Danh mục: Chưa phân loại

  • Cả nước ăn mừng: Giá xăng dầu mới nhất

    Cả nước ăn mừng: Giá xăng dầu mới nhất

    Giá xăng dầu hôm nay 17/3/2026: Dầu Brent và WTI tăng mạnh

    Giá xăng dầu hôm nay 17/3/2026 trên thị trường thế giới ghi nhận xu hướng tăng của cả hai loại dầu chuẩn ngay trong phiên giao dịch đầu tuần. Đà tăng của giá dầu thô thế giới có thể tạo áp lực lên giá xăng dầu trong nước trong các kỳ điều hành tới.

    Vào lúc 6h00 ngày 17/3/2026 (giờ Việt Nam), giá dầu WTI đạt 97,63 USD/thùng, tăng 0,79 USD/thùng, tương ứng tăng 0,82% so với phiên trước.

    Giá dầu Brent trong phiên giao dịch ngày 17/3/2026 đạt 104,53 USD/thùng, tăng 1,33 USD/thùng, tương ứng tăng 1,30%.

    Giá xăng dầu hôm nay 17/3/2026 trong nước theo bảng giá Petrolimex

    Giá xăng dầu hôm nay 17/3/2026 tại thị trường trong nước được áp dụng theo bảng giá bán lẻ chính thức của Petrolimex. Mức giá bán lẻ đã bao gồm thuế GTGT, riêng mặt hàng mazút là giá bán buôn.

    Lưu ý: Mức giá trên là giá bán lẻ, riêng đối với mặt hàng mazút là giá bán buôn.

    Kỳ điều hành giá xăng dầu gần nhất

    Giá xăng dầu hôm nay 17/3/2026 trong nước đang được áp dụng theo quyết định điều hành của liên Bộ Công Thương – Tài chính có hiệu lực từ 0h30 ngày 14/3/2025. Theo quyết định này, giá bán lẻ tối đa các mặt hàng xăng dầu được giữ nguyên so với kỳ điều hành trước.

    Tại kỳ điều hành gần nhất, xăng E5 RON92 giảm 447 đồng/lít, giá bán lẻ 22.504 đồng/lít, thấp hơn xăng RON95-III 3.071 đồng/lít.

    Xăng RON95-III tăng 335 đồng/lít, giá bán lẻ không cao hơn 25.575 đồng/lít.

    Dầu diesel 0,05S tăng 555 đồng/lít, giá bán lẻ không cao hơn 27.025 đồng/lít.

    Dầu hỏa tăng 2.513 đồng/lít, giá bán lẻ không cao hơn 26.932 đồng/lít.

    Dầu mazút 180CST 3,5S giảm 340 đồng/kg, giá bán lẻ không cao hơn 18.661 đồng/kg.

  • Giúp việc vào nhà tôi làm được 2 tháng thì sáng nào cũng dậy sớm từ 4h sáng đi ra ngoài, tôi hỏi đi đâu sớm thế thì cô ấy nói đi tập thể dục.

    Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa hàng online, kinh tế khá hơn nên tôi thuê một cô giúp việc để đỡ việc cơm nước, dọn dẹp. Cô giúp việc tên là Nguyệt, trông tầm hơn bốn mươi, dáng người nhỏ thó, da ngăm ngăm, mắt lúc nào cũng cúi xuống. Đợt nhận việc, Nguyệt cứ rụt rè như sợ mình làm sai. Tôi nghĩ chắc do cô ấy xuất thân khó khăn nên thiếu tự tin. Nhưng được cái làm việc gọn gàng, sạch sẽ, ít nói, hiền lành.

    Ngày đầu tiên, tôi đã thấy cô ấy dậy sớm hơn mình. Tôi xuống bếp lúc 6 giờ, thì Nguyệt đã dọn dẹp sân, lau cửa kính sạch bóng. Tôi khá hài lòng. Thế nhưng sau khoảng một tuần, tôi để ý một điều: sáng nào cô ấy cũng mở cửa đi ra ngoài lúc 4 giờ sáng. Lúc đầu tôi tưởng cô ấy dậy sớm đi chợ. Nhưng rõ ràng đồ ăn tôi mua trước đó còn nguyên, chưa hề được dùng. Tôi gặng hỏi, Nguyệt bảo: “Dạ, con đi bộ tập thể dục cho khỏe người. Con quen dậy sớm rồi.”

    Nghe thì hợp lý, nhưng một người tập thể dục ngoài trời, đổ mồ hôi, đáng lẽ phải thay đồ. Đằng này mỗi lần cô ấy quay về, áo quần vẫn khô, tóc cũng không rối, mặt mày không đỏ. Điều lạ hơn là sáng nào cô ấy cũng mang về một chiếc túi nylon đen, buộc chặt, để vào bếp rồi tí lại đem đi đâu mất. Tôi hỏi thì Nguyệt chỉ bảo trong đó là khăn mặt với chai nước. Nhưng rõ ràng nó không giống thứ nhẹ như vậy. Nó nặng, có hình khối, và đôi lúc nghe lủng củng như có hộp nhựa bên trong.

    Sự cảnh giác trong tôi tự nhiên trỗi dậy. Trong thời buổi này, chuyện giúp việc lấy đồ, lấy vàng, lấy tiền của chủ là chuyện mọi người nghe mãi. Tôi tuy không giàu có gì nhưng trong nhà có nhiều đồ công nghệ, mấy đơn hàng tồn, rồi bộ sưu tập son của tôi cũng không rẻ. Lỡ đâu… cô ấy có ý đồ gì? Tôi bắt đầu để mắt nhiều hơn.Có thể là hình ảnh về đồ ngủ

    Một buổi sáng, tôi cố tình dậy sớm, mở camera xem. Nguyệt lục lọi thùng rác, lấy ra những hộp đồ ăn thừa tối qua tôi bỏ đi: một ít thịt kho còn sót, mấy miếng cá vụn, một phần cơm bỏ dở, rồi thêm chút rau xào. Cô ấy gom hết vào một hộp nhựa cũ, bỏ vào túi đen và rón rén đi ra ngoài. Tôi sững người. Tại sao lại làm vậy? Cô ấy nói dối tôi sao? Lấy đồ ăn thừa để làm gì? Rồi mang đi đâu? Mang bán? Hay nuôi chó mèo? Nhưng khu quanh đây làm gì có chó mèo hoang nhiều đến thế.

    Càng nghĩ tôi càng ngờ vực. Không thể để một người làm trong nhà mình mà ngày nào cũng lén lút như vậy được. Tôi quyết định theo dõi. Nhưng tôi không theo ngay hôm đó, tôi muốn chắc chắn thêm. Suốt một tuần, sáng nào Nguyệt cũng làm y như cũ. Gom đồ thừa, bỏ vào túi xách, đi bộ một mạch ra khỏi ngõ.

    Một buổi sáng trời đầy sương, tôi khoác áo, đội mũ, cố gắng bước nhẹ theo sau cô ấy. Tôi đi cách tầm mười mét, đủ để không bị nghe thấy tiếng chân. Nguyệt đi rất nhanh, vòng qua con hẻm nhỏ rồi rẽ vào khu nhà cấp bốn tồi tàn cuối chợ. Tôi càng đi càng lo lắng. Đây không phải nơi một người đi tập thể dục sẽ tới. Cô ấy đứng lại trước một căn nhà xiêu vẹo, tường bong tróc, mái tôn hoen rỉ… trong nhà le lói ánh đèn vàng yếu.

    Nguyệt gõ cửa, rất nhẹ. Một cụ bà gầy gò, tóc bạc, mở ra. Nguyệt cúi rạp người: “Mẹ, con mang đồ ăn sáng về.”

    Tim tôi khựng lại.

    Cô ấy bước vào, lấy từng hộp đồ ăn trong túi ra. Bên trong không chỉ có thức ăn thừa của nhà tôi, mà còn có vài mảnh bánh mì nguội, chút cháo tối qua tôi nấu cho con, thậm chí có lần tôi thấy cả trái táo bị dập nhẹ mà hôm trước tôi định bỏ đi.

    Bà cụ run run nói: “Con không cần lấy nhiều thế này đâu. Nhà chủ họ có biết thì họ đuổi việc con mất.”

    Nguyệt nói nhỏ: “Con lấy đồ họ bỏ đi mà mẹ. Không sao đâu.”

    Tôi đứng sau cánh cửa, lặng người.

    Giây phút đó, một thứ gì đó như bóp nghẹt ngực tôi. Người phụ nữ làm thuê cho nhà tôi – người mà tôi từng nghi ngờ, từng nghĩ cô ấy gian dối – lại đang âm thầm dùng những món đồ ăn thừa để nuôi bố mẹ già. Trong căn nhà tối tăm ấy còn có một cụ ông gầy đét, hơi thở yếu, đang ngồi tựa vào vách. Nguyệt dọn phần đồ ăn ra, hâm lại bằng chiếc bếp cũ sứt mẻ, rồi đút cho bố mẹ từng muỗng.

    Tôi nhìn mà cổ họng khô róc. Chưa bao giờ trong đời tôi thấy xót xa đến thế.

    Nguyệt không biết mình bị theo dõi. Cô ấy ngồi đó, sửa lại chăn cho bố mẹ, nói vài câu rồi đứng lên vội vã vì sợ về muộn không kịp nấu bữa sáng cho tôi. Trước khi về cô ấy còn dúi vào tay mẹ mình 50 nghìn – chắc là phần lớn tiền lương mà tôi trả cho cô ấy.

    Tôi không dám bước vào. Tôi quay về trước, ngồi ở bàn bếp, nước mắt cứ rơi. Hóa ra mỗi ngày cô ấy lặng lẽ mang đi những thứ mà tôi coi như rác, còn cô ấy coi như cả bữa ăn của cha mẹ. Hóa ra thứ túi bóng đen đáng ngờ kia không phải bí mật xấu xa, mà là một tình thương nghèo nàn nhưng chân thật đến nhói lòng.

    Khi Nguyệt về đến nhà, tôi giả vờ đang pha cà phê. Cô ấy hơi giật mình khi thấy tôi dậy sớm.

    “Cô… cô dậy sớm vậy ạ?”

    Tôi nhìn cô ấy, lòng nghẹn lại.

    “Nếu cô muốn mang đồ ăn về cho bố mẹ… thì cứ nói với tôi. Tôi đâu phải người khó khăn đến mức đó.”

    Nguyệt sững người. Mặt cô ấy tái lại, đôi mắt mở lớn, rồi nước mắt rớt xuống.

    “Cô… cô biết rồi ạ?”

    Tôi không nói dối. Tôi gật đầu.

    Nguyệt quỳ sụp xuống ngay tại chỗ khiến tôi hoảng hốt. “Cô đừng đuổi con. Con không lấy gì của nhà cô. Con chỉ… chỉ thấy bố mẹ đói quá. Hai tháng nay bố con bệnh nằm một chỗ, thuốc thang tốn kém, con sợ không đủ tiền.”

    Tôi ôm lấy cô ấy. “Đứng dậy đi. Tôi đâu có đuổi cô. Nguyệt, từ giờ cô không cần lấy đồ ăn thừa nữa. Tôi sẽ chuẩn bị riêng phần cho bố mẹ cô.”

    Cô ấy khóc như đứa trẻ. Tôi cũng vậy.

    Buổi sáng hôm đó, bếp nhà tôi ấm lạ thường. Tôi nấu thêm một nồi cháo to, gói ghém cẩn thận. Tôi bảo Nguyệt đưa bố mẹ cô ăn cho nóng. Cô ấy cứ líu ríu cảm ơn mãi.

    Chiều, tôi gọi chồng về, kể hết đầu đuôi. Chồng tôi trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mình tăng lương cho cô ấy nhé. Người tốt như vậy khó tìm lắm. Cô ấy tử tế còn hơn cả nhiều người thân mà anh từng biết.”

    Tôi gật đầu. Thậm chí tôi còn muốn hơn thế. Tôi muốn giúp đỡ cái gia đình nghèo khổ ấy bằng sức mình có thể.

    Tối hôm đó, tôi đưa cho Nguyệt một phong bì.

    “Đây là tiền lương mới của cô. Gấp đôi trước.”

    Nguyệt vội lắc đầu: “Con không dám nhận đâu cô ơi. Con làm gì nhiều đến thế.”

    “Không phải vì công việc,” tôi nói nhẹ. “Mà vì cô là người tử tế.”

    Nguyệt lại khóc.

    Tôi nhìn người phụ nữ ấy – nhỏ bé, lam lũ, mỗi ngày dậy lúc 4 giờ sáng để chạy về nhà với chiếc túi đen chứa toàn thức ăn vụn. Một người như vậy, làm sao tôi có thể nghi ngờ cô ấy được?

    Kể từ hôm đó, sáng nào tôi cũng dậy sớm chuẩn bị phần ăn đầy đủ. Nguyệt không còn lén lút nữa. Cô cảm ơn tôi bằng sự tận tâm trong từng công việc lớn nhỏ. Nhà tôi ấm áp hơn, bữa cơm có thêm tiếng cười, và tôi nhận ra một điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến.

    Hóa ra… đôi khi người tốt nhất trong nhà mình lại là người ít nói nhất. Người mình từng nghi ngờ nhất lại là người sống tử tế nhất. Và thứ khiến ta cảnh giác… đôi khi lại chính là thứ chứng minh một trái tim đầy thương yêu đang cố gắng âm thầm tồn tại.

    Còn tôi, mỗi lần nhớ đến khoảnh khắc nhìn qua cánh cửa nhà tồi tàn ấy, lại thấy bản thân được dạy một bài học mà cả đời không quên: lòng tốt có thể nghèo về vật chất, nhưng nó giàu có hơn bất kỳ điều gì.

  • Lao động nghỉ phép, trường hoán đổi lịch học để nối dài kỳ nghỉ lễ 9 ngày

    Lao động dự tính nghỉ phép hai ngày làm việc xen kẽ, trường học online hoặc hoán đổi lịch để giảng viên, sinh viên nghỉ thông hai kỳ lễ kéo dài 9 ngày trong tháng 4.

  • THÔI XONG giá vàng ngay lúc này NGƯỜI TRỮ VÀNG KHÓC TIẾNG MÁN

    THÔI XONG giá vàng ngay lúc này NGƯỜI TRỮ VÀNG KHÓC TIẾNG MÁN

    Trong phiên giao dịch hôm nay (3/3), giá vàng miếng và vàng nhẫn các thương hiệu trong nước đồng loạt quay đầu sụt giảm sau khi tăng lên mức đỉnh lịch sử trong phiên ngày hôm qua. Trong khi đó, trên thị trường quốc tế, giá vàng chưa dừng đà tăng, tiến lên sát mốc 5.400 USD/ounce.

    Cụ thể, tại thời điểm 11 giờ 30 phút ngày 3/3, Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng miếng SJC mua vào-bán ra ở mức 186,4-189,4 triệu đồng/lượng, giảm 1,5 triệu đồng mỗi lượng ở cả chiều mua vào và chiều bán ra so chốt phiên hôm trước. Chênh lệch mua-bán ở mức 3 triệu đồng.

    Thống kê giá vàng của Công ty cổ phần Dịch vụ trực tuyến Rồng Việt VDOS – Cập nhật lúc 11 giờ 30 phút ngày 3/3.

    Giá vàng nhẫn SJC 9999 mua vào 186,1 triệu đồng/lượng, bán ra 189,1 triệu đồng/lượng, tăng 300 nghìn đồng/lượng ở cả hai chiều (mua vào-bán ra).

    Trong khi đó, giá vàng miếng DOJI tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh mua vào ở mức 186,4 triệu đồng/lượng và bán ra 189,4 triệu đồng/lượng, giảm 1,5 triệu đồng mỗi lượng ở cả chiều mua và chiều bán so chốt phiên hôm trước.

    Thương hiệu này niêm yết giá vàng nhẫn Doji Hưng Thịnh Vượng 9999 ở ngưỡng 186,4-189,4 triệu đồng/lượng (mua vào-bán ra), giảm 1,5 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều so mức kết phiên giao dịch hôm qua.

    Vàng PNJ niêm yết mua vào ở mức 186,4 triệu đồng/lượng và bán ra mức 189,4 triệu đồng/lượng, giảm 500 nghìn đồng mỗi lượng ở cả chiều mua vào và chiều bán ra so với kết phiên liền trước.

    Cùng ngày, Công ty cổ phần Vàng bạc đá quý Bảo Tín Mạnh Hải niêm yết giá vàng miếng mua vào-bán ra ở mức 186,4-189,4 triệu đồng/lượng. Giá vàng nhẫn Kim Gia Bảo 24K cũng giao dịch ở ngưỡng 186,4-189,4 triệu đồng/lượng (mua vào-bán ra).

    Bảo Tín Minh Châu niêm yết giá vàng miếng và vàng nhẫn 9999 đều ở ngưỡng 186,4-189,4 triệu đồng/lượng (mua vào-bán ra). Chênh lệch mua-bán 3 triệu đồng/lượng.

    Tính đến 11 giờ 30 phút ngày 3/3 (giờ Việt Nam), giá vàng thế giới tăng 93,9 USD/ounce so kết phiên trước đó, lên mức 5.372,1 USD/ounce.

    Biểu đồ giá vàng thế giới ngày 3/3. (Ảnh: kitco.com)

    Giá vàng thế giới hôm nay duy trì đà tăng trước những lo ngại về nguy cơ xung đột Trung Đông kéo dài nhưng thu hẹp đáng kể so với thời điểm vượt 5.400 USD/ounce trong phiên hôm qua do áp lực chốt lời từ các nhà đầu tư và đồng USD mạnh lên.

    Bên cạnh đó, tâm lý né tránh rủi ro phần nào dịu lại khiến nhà đầu tư giảm bớt nhu cầu tìm đến vàng như một kênh trú ẩn vốn an toàn để chuyển sang các tài sản sinh lời cao hơn.

    Trong tuần này, các nhà đầu tư đang theo dõi sát sao loạt báo cáo thị trường lao động Mỹ, bao gồm báo cáo việc làm để tìm thêm manh mối bước đi tiếp theo của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) về lãi suất.

    Hôm nay, chỉ số USD-Index giảm xuống mức 98,54 điểm; lợi suất trái phiếu kho bạc Mỹ kỳ hạn 10 năm hiện ở mức 4,049%; thị trường chứng khoán Mỹ đảo chiều tăng điểm khi nhóm cổ phiếu năng lượng và cổ phiếu quốc phòng bứt phá mạnh; giá dầu thế giới tăng vọt do lo ngại gián đoạn nguồn cung, giao dịch quanh mức 79,62 USD/thùng đối với dầu Brent và 72,6 USD/thùng với dầu WTI.

  • Nấu xôi chỉ bỏ nước và muối thôi chưa đủ: Làm thêm bước này xôi chín nhanh,thơm dẻo, hạt nảy căng

    Bí quyḗt ᵭṑ xȏi dưới ᵭȃy giúp bạn có một món ăn thơm ngon hấp dẫn, từng hạt căng mẩy dẻo thơm ai cũng thích ⱪhi thưởng thức.

    Món xȏi ʟà món ăn ⱪhȏng thể thiḗu trong những ngày ʟễ tḗt, những bữa tiệc của gia ᵭình. Nḗu bạn muṓn ᵭṑ xoio nhanh chín thơm ngon dẻo ᵭḕu thì ᵭừng bỏ qua bí quyḗt ᵭṑ xȏi dưới ᵭȃy nhé!

    Chọn  gạo nḗp ngon

    Ngũ cốc & mỳ ống

     

    Theo ⱪinh nghiệm từ xưa, ᵭể có món xȏi ngon thì gạo nḗp quyḗt ᵭịnh tới 70%. Nḗp cái hoa vàng ⱪhi thổi xȏi ít bị hao, hạt ᵭḕu, bóng ᵭẹp, dẻo thơm. Ngoài ra, còn có nḗp Tú Lệ, nḗp nương Điện Biên, nḗp ngỗng, nḗp nhung cũng ᵭược ưu tiên vì hương thơm tự nhiên, dẻo mḕm. Cách chọn gạo nḗp ngon ʟà có màu trắng ᵭục, hạt tròn ᵭḕu, bóng mẩy, thơm mùi ʟúa mới.

    Cần phải ngȃm gạo

    Vì xȏi ᵭṑ chín bằng hơi  nước nên cần ngȃm gạo từ 6 ᵭḗn 8 tiḗng tùy theo từng ʟoại ᵭể giúp gạo nḗp ”ngậm tròn” nước, ⱪhi chín sẽ nở ra dẻo thơm. Khi ngȃm, thêm chút muṓi hạt vừa giúp xȏi ᵭậm vị, vừa ⱪhử mùi nước gạo ngȃm ʟȃu bị chua. Sau ⱪhi ngȃm thì ᵭổ gạo ra rổ cho ráo nước trước ⱪhi cho ʟên chỗ hấp.

    -6919-1663232891

    Căn ᵭủ ʟượng nước

    Khoa học Nước & Biển

     

    Việc căn ʟượng nước vừa ᵭủ ʟà chìa ⱪhóa giúp xȏi chín ᵭủ ᵭộ dẻo mḕm. Nḗu ít quá xȏi sẽ bị ⱪhȏ mà nhiḕu quá ʟại bị nát. Thȏng thường ʟượng nước trong nṑi hấp chỉ ⱪhoảng 1/3 dung tích nṑi. Khi ᵭṑ nḗu ʟượng gạo nḗp nhiḕu quá, xȏi chưa chín thì thêm nước cũng ᵭịnh ʟượng như trên và tiḗp tục ᵭṑ.

    Nên ᵭảm bảo nhiệt ᵭộ

    Việc canh và giữ mức nhiệt ổn ᵭịnh rất quan trọng ᵭể quyḗt ᵭịnh món xȏi ngon. Sau ⱪhi ᵭặt nṑi ʟên bḗp, ᵭợi sȏi thì mới ᵭặt chõ xȏi ʟên ᵭṑ. Chú ý dàn ᵭḕu nḗp, ʟấy ᵭũa chọc 4 – 5 ʟỗ to cho ʟưu thȏng ⱪhȏng ⱪhí. Để ʟửa trung bình và ᵭṑ từ 30 – 40 phút tùy từng ʟoại gạo nḗp. Thỉnh thoảng mở nắp ra ngoài ᵭể chảy bớt phần hơi nước bṓc ʟên, hoặc dùng vải màn (hoặc ⱪhăn xȏ to sạch) phủ ⱪín ᵭể nước ⱪhȏng ᵭọng, chảy xuṓng ʟàm nhão xȏi. Cứ 10 phút thì ᵭảo cho các hạt xȏi chín ᵭḕu, ráo nước.

    Ngũ cốc & mỳ ống

     

    nau xoi ngon

    Cần phải ᵭṑ xȏi hai ʟần ʟửa

    Khoa học Nước & Biển

     

    Đȃy ʟà ”bí quyḗt vàng” ᵭể món xȏi hoàn hảo. Ở ʟần ʟửa 1, ᵭṑ xȏi ⱪhoảng 30 phút vừa chín tới thì múc ra mȃm hoặc mẹt, tãi ᵭḕu rṑi hong quạt cho nguội bớt. Trước ⱪhi ăn thì ᵭṑ ʟửa 2 bằng cách vẩy chút nước ʟạnh, cầu ⱪỳ hơn thì thêm chút mỡ gà vào trộn ᵭḕu và tiḗp tục ᵭṑ thêm 10 – 15 phút cho hạt xȏi căng mẩy, bóng ᵭẹp, dẻo mḕm dù ᵭể ʟȃu.

  • Nấu xȏι cҺỉ Ьỏ пước và muṓι tҺȏι cҺưa ƌủ: Làm tҺȇm Ьước пàყ xȏι cҺíп пҺaпҺ, tҺơm dẻo, Һạt căпg mẩү

    Bí quyḗt ᵭṑ xȏi dưới ᵭȃy giúp bạn có một món ăn thơm ngon hấp dẫn, từng hạt căng mẩy dẻo thơm ai cũng thích ⱪhi thưởng thức.

    Món xȏi ʟà món ăn ⱪhȏng thể thiḗu trong những ngày ʟễ tḗt, những bữa tiệc của gia ᵭình. Nḗu bạn muṓn ᵭṑ xoio nhanh chín thơm ngon dẻo ᵭḕu thì ᵭừng bỏ qua bí quyḗt ᵭṑ xȏi dưới ᵭȃy nhé!

    Chọn  gạo nḗp ngon

    Ngũ cốc & mỳ ống

     

    Theo ⱪinh nghiệm từ xưa, ᵭể có món xȏi ngon thì gạo nḗp quyḗt ᵭịnh tới 70%. Nḗp cái hoa vàng ⱪhi thổi xȏi ít bị hao, hạt ᵭḕu, bóng ᵭẹp, dẻo thơm. Ngoài ra, còn có nḗp Tú Lệ, nḗp nương Điện Biên, nḗp ngỗng, nḗp nhung cũng ᵭược ưu tiên vì hương thơm tự nhiên, dẻo mḕm. Cách chọn gạo nḗp ngon ʟà có màu trắng ᵭục, hạt tròn ᵭḕu, bóng mẩy, thơm mùi ʟúa mới.

    Cần phải ngȃm gạo

    Vì xȏi ᵭṑ chín bằng hơi  nước nên cần ngȃm gạo từ 6 ᵭḗn 8 tiḗng tùy theo từng ʟoại ᵭể giúp gạo nḗp ”ngậm tròn” nước, ⱪhi chín sẽ nở ra dẻo thơm. Khi ngȃm, thêm chút muṓi hạt vừa giúp xȏi ᵭậm vị, vừa ⱪhử mùi nước gạo ngȃm ʟȃu bị chua. Sau ⱪhi ngȃm thì ᵭổ gạo ra rổ cho ráo nước trước ⱪhi cho ʟên chỗ hấp.

    -6919-1663232891

    Căn ᵭủ ʟượng nước

    Khoa học Nước & Biển

     

    Việc căn ʟượng nước vừa ᵭủ ʟà chìa ⱪhóa giúp xȏi chín ᵭủ ᵭộ dẻo mḕm. Nḗu ít quá xȏi sẽ bị ⱪhȏ mà nhiḕu quá ʟại bị nát. Thȏng thường ʟượng nước trong nṑi hấp chỉ ⱪhoảng 1/3 dung tích nṑi. Khi ᵭṑ nḗu ʟượng gạo nḗp nhiḕu quá, xȏi chưa chín thì thêm nước cũng ᵭịnh ʟượng như trên và tiḗp tục ᵭṑ.

    Nên ᵭảm bảo nhiệt ᵭộ

    Việc canh và giữ mức nhiệt ổn ᵭịnh rất quan trọng ᵭể quyḗt ᵭịnh món xȏi ngon. Sau ⱪhi ᵭặt nṑi ʟên bḗp, ᵭợi sȏi thì mới ᵭặt chõ xȏi ʟên ᵭṑ. Chú ý dàn ᵭḕu nḗp, ʟấy ᵭũa chọc 4 – 5 ʟỗ to cho ʟưu thȏng ⱪhȏng ⱪhí. Để ʟửa trung bình và ᵭṑ từ 30 – 40 phút tùy từng ʟoại gạo nḗp. Thỉnh thoảng mở nắp ra ngoài ᵭể chảy bớt phần hơi nước bṓc ʟên, hoặc dùng vải màn (hoặc ⱪhăn xȏ to sạch) phủ ⱪín ᵭể nước ⱪhȏng ᵭọng, chảy xuṓng ʟàm nhão xȏi. Cứ 10 phút thì ᵭảo cho các hạt xȏi chín ᵭḕu, ráo nước.

    Ngũ cốc & mỳ ống

     

    nau xoi ngon

    Cần phải ᵭṑ xȏi hai ʟần ʟửa

    Khoa học Nước & Biển

     

    Đȃy ʟà ”bí quyḗt vàng” ᵭể món xȏi hoàn hảo. Ở ʟần ʟửa 1, ᵭṑ xȏi ⱪhoảng 30 phút vừa chín tới thì múc ra mȃm hoặc mẹt, tãi ᵭḕu rṑi hong quạt cho nguội bớt. Trước ⱪhi ăn thì ᵭṑ ʟửa 2 bằng cách vẩy chút nước ʟạnh, cầu ⱪỳ hơn thì thêm chút mỡ gà vào trộn ᵭḕu và tiḗp tục ᵭṑ thêm 10 – 15 phút cho hạt xȏi căng mẩy, bóng ᵭẹp, dẻo mḕm dù ᵭể ʟȃu.

  • Người mẹ nổi tiếng cả nước sau khi đăng bứcảnh đến trường đón con

    Mới đây, trên trang cá nhân của bà mẹ Grace Chay Bee Kim (Malaysia) chia sẻ bức ảnh cô đến trường đón con sau buổi đi học đầu tiên. Bà mẹ chú thích cho bức ảnh: “Ngày đầu tiên ở trường mới. Em thật tuyệt vời, bé con ơi!”.

    hình ảnh

    Tuy nhiên, ngay sau khi đăng tải, bức ảnh nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng và nhận về hàng nghìn lượt bình luận. Nhiều ý kiến tranh cãi xoay quanh cách ăn mặc của người mẹ khi xuất hiện tại trường của con.

    Không ít người lên tiếng chỉ trích cho rằng trang phục của bà mẹ không phù hợp với môi trường trường học và có thể ảnh hưởng đến nhận thức của trẻ nhỏ. “Tôi không bao giờ cho vợ mình mặc như thế đến trường của con, vợ người khác thì được”, một ông bố bình luận.

    hình ảnh

    Thậm chí, một số trang mạng và cá nhân còn chia sẻ lại hình ảnh này với mục đích chế giễu.

    hình ảnh

    Nhiều người chỉ trích những trang phục không phù hợp của bà mẹ khi ở bên con, khi đi chùa.

    Tuy nhiên, bên cạnh những ý kiến chỉ trích, cũng có rất nhiều người lên tiếng bảo vệ bà mẹ.

    “Điều này chứng tỏ người mẹ rất tự giác, tháo vát và có điều kiện sống tốt, đó là lý do tại sao bà ấy trông xinh đẹp. Điều đó cũng cho thấy người chồng đối xử với vợ rất tốt, không bắt bà ấy làm việc nhà quá nhiều khiến bà ấy trông già đi.”

    “Nếu tôi có vóc dáng như bạn, tôi chắc chắn sẽ mặc như vậy. Mỗi ngày, miễn là tôi thích. Nếu tôi còn nhỏ, tôi sẽ rất tự hào về mẹ mình.”

    “Việc cô ấy ăn mặc thế nào không liên quan gì đến các bạn. Miễn là cô ấy cảm thấy thoải mái. Cô ấy có vóc dáng đẹp nên mặc gì cũng đẹp. Tại sao các bạn lại ghen tị?”

    “Nhìn từ góc độ khác, nếu các ông chồng của bạn sẵn sàng dậy sớm mỗi ngày để đưa con đến trường và nhìn thấy một cảnh tượng dễ chịu như vậy, điều đó cũng khiến ngày mới trở nên vui vẻ hơn.”

    “Tôi không hiểu một số người đang ghen tị điều gì.”

    “Kết hôn có nghĩa là phải ăn mặc như một bà cô sao? Tôi cũng mặc như vậy khi đón con từ trường về, có gì lạ đâu. Tôi không hiểu tại sao có những người sống ở thành phố nhưng suy nghĩ lại quá khắt khe. Nếu ghen tị với vóc dáng của người khác, hãy đi tập thể dục.”

    hình ảnh

    Trước những tranh cãi nổ ra, bà mẹ Grace Chay Bee Kim cũng đã lên tiếng chia sẻ.

    “Cảm ơn mọi người đã quan tâm và bình luận. Tôi đã đọc rất nhiều trong số đó.

    Hôm đó là ngày đầu tiên con tôi đi học và tôi chỉ muốn lưu giữ một kỷ niệm nhỏ. Thực ra, tôi chỉ đỗ xe trước cổng trường vài giây, mở cửa, bế con xuống xe và chụp một bức ảnh. Khi tôi đến nơi thì xung quanh gần như không có ai.

    Tôi hiểu rằng một số người cho rằng nên ăn mặc trang trọng khi đến trường, và tôi tôn trọng ý kiến đó. Nhưng hôm đó tôi không đến văn phòng chính phủ hay tham dự một cuộc họp phụ huynh chính thức. Đó chỉ là khoảnh khắc ngắn khi tôi đưa con về nhà sau buổi học.

    Với tôi, đó đơn giản chỉ là một người mẹ muốn ghi lại quá trình trưởng thành của con mình.

    Hơn nữa, tôi cũng không còn trẻ nữa. Vài năm nữa tôi sẽ bước sang tuổi 40. Nếu tôi vẫn có thể giữ được sự tự tin và mặc những bộ quần áo mình thích thì đó là điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.

    Tôi hy vọng mọi người sẽ thông cảm hơn và tập trung vào niềm vui của ngày đầu tiên đi học của trẻ. Cảm ơn tất cả những người đã động viên và ủng hộ tôi.”

    hình ảnh hình ảnh

    Nhìn từ câu chuyện này, nhiều người cho rằng đây cũng là một lời nhắc nhở để các bậc cha mẹ chú ý hơn đến hình ảnh của mình khi xuất hiện trong môi trường học đường. Trường học không chỉ là nơi trẻ tiếp thu kiến thức mà còn là không gian giáo dục về nề nếp, thái độ và những chuẩn mực xã hội cơ bản.

    Vì vậy, cách ăn mặc và ứng xử của người lớn khi đến trường phần nào cũng tạo nên ấn tượng nhất định đối với trẻ nhỏ.

    Trẻ em thường quan sát và học hỏi rất nhanh từ những người xung quanh, đặc biệt là cha mẹ. Dù chỉ là những chi tiết nhỏ như cách nói chuyện, cách chào hỏi hay phong cách ăn mặc, tất cả đều có thể trở thành hình mẫu để trẻ ghi nhớ. Chính vì vậy, nhiều người cho rằng khi đến trường, phụ huynh nên lựa chọn trang phục gọn gàng, lịch sự và phù hợp với bối cảnh chung, không chỉ để tôn trọng môi trường giáo dục mà còn để làm gương cho con.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là các bậc cha mẹ phải từ bỏ phong cách cá nhân hay sự thoải mái của mình. Điều quan trọng nằm ở sự cân bằng giữa việc thể hiện bản thân và sự tinh tế khi xuất hiện ở những không gian công cộng, đặc biệt là nơi có nhiều trẻ em.

    Một bộ trang phục đơn giản, phù hợp với hoàn cảnh đôi khi cũng đủ để tạo cảm giác dễ chịu cho những người xung quanh.

    hình ảnh

    Câu chuyện của người mẹ trên mạng xã hội vì thế cũng mở ra một góc nhìn đáng suy ngẫm. Mỗi người có thể có quan điểm khác nhau về cái đẹp và sự phù hợp, nhưng việc cân nhắc hoàn cảnh khi lựa chọn trang phục vẫn là điều cần thiết. Khi bước vào trường học của con, nhiều phụ huynh cũng ý thức rằng hình ảnh của mình không chỉ đại diện cho bản thân mà còn phần nào phản ánh cách giáo dục trong gia đình.

    Sau cùng, thay vì biến những câu chuyện như vậy thành tranh cãi gay gắt, có lẽ điều ý nghĩa hơn là xem đó như một bài học nhỏ. Khi cha mẹ chú ý hơn đến hình ảnh và hành vi của mình trong môi trường học đường, trẻ cũng sẽ học được cách tôn trọng không gian chung và những chuẩn mực xã hội.

    Và đôi khi, chính từ những điều tưởng chừng rất đơn giản như cách ăn mặc của người lớn, trẻ em cũng dần hình thành nhận thức về sự phù hợp và ý thức cộng đồng.

  • Tôi vừa cầm đũa thì nhớ câu mẹ ruột từng dặn và ngay khoảnh khắc ấy, tay tôi r:un b:ắ-n

    Tôi về đến cổng lúc gần bảy giờ tối. Gió đầu hè thổi vào mặt nóng ran, và người tôi mệt rã rời sau cả ngày vật lộn với bảng báo cáo. Vừa mở cửa, mùi cơm nóng, mùi canh rau tập tễnh và mùi đậu đũa xào tỏi phảng phất đã chạm vào mũi.

    Tôi giật mình. Căn bếp sáng đèn. Có tiếng xào, tiếng lách cách.

    Mẹ chồng đang đứng đó.

    Tôi bối rối cởi giày, bước vào:
    “Ơ… mẹ nấu cơm ạ?”

    Bà quay lại, nụ cười hiền nhưng đôi mắt hơi sâu:
    “Không nấu thì ai nấu? Chồng con còn đang làm tăng ca.”

    Tôi càng áy náy:
    “Dạ… nhưng con đâu dám để mẹ làm một mình ạ…”

    “Không sao. Mẹ già rồi nhưng vẫn làm được. Con đi tắm đi rồi ra ăn. Mẹ sắp xong rồi.”

    Giọng bà nhẹ như gió, lại có chút trìu mến khiến tôi bất giác thấy mình… được quan tâm. Mẹ chồng tôi vốn không phải kiểu người dịu dàng. Bà nghiêm. Khó gần. Nhiều năm chung sống, tôi giữ lễ, bà giữ khoảng cách. Nói thương thì chắc chưa đến, nhưng ghét thì chắc không.

    Thế mà hôm nay, bà nấu cơm cho tôi.

    Tôi đi tắm nhanh, tóc còn đọng nước đã bước ra bàn ăn. Trên bàn là mâm cơm giản dị: canh rau cải, trứng chiên hành, cá kho tóp mỡ… và đặc biệt là nửa đĩa đậu đũa xào tỏi, đặt ngay trước chỗ ngồi của tôi.

    Mẹ chồng đặt bát xuống:
    “Mẹ biết con thích ăn đậu đũa xào. Nên mẹ để riêng phần này cho con.”

    Tôi hơi ngạc nhiên:
    “Ơ… sao mẹ biết ạ? Con có nói lúc nào đâu?”

    Bà chỉ cười:
    “Quan sát là biết. Ở đây có ai mê món này ngoài con đâu?”

    Tôi cầm đôi đũa lên. Nửa đĩa đậu đũa, tỏi phi vàng thơm lừng. Thật sự quá đúng ý tôi — tôi luôn thích món này từ nhỏ, nhưng ít khi làm vì chồng không thích đậu đũa, bảo ăn dai mệt miệng.

    Đang định gắp lên miệng thì một câu nói của mẹ ruột ngày xưa như từ đáy não trồi lên, đập thẳng vào tim tôi:

    “Đừng bao giờ ăn món gì ai đó để riêng cho con. Nhất là mẹ chồng.”

    Đũa tôi khựng lại. Tay run nhẹ.

    Tôi nhớ như vết cắt.

    Ngày tôi lấy chồng, buổi tối trước khi về nhà chồng, mẹ ruột ngồi trên giường ôm tay tôi. Ánh mắt mẹ khi ấy buồn và lo sợ.

    Mẹ bảo:

    “Mẹ không ghét mẹ chồng con. Mẹ chỉ sợ con ngây thơ quá. Đàn bà trong nhà chồng… có khi thương, nhưng cũng có khi giấu điều gì đó. Nếu ai chuẩn bị phần riêng cho con, nhất là đồ ăn, đừng ăn liền. Phải để ý xem họ có ý gì.”

    Tôi đã từng bật cười phản đối:
    “Mẹ ơi, thời nào rồi? Ai lại làm chuyện xấu với dâu?”

    Mẹ chỉ thở dài:
    “Thời nào cũng có con à… Mẹ từng thấy rồi.”

    Vẻ mặt mẹ hôm đó khiến tôi lạnh người — như bà đang nhớ lại chuyện gì đó không dám kể ra.

    Đũa tôi vẫn lơ lửng giữa không trung.

    Mẹ chồng ngồi xuống đối diện, rót chén nước.
    “Sao không ăn đi con?”

    Tôi cố cười:
    “Dạ… con… con thấy món này thơm quá…”

    “Ăn đi. Mẹ xào phần này cho con đó.”

    Lời nói ấy làm tôi nổi gai.
    Tại sao bà lại chăm chút tôi đến mức xào riêng?

    Tôi khẽ đặt lại đôi đũa.

    Mẹ chồng hơi cau mày:
    “Không hợp khẩu vị à?”

    “Dạ không… chỉ là con muốn rửa tay lại.”

    Tôi đứng dậy, đi vào bồn rửa. Tay tôi run thật. Mặt nóng lên từng đợt.

    Tôi đang nghi ngờ cái gì vậy?
    Mẹ chồng xấu à? Bà tốt với mình thì mình lại sợ?

    Nhưng câu nói năm nào của mẹ ruột cứ như con dao cùn cà sát vào trí óc tôi.

    Khi tôi bước ra, mẹ chồng đang ăn cơm. Bà gắp miếng trứng cho tôi, như thể cố ý khiến tôi yên tâm.

    “Con ăn đi.”

    Tôi nhìn sang đĩa đậu đũa — vẫn y nguyên.

    Bà không gắp lấy một miếng nào.

    “Ơ… mẹ không ăn ạ?”

    “Mẹ không thích ăn đậu đũa.”

    Câu này khiến sống lưng tôi lạnh hẳn.

    Nếu bà không thích, sao lại xào nhiều như vậy? Sao lại để riêng cho tôi? Sao lại chỉ nửa đĩa?

    Tôi nuốt nước bọt, cố gắp một miếng cá kho thay thế.

    Mẹ chồng nhìn tôi chăm chú.

    Ánh mắt bà… có gì đó khó tả: không phải thương, không phải ép, mà giống như đang… đợi một phản ứng.

    Như thể chuyện này rất quan trọng.

    Ánh mắt đó khiến tôi càng không dám động vào món đậu đũa.

    Tôi cảm thấy một nỗi sợ lạ lùng đang len lên cổ.

    Cơm xong, tôi rửa bát. Mẹ chồng xách túi chuẩn bị về nhà riêng sát vách. Trước khi đi, bà nói:

    “Mai mẹ qua sớm. Nhà con có việc.”

    “Việc… việc gì ạ?”

    Bà quay lưng, giọng mềm nhưng lạnh:
    “Mai rồi biết.”

    Cánh cửa khép lại.

    Tôi rùng mình.

    Là chuyện gì?
    Liên quan đến tôi?
    Liên quan đến món ăn vừa rồi?

    Tôi run đến mức phải ngồi xuống ghế bếp.

    Đêm đó, chồng về lúc gần mười giờ. Tôi kể chuyện mẹ chồng nấu cơm, kể món đậu đũa.

    Anh cười:
    “Thế là tốt quá còn gì. Mẹ anh mà nấu cơm cho vợ là quý lắm đấy.”

    Tôi nói nhỏ:
    “Nhưng… bà để nửa đĩa đậu đũa riêng cho em.”

    “Ừ thì?”

    “Bà bảo là để riêng cho em.”

    Chồng nhíu mày:
    “Ờ… thì bà thương em. Em sao vậy? Bộ sợ bị đầu độc?”

    Câu nói ấy làm tôi bật thành tiếng:
    “Không! Nhưng… mẹ ruột em từng dặn…”

    “Từng dặn gì?”

    Tôi kể câu dặn năm xưa. Chồng thở dài:

    “Anh xin em. Đây là nhà anh, không phải phim. Mẹ anh không bao giờ làm điều xấu.”

    Rồi anh đi tắm, bỏ tôi lại với mớ rối bời trong đầu.

    Tôi không ngủ được.

    Một nửa vì sợ.

    Một nửa vì xấu hổ vì chính sự nghi ngờ của mình.

    Sáng hôm sau, tôi vừa kịp pha ấm trà thì mẹ chồng bước sang, tay ôm một túi vải cũ.

    “Con ra đây mẹ nói cái này.”

    Giọng bà nghiêm.

    Tim tôi đập mạnh.

    Chúng tôi ngồi xuống bàn khách. Bà đặt túi vải xuống, mở ra — bên trong là một chiếc hộp gỗ màu nâu sậm, cũ lắm.

    Bà đẩy về phía tôi.

    “Đây là của con.”

    Tôi sững sờ:
    “Của… của con ạ? Gì… gì vậy mẹ?”

    “Trong này là chuyện liên quan đến nhà chồng con. Con cần biết sự thật.”

    Hai chân tôi lạnh toát.

    Mẹ chồng mở nắp hộp.

    Bên trong là… một quyển sổ khám bệnh.
    Cũ, vàng ố, chạy từ những năm 1990.

    Tôi lật ra. Tên người bệnh: Nguyễn Thị Lan.

    Tôi ngẩng lên:
    “Lan… là tên mẹ con…”

    Mẹ chồng gật đầu:
    “Đúng vậy. Đây là sổ khám bệnh của mẹ con.”

    Tôi muốn hỏi trăm câu, nhưng cổ họng nghẹn lại.

    Bà nói tiếp, chậm rãi:

    “Ngày mẹ con mang thai con, mẹ con bị thiếu máu trầm trọng, bác sĩ yêu cầu kiêng tất cả các loại rau dây dài — nhất là đậu đũa.”

    Tôi trợn mắt:
    “Con… dị ứng đậu đũa ạ?”

    “Không phải dị ứng. Nhưng nếu ăn quá nhiều, sẽ bị tụt huyết áp, chóng mặt, thậm chí ngất. Và chuyện này… chỉ có người trong gia đình con biết. Vì mẹ con giấu, sợ họ hàng bên ngoài nói này nói nọ.”

    Tôi run run:
    “Vậy… mẹ để riêng đĩa đậu đũa cho con… là…”

    Mẹ chồng thở dài, nhìn thẳng vào tôi:

    “Là để xem con có biết tự bảo vệ mình hay không.”

    Tôi chết lặng.

    Bà nói tiếp:

    “Hôm qua mẹ xào riêng nửa đĩa — không quá nhiều — để xem con có nhận ra điều gì. Mẹ không hại con. Mẹ xào rất ít muối, ít tỏi. Nhưng mẹ muốn biết… con có thật sự nhớ mình là ai, và có biết đề phòng hay không.”

    Tôi run tay:

    “Nhưng… nhưng sao mẹ lại thử con… theo cách ấy?”

    Bà hít một hơi sâu.

    “Vì trước đây… một người dâu trong họ từng bị hại bằng cách ấy. Người ta bỏ thuốc mê vào phần ăn riêng. Mẹ con biết chuyện ấy, nên mới dặn con. Câu dặn đó là vì lo cho con, chứ không phải chống mẹ.”

    Mắt tôi cay xè.
    Tôi nhớ lại ánh mắt mẹ ruột đêm trước ngày cưới — hóa ra bà đau đến vậy.

    Tôi hỏi:

    “Vậy… ý mẹ là… nhà mình đang có ai đó… muốn hại con?”

    Bà lắc đầu:

    “Không phải. Nhưng mẹ muốn chắc rằng con không ngây thơ đến mức ai nói gì đưa gì cũng nhận.”

    Tôi nghẹn giọng:

    “Nhưng… tại sao mẹ phải làm như thế?”

    Mẹ chồng nhìn lâu vào mắt tôi. Giọng bà chùng xuống:

    “Vì mẹ muốn trao cái này cho con.”

    Bà lấy ra từ hộp gỗ một chiếc chìa khóa bạc.

    “Chìa khóa… két sắt nhà này?”

    Bà gật:
    “Đúng. Kể từ hôm nay, con là người giữ chìa khóa. Không phải chồng con. Không phải ai khác.”

    Tôi choáng đến mức phải vịn bàn.

    “Mẹ… sao mẹ lại… tin tưởng con như vậy?”

    “Không phải tin.” Bà nói. “Mà là chọn.”

    Bà đặt tay lên tay tôi, lạnh mà mạnh:

    “Con dâu khôn, nhà mới yên. Mẹ cần biết con có thể trở thành người gánh vác gia đình hay không. Con qua được bài thử rồi.”

    Tôi im lặng, nước mắt trào ra không kìm được.

    Hóa ra… nửa đĩa đậu đũa ấy không phải thử thách độc ác.
    Không phải nghi ngờ.
    Không phải bẫy.

    Mà là một cách để bà nhìn thấy sự trưởng thành của tôi.

    Và cũng là cách để bà trao cho tôi trọng trách lớn nhất của gia đình.

    Tối hôm ấy, tôi gọi điện cho mẹ ruột. Tôi kể mọi chuyện. Mẹ tôi im lặng rất lâu, rồi cuối cùng nói:

    “Con gái mẹ lớn thật rồi. Nhận được bài thử của mẹ chồng… nghĩa là con đã được xem như người trong nhà.”

    Tôi hỏi mẹ:

    “Mẹ… sao ngày xưa mẹ dặn con như vậy? Mẹ sợ điều gì?”

    Mẹ khẽ đáp:

    “Vì mẹ từng bị như thế. Mẹ chồng mẹ — bà nội con — từng bỏ thuốc an thần vào phần canh riêng của mẹ khi mẹ mới về nhà chồng.”

    Tim tôi như rơi xuống:

    “Mẹ… mẹ bị hại?”

    “Không phải hại. Mà là thử. Thời đó, ai cũng thử dâu bằng những cách… rợn người. Một bài học đắt giá, mẹ không muốn con chịu. Nhưng mẹ biết mẹ chồng con không phải người độc ác. Mẹ chỉ sợ… con quên lời mẹ.”

    Tôi ôm điện thoại, khóc nấc.

    Bên kia, mẹ nói nhẹ:

    “Mẹ biết con gái mẹ hôm qua đã không ăn món đó. Mẹ yên tâm rồi.”

    Đêm đó, khi tôi mở chiếc chìa khóa mới, nhìn vào két sắt chứa những giấy tờ quan trọng của cả gia đình, tôi hiểu một điều:

    Đôi khi, tình thương đến dưới hình dạng thử thách.
    Và đôi khi, sự sợ hãi chính là con đường dẫn đến niềm tin.

    Tôi nhìn lại nửa đĩa đậu đũa mẹ chồng mang sang hồi sáng — bà để lại như một dấu hiệu kết thúc bài thử.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy món ăn ấy không còn chỉ là món tôi thích, mà còn là một bài học sâu sắc về niềm tin, cảnh giác, và sự bảo bọc của hai người mẹ — một người sinh tôi ra, và một người đón tôi về.

    Tôi bật khóc.
    Nhưng lần này, là vì biết mình… đã được chấp nhận thật sự.

  • Ham mác tiến sĩ, tôi vội vã lấy chồng chỉ sau 3 tháng yêu nhau để rồi nhận ra bộ mặt thật gia trưởng, k;eo k;iệt của chồng tiến sĩ. Dọn về nhà đ;ẻ được 1 tuần, tôi nhận được tin dũ: “Chị qua đây ngay đi, chồng chị vừa m;ấ;t rồi!”

    Ham mác tiến sĩ, tôi vội vã lấy chồng chỉ sau 3 tháng yêu nhau để rồi nhận ra bộ mặt thật gia trưởng, k;eo k;iệt của chồng tiến sĩ. Dọn về nhà đ;ẻ được 1 tuần, tôi nhận được tin dũ: “Chị qua đây ngay đi, chồng chị vừa m;ấ;t rồi!”

    An là cô gái mang theo vẻ ngoài dịu dàng nhưng ẩn chứa khao khát thoát nghèo mãnh liệt. Cô không tìm kiếm tình yêu, mà tìm kiếm sự đảm bảo, một chiếc vé bước vào giới thượng lưu được đóng dấu bằng danh vọng và học thức.

    Rồi cô gặp Quốc, một người đàn ông hơn cô mười hai tuổi, là Tiến sĩ, giám đốc công ty kiến trúc giàu có. Ở bên anh, mọi thứ đều sang trọng, vững chãi, khiến An tin rằng đây chính là bến đỗ cuối cùng của lý trí. Ba tháng sau, chiếc áo cô dâu lộng lẫy đưa An bước vào căn biệt thự trắng xóa, chính thức trở thành vợ của Tiến sĩ Quốc.
    Cả làng khen An “trúng số”, 1 bước đổi đời khiến cô càng hạnh phúc, coi như cuộc sống đã viên mãn.

    Những ngày đầu, An cố gắng trở thành người vợ hoàn hảo. Cô dùng tất cả sự khéo léo và kiến thức của mình để vun vén cho tổ ấm mới. Cô sắp xếp lại tủ sách bừa bộn của anh, tự tay cắm những đóa hoa tươi rực rỡ và tỉ mỉ chuẩn bị từng bữa ăn dinh dưỡng.
    Cô lầm lũi làm ấm căn nhà rộng lớn, nỗ lực trở thành hậu phương vững chắc mà một người đàn ông thành đạt cần có. Nhưng mọi sự tận tâm của An đều bị Quốc đón nhận như một điều hiển nhiên, một nghĩa vụ vô hình.

    Anh không dành cho cô một lời khen ngợi hay một ánh mắt trìu mến, chỉ có những câu ra lệnh lạnh lùng. Quốc là một người gia trưởng đến cực đoan: anh kiểm soát mọi lịch trình, mọi mối quan hệ của cô. Anh phủ nhận giá trị của An ngoài vai trò người vợ: “Vợ Tiến sĩ Quốc thì không cần nghĩ đến chuyện bon chen kiếm tiền. Việc của em là giữ thể diện và chăm sóc cái nhà này.”

    Càng đau đớn hơn, người đàn ông giàu có ấy lại keo kiệt một cách tàn nhẫn trong cuộc sống hàng ngày. Anh soi xét từng hóa đơn mua sắm, cấm cô dùng lãng phí điện nước, khiến An cảm thấy như mình đang sống trong một nhà tù mạ vàng, không có tự do, không có tiếng nói. Cái danh vọng cô theo đuổi đã biến thành gông xiềng.

    Sau ba tháng kìm nén, An quyết định buông tay. Đêm Quốc đi công tác, cô gói vội vài bộ quần áo, không mang theo bất cứ món đồ xa xỉ nào anh tặng, và rời khỏi căn biệt thự lạnh lẽo. An trở về nhà mẹ đẻ, nơi chật chội nhưng tràn ngập hơi ấm. Nước mắt rơi, nhưng là nước mắt của sự giải thoát. Cô ngủ một giấc dài, cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi sau những tháng ngày ngột ngạt….

    Một buổi sáng, 24 cuộc gọi nhỡ trong máy cô. Bất an trỗi dậy, cô hồi hộp bấm máy gọi lại…

    Đầu dây bên kia là giọng của Minh – người trợ lý thân cận nhất của Quốc. Giọng anh ta lạc đi, run rẩy: “Chị An… chị qua đây ngay đi, anh Quốc… anh ấy vừa m:ấ:t rồi! Tại văn phòng… đột quỵ lúc đang làm việc đêm.”

    An đứng sững lại, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi bàn tay đang run rẩy. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô. Chỉ mới một tuần trước, họ còn cãi nhau kịch liệt về một tờ hóa đơn tiền điện, vậy mà giờ đây, người đàn ông ấy đã âm dương cách biệt.

    An vội vã chạy đến biệt thự. Căn nhà vẫn trắng xóa, vẫn lạnh lẽo như thế, nhưng giờ đây nó bao trùm một không khí t:ử kh:í. Khi nhìn thấy th:i th:ể của Quốc được phủ tấm vải trắng, An không khóc thành tiếng, cô chỉ thấy một sự xót xa nghẹn đắng cho một kiếp người sống chỉ biết có danh vọng và tiền bạc.

    Nhưng bí mật kinh khủng nhất chỉ thực sự lộ diện khi luật sư của Quốc xuất hiện ngay trong buổi chiều hôm đó.


    Sự thật sau tấm bằng Tiến sĩ

    Luật sư đặt lên bàn một sấp hồ sơ nợ nần và bệnh án. Hóa ra, cái mác “Tiến sĩ giàu có” chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng đang trên đà sụp đổ.

    • Công ty của Quốc đã phá sản từ hai năm trước: Anh ta gồng gánh những khoản nợ khổng lồ để duy trì vẻ ngoài sang trọng. Sự keo kiệt tàn nhẫn với An thực chất là vì anh ta… không còn một đồng tiền mặt nào.

    • Bệnh tình giấu kín: Quốc bị b:ệnh t:im m:ãn tính giai đoạn cuối. Anh ta biết mình không còn sống được bao lâu nên mới vội vã cưới vợ chỉ sau 3 tháng yêu nhau – không phải vì yêu, mà vì muốn tìm một người “hợp tuổi” theo lời thầy bói để “xung hợp” nhằm cứu vãn vận mệnh và công ty.

    Cay đắng hơn, trong di chúc, Quốc để lại toàn bộ căn biệt thự (vốn đang thế chấp ngân hàng) và các khoản nợ cho An đứng tên. Anh ta đã tính toán để An trở thành “hình nhân thế mạng”, gánh vác danh dự hão huyền và những sai lầm của anh ta sau khi ch:ết.

    An nhìn xấp giấy tờ, rồi nhìn bức chân dung Quốc treo trên tường – người đàn ông vẫn giữ vẻ đạo mạo, nghiêm nghị ấy. Cô bật cười, một điệu cười đau đớn đến xé lòng.

    “Anh tính toán cả đời, tính cả đến việc t:ử v:ong để l:ừa dối tôi sao?”

    An không gục ngã. Cô lạnh lùng ký vào văn bản từ chối nhận di sản thừa kế.

    1. Từ bỏ tất cả: Cô bước ra khỏi căn biệt thự mà không mang theo bất cứ thứ gì, kể cả danh xưng “Vợ góa của Tiến sĩ”. Cô chấp nhận để ngân hàng siết nợ toàn bộ tài sản của Quốc.

    2. Làm lại từ đầu: An trở về căn nhà nhỏ của mẹ đẻ, xin vào làm nhân viên văn phòng bình thường. Cô nhận ra rằng, mác “Tiến sĩ” hay “đại gia” chỉ là phù du nếu bên trong là một tâm hồn mục rỗng.

    Ngày đưa t:ang Quốc, An chỉ đứng từ xa nhìn lại. Cô không còn hận, cũng không còn thương. Cô quay lưng đi về phía mặt trời mọc, hít một hơi thật sâu không khí của sự tự do thực sự. Chiếc vé vào giới thượng lưu mà cô từng khao khát hóa ra là một cái bẫy, và giờ đây, cô đã tự tay xé nát nó để tìm lại chính mình.

  • Thông gia nghèo gửi 50 triệu tiền phúng điếu, cả nhà xôn xao bàng hoàng, mở ra thấy bức thư bên trong, đọc mà ch/ế/t l/ặ/n/g

    Thông gia nghèo gửi 50 triệu tiền phúng điếu, cả nhà xôn xao bàng hoàng, mở ra thấy bức thư bên trong, đọc mà ch/ế/t l/ặ/n/g


    Chiếc phong bì phúng điếu chứa số tiền lớn khiến cả gia đình chồng tôi xôn xao, bàn tán. Sau khi biết lý do, mọi người quyết định thực hiện một điều ý nghĩa bằng khoản tiền này.

    Vợ chồng tôi kết hôn được 5 năm, gia cảnh hai bên chênh lệch khá lớn. Tuy nhiên, bố mẹ chồng giàu có đối xử với tôi và gia đình rất tốt, không hề có khoảng cách hay sự phân biệt nào.

    Đặc biệt, mẹ chồng rất thân thiết với mẹ đẻ tôi. Hai bà có cùng sở thích làm việc thiện.

    Mẹ chồng tôi tâm niệm rằng, cho đi không phải để nhận lại và “con người sinh ra với hai bàn tay trắng thì khi mất đi cũng sẽ chẳng mang theo thứ gì”. Bởi thế, bà luôn cố gắng giúp đỡ người khác.

    Nhà tôi chỉ còn 3 mẹ con, bố mất sớm nên cuộc sống cũng khốn khó.

    Tôi lấy chồng trước, còn anh trai vì thương mẹ nên vẫn chưa kết hôn. Mẹ tôi lo ngại cảnh nhà như vậy khiến anh khó lấy vợ nên cố gắng dành dụm rồi vay mượn thêm để sửa lại nhà cho khang trang.

    Biết chuyện, mẹ chồng tôi lập tức gọi điện cho thông gia để được hỗ trợ. Bà ngỏ ý cho mẹ tôi vay 200 triệu đồng. Số tiền này với mẹ tôi là rất lớn, bằng thu nhập 2-3 năm nên mẹ từ chối. Nhưng mẹ chồng tôi không chịu, nói rằng giúp người ngoài nhiều rồi mà đến giờ không giúp được thông gia thì rất áy náy.

    Mẹ chồng tôi động viên mãi, mẹ tôi mới đồng ý nhưng chỉ vay 100 triệu đồng. Số còn lại, vợ chồng tôi chung tay phụ giúp.

    Khi mẹ chồng cho mẹ tôi vay 100 triệu, nghe lời mẹ, chúng tôi không tiết lộ chuyện này với các anh chị em khác trong nhà. Bởi mẹ không muốn có sự so đo, tị nạnh lẫn nhau.

    Nhưng, đau xót thay khi người tốt như mẹ chồng tôi lại phải rời xa cõi tạm sớm. Chỉ sau 2 tháng phát hiện bị ung thư, mẹ chồng qua đời với nhiều dự định còn dở dang.

    Gia đình

     

    Khi biết mẹ bệnh, cả nhà tôi dồn tiền, tìm mọi cách để chữa trị, kéo dài sự sống cho mẹ. Mẹ đẻ tôi cũng vậy, cố gắng gom góp được 50 triệu để trả cho thông gia đi điều trị.

    Còn 50 triệu, mẹ sắp xếp trả nốt nhưng chưa kịp đưa thì mẹ chồng tôi đã từ giã cõi đời.


    Thông gia nghèo gửi 50 triệu phúng điếu, cả nhà chồng xôn xao, sau đó quyết định mang khoản tiền đó đi xây nhà tình thương, giúp người nghèo khó. Ảnh minh họa
    Hôm đám tang, ngoài 1 triệu phúng viếng, mẹ tôi để thêm 50 triệu còn nợ vào phong bì, đứng thắp hương hồi lâu rồi bật khóc. Tôi biết mẹ rất đau xót trước sự ra đi của thông gia bởi hai người thân thiết như tri kỷ.

    Buổi tối, sau khi lo đám cho mẹ xong xuôi, anh em nhà chồng tôi tụ họp bóc phong bì phúng viếng để chi trả tiền tang lễ. Khi mở đến phong bì của mẹ tôi, mọi người xôn xao vì số tiền lớn bên trong.

    Anh cả kinh ngạc quay sang hỏi vợ chồng tôi: “Sao bà thông gia phúng viếng nhiều tiền thế? Liệu có nhầm lẫn gì không?”.

    Lúc đó, chồng tôi mới giải thích chuyện mẹ chồng từng cho thông gia mượn một khoản để sửa nhà.

    “Khi cho vay, mẹ nói với em là sẽ không lấy lại khoản tiền này vì muốn giúp đỡ thông gia.

    Nhưng nay mẹ ra đi, mẹ vợ em muốn làm tròn trách nhiệm và bày tỏ sự biết ơn nên phúng viếng cả số tiền nợ còn lại, chia buồn cùng gia đình mình”, chồng tôi nói.

    Các anh chị em nghe xong bảo, nếu mẹ tôi còn khó khăn, vợ chồng tôi cứ gửi lại mẹ tiền phúng điếu. Gia đình chỉ xin nhận tấm lòng.

    Tôi rất xúc động vì điều đó nhưng vợ chồng tôi có thể lo cho mẹ nên gợi ý mang số tiền này đi ủng hộ các gia đình có hoàn cảnh khó khăn, giống như điều mẹ chồng vẫn từng làm trước đây.

    Trao đổi một hồi lâu, các anh chị chồng tôi thống nhất sẽ dùng toàn bộ tiền phúng viếng mẹ chồng để giúp đỡ người nghèo khó.

    Riêng 50 triệu tiền phúng viếng của mẹ tôi, mọi người “chốt” sẽ dùng để hỗ trợ một người hàng xóm bằng việc xây nhà tình thương. Mọi người mong muốn thực hiện nguyện ước của mẹ, để tấm lòng và tiếng thơm về mẹ sẽ còn hiện hữu mãi nơi đây.

    Trống & Nhạc gõ