Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề về nhà định gọi mẹ đẻ sang ăn thì thấy mùi mẹ chồng đã liền mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu đến trong khi không mời…

Nghe thì đơn giản. Nhưng với tôi – một người phụ nữ đi làm cả ngày, về nhà lại quay cuồng cơm nước, con cái, rồi những mối quan hệ chằng chịt bên nội – thì một bữa ăn “đúng nghĩa cho mình” lại là thứ xa xỉ.

Sáng hôm đó, tôi nhận lương.

Không nhiều, nhưng đủ để tôi tự thưởng cho mình một chút.

Tôi mở điện thoại, đặt một loạt đồ ăn: gà rán, cá nướng, thêm vài món ăn vặt mà bình thường tôi chỉ dám lướt qua. Tôi còn cẩn thận gọi thêm một nồi canh chua – món mẹ tôi thích.

Tôi dự định sẽ gọi mẹ sang.

Hai mẹ con ngồi ăn, nói chuyện, không cần vội vàng, không cần nhìn sắc mặt ai.

Chỉ nghĩ thôi… tôi đã thấy nhẹ lòng.

Nhà tôi không lớn.

Một căn nhà hai tầng, ở cùng mẹ chồng.

Hai em chồng đều đã lập gia đình, ở riêng, nhưng tuần nào cũng về. Không phải vì nhớ nhà… mà vì “ăn cơm nhà mẹ”.

Ban đầu tôi không để ý.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra: mỗi lần họ về, tôi là người nấu.

Tôi là người dọn.

Tôi là người rửa bát.

Còn họ… chỉ đến, ăn, rồi đi.

Mẹ chồng tôi là kiểu người rất “tình cảm” – theo cách của bà.

Bà thương con trai, thương con gái.

Thương đến mức… cái gì cũng muốn chia cho họ.

Chỉ có điều, thứ bà chia… thường là công sức của tôi.

Tôi đã nhiều lần góp ý nhẹ nhàng.

“Mẹ ơi, nếu các em về đông, mình báo trước để con chuẩn bị.”

Bà gật gù.

“Ừ, mẹ biết rồi.”

Nhưng rồi… vẫn như cũ.

Thế nên hôm đó, tôi không nói với ai.

Không báo trước.

Không chia sẻ.

Tôi chỉ muốn một bữa ăn riêng.

Cho tôi.

Cho mẹ tôi.

Khoảng 6 giờ tối, đồ ăn được giao tới.

Mùi gà rán thơm phức lan khắp nhà.

Tôi bày biện ra bàn, lòng có chút háo hức như một đứa trẻ.

Tôi gọi điện cho mẹ:

“Mẹ ơi, sang con ăn cơm nhé, con gọi đồ ngon lắm.”

Mẹ tôi cười:

“Ừ, để mẹ qua.”

Tôi vừa cúp máy thì nghe tiếng cửa mở.

Mẹ chồng tôi đi từ ngoài vào.

Bà nhìn bàn ăn.

Nhìn rất lâu.

Ánh mắt đó… tôi quá quen.

“Ôi, hôm nay làm gì mà nhiều đồ thế?”

Tôi cố giữ giọng bình thường:

“Dạ, con gọi ăn thôi mẹ.”

“Ăn hai người mà gọi nhiều vậy à?”

Tôi cười gượng:

“Con gọi mẹ con sang ăn nữa.”

Chỉ một câu đó thôi.

Tôi đã thấy ánh mắt bà thay đổi.

“À… thế à.”

Giọng bà kéo dài.

Rồi bà quay đi.

Tôi không nghĩ nhiều.

Tôi vẫn tiếp tục bày đồ.

Vẫn nghĩ rằng hôm nay… sẽ khác.

Nhưng khoảng 20 phút sau…

Tôi nghe tiếng xe.

Rồi tiếng nói cười ồn ào.

Tim tôi khựng lại.

Cửa mở.

Hai em chồng tôi bước vào.

Theo sau là chồng họ.

Và bốn đứa trẻ.

Cả nhà.

Đầy đủ.

“Ôi, chị dâu gọi đồ ăn à?” – cô em chồng cười tươi.

“May quá, tụi em đang định ra ngoài ăn.”

Tôi đứng chết lặng.

Nhìn sang mẹ chồng.

Bà đang cười.

Một nụ cười rất… hài lòng.

“Thấy nhà có đồ ăn ngon, mẹ gọi tụi nó về ăn cho vui.”

Cho vui.

Hai chữ đó…

Như đổ thêm dầu vào lửa.

Tôi nhìn bàn ăn.

Nhìn số đồ mình đã gọi.

Nhìn số người vừa bước vào.

Không đủ.

Chắc chắn không đủ.

Tôi hít sâu.

Cố giữ bình tĩnh.

“Con… chưa chuẩn bị thêm.”

“Không sao đâu, ăn ít cũng được.” – một người nói.

“Trẻ con ăn có bao nhiêu đâu.” – người khác chen vào.

Tôi cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.

Đúng lúc đó…

Mẹ tôi đến.

Bà đứng ngoài cửa.

Nhìn vào trong.

Rồi nhìn tôi.

Tôi thấy ánh mắt mẹ.

Một chút ngạc nhiên.

Một chút lúng túng.

Và… một chút buồn.

“Mẹ vào đi.” – tôi nói.

Giọng hơi run.

Mẹ tôi bước vào.

Không khí trong nhà bỗng chật chội.

Không ai nói ra.

Nhưng ai cũng hiểu.

Bữa ăn này… không còn là của tôi nữa.

Trẻ con bắt đầu chạy nhảy.

Người lớn ngồi xuống.

Mẹ chồng tôi vui vẻ phân chia chỗ ngồi.

“Ngồi đi, ăn cho nóng.”

Tôi đứng đó.

Không ai hỏi tôi có đồng ý không.

Không ai hỏi tôi có thoải mái không.

Tôi nhìn mẹ tôi.

Bà ngồi ở góc bàn.

Im lặng.

Cái cảm giác đó…

Không phải là tức giận.

Mà là… bị xâm phạm.

Tôi đã cố nhịn rất nhiều lần.

Nhịn khi họ về bất ngờ.

Nhịn khi phải nấu thêm.

Nhịn khi phải dọn dẹp.

Nhưng hôm nay…

Là ngày của tôi.

Và họ…

Vẫn lấy nó đi.

Một đứa trẻ cầm miếng gà.

Cắn một miếng.

Rồi bỏ xuống.

Một người lớn gắp cá.

Nói:

“Ơ, ít thế này à?”

Một người khác quay sang tôi:

“Chị gọi thêm đi.”

Tôi nghe rõ từng câu.

Như từng nhát dao.

Tôi đứng dậy.

Mọi người nhìn tôi.

Tôi không nói gì.

Chỉ đi đến bàn.

Nhấc khay gà lên.

“Em làm gì thế?” – chồng tôi hỏi.

Tôi không trả lời.

Tôi bước ra sân.

Và…

Hất.

Toàn bộ.

Gà.

Cá.

Canh.

Đổ xuống nền xi măng.

Âm thanh đó…

Khô khốc.

Nặng nề.

Cả nhà im lặng.

Không ai nói gì.

Tôi quay lại.

Nhìn từng người.

“Ăn đi.”

Giọng tôi bình tĩnh.

Đến mức chính tôi cũng sợ.

“Ăn cho vui mà.”

Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.

“Con làm cái gì thế hả?”

Tôi nhìn bà.

Lần đầu tiên… không né tránh.

“Con chỉ làm đúng như mẹ dạy thôi.”

“Dạy gì?”

“Chia sẻ.”

Không khí đông cứng.

Chồng tôi kéo tôi vào phòng.

“Em điên rồi à?”

Tôi cười.

“Ừ, chắc em điên rồi.”

“Em có biết em vừa làm gì không?”

“Tôi biết.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Tôi vừa phá hỏng một bữa ăn.”

“Tôi vừa làm mất mặt gia đình.”

“Tôi vừa trở thành đứa con dâu hỗn láo.”

Tôi dừng lại.

“Nhưng ít nhất…”

“…tôi không còn là người im lặng nữa.”

Đêm đó, không ai ăn gì.

Mẹ tôi lặng lẽ ra về.

Không nói một lời.

Tôi ngồi trong phòng.

Một mình.

Không ai nói chuyện với tôi.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu…

Tôi không thấy mình sai hoàn toàn.

Có thể tôi quá đáng.

Có thể tôi ích kỷ.

Nhưng nếu một người luôn phải nhường nhịn…

Đến khi không còn gì để nhường nữa…

Thì họ còn lựa chọn nào khác?

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *