước gương. Nụ cười méo sệch vô hồn, nhưng ít nhất nó cũng giống một nụ cười. Tôi tự nhủ: “Mày không được gục ngã lúc này. Thảo ơi, mày gục ngã là mày thua hai kẻ kia. Mày phải sống, phải làm việc, phải kiếm tiền để còn ngẩng mặt lên mà nhìn đời.”
Chuyến xe trở về chở theo những vị khách vui vẻ với đầy ắp quà cáp và chở theo một người đàn bà với trái tim đã chết lặng. Ngôi nhà ba tầng khang trang ở quê giờ trong mắt tôi không còn là tổ ấm nữa mà là một cái động chứa chấp tội lỗi.
Về đến nhà, cửa đóng then cài. Tôi gọi không ai trả lời. Tôi mở cửa bước vào. Ngôi nhà tối om, lạnh lẽo như nấm mồ. Trên bàn là tờ đơn ly hôn Tuấn để lại, ký sẵn, lý do “không hợp nhau”. Bên cạnh là tờ giấy xé từ sổ học sinh, nét chữ run rẩy của mẹ: “Thảo con, mẹ ngàn lần xin lỗi con. Mẹ không còn mặt mũi nào đối diện với con nữa. Mẹ đưa thằng Tuấn về quê để tránh mặt một thời gian. Con thương mẹ thì giấu kín chuyện này. Mẹ sẽ không quay lại nữa. Con đừng đi tìm mẹ. Mẹ dại dột, mẹ chịu quả báo. Vĩnh biệt con.”
Tôi vo nát tờ giấy. Mẹ vẫn thế, vẫn lo cho sĩ diện, vẫn dọa tự tử để uy hiếp tôi. Tôi ký vào đơn ly hôn. Tôi chẳng đòi chia tài sản gì. Căn nhà này đứng tên tôi.
Từ đó tôi sống một mình trong căn nhà rộng thênh thang. Ban ngày đi làm vẫn cười nói với khách. Chiều về là nỗi ám ảnh ập tới. Tôi sợ tiếng chuông điện thoại, sợ nhìn thấy số của mẹ. Nghe giọng mẹ thì ghê tởm, mà không nghe thì lo mẹ ốm đau chết bờ chết bụi không ai hay.
Hàng xóm xì xào. Họ bảo tôi đuổi mẹ già đi vì giàu có, vì bất hiếu. Tôi không giải thích. Nói ra thì nhục nhã cho mẹ, cũng ê chề cho tôi. Tôi đành cắn răng chịu tiếng oan là đứa con bất hiếu.
Tôi năm nay 32 tuổi. Cái tuổi đáng lẽ rực rỡ nhất của người đàn bà. Vậy mà tâm hồn tôi già cỗi nát vụn như bà lão 80. Tôi sợ đàn ông, sợ hôn nhân. Tôi tự hỏi sau này có dám mở lòng với ai nữa không. Chắc là không. Vì vết xe đổ này kinh hoàng quá.
Người đầu ấp tay gối còn phản bội mình, người mang nặng đẻ đau còn đâm sau lưng mình thì trên đời này còn ai để mà tin nữa?
Tôi bế tắc quá. Tôi không biết tương lai mình sẽ đi về đâu. Tôi chỉ cầu mong trời Phật cho tôi đủ sức khỏe, đủ nghị lực để không hóa điên, để tiếp tục làm việc, kiếm tiền và chờ đợi một ngày nào đó, khi trái tim tôi đủ bao dung, khi nỗi đau đã chai sạn, tôi có thể lên đón mẹ về mà không còn cảm thấy buồn nôn nữa.
Nhưng ngày đó chắc còn xa lắm.

Để lại một bình luận