Tác giả: admin

  • Năm 1986, mẹ bảo tôi sang nhà bác cả vay ít gạo, không ngờ bác hào phóng cho hẳn 10kg gạo

    Năm 1986, tôi vừa tròn mười hai tuổi. Đó là thời điểm mà cái đói len lỏi vào từng mái nhà. Bữa cơm của gia đình tôi thường chỉ có chút gạo độn thêm khoai sắn, chan canh rau muống loãng. Cha đã mất từ nhiều năm trước, để lại mẹ gồng gánh nuôi ba chị em tôi.

    Hôm ấy, trời cuối đông, gió bấc hun hút thổi. Tôi thấy mẹ loay hoay bên chiếc hũ gạo đã trơ đáy. Bà bốc từng hạt còn sót lại, rồi thở dài:

    – Con sang bác cả vay ít gạo, mai mẹ tìm cách trả.

    Tôi rụt rè xách cái túi cói cũ, chạy sang nhà bác cả. Nói ra lời nhờ vả, tôi thấy hai gò má mình nóng ran. Nhưng bác cả không trách, chỉ nhìn tôi thật lâu. Đôi mắt bác ánh lên một điều gì đó rất khó tả: vừa xót xa, vừa nặng nề.

    Một lát sau, bác quay vào nhà, mang ra cả túi gạo nặng trĩu, chắc phải mười cân. Bác đặt vào tay tôi, giọng khẽ run:

    – Mang về cho mẹ con, đừng ngại.

    Tôi vui mừng khôn xiết, líu ríu cảm ơn rồi khệ nệ ôm bao gạo về. Trên đường, cái lạnh như không còn buốt giá, vì tôi nghĩ tới cảnh cả nhà sẽ được ăn cơm trắng, không phải cháo loãng nữa.

    Vừa bước vào sân, tôi hồ hởi gọi:

    – Mẹ ơi, bác cho nhiều lắm!

    Mẹ ra đỡ, đặt túi gạo xuống, mở miệng túi. Bất ngờ, bàn tay bà khựng lại. Giữa đống gạo trắng, có một cái hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, kèm một túi vải buộc chặt. Mẹ sững người, rồi run run nhặt lên.

    Mở hộp, mẹ nghẹn ngào khi thấy chiếc khăn tay cũ thêu hai chữ “H – L” và con dao gấp quen thuộc. Đó là những kỷ vật cha tôi mang theo trước lúc nhập ngũ.

    Rồi mẹ mở túi vải. Bên trong, những đồng bạc trắng lấp lánh ánh lên dưới ngọn đèn dầu. Tôi ngỡ ngàng, còn mẹ thì run bắn người, đôi mắt đỏ hoe. Bà vội mở tiếp lá thư ố vàng được gấp cẩn thận.

    Giọng mẹ lạc đi khi đọc:

    “Lan à, nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn ở bên em và các con. Anh gửi bác cả giữ hộ ít gạo, chút kỷ vật và số bạc dành dụm. Nếu một ngày gia đình thật sự lâm cảnh khốn khó, bác sẽ trao lại. Hãy dùng số bạc này để vượt qua những ngày đói rét. Anh không thể về, nhưng mong hơi ấm cuối cùng này giúp em và các con đứng vững. Anh tin em đủ mạnh mẽ. Ở nơi xa, anh vẫn dõi theo…”

    Mẹ gục xuống, ôm chặt lá thư vào ngực, nước mắt trào ra như suối. Tôi đứng lặng, tim nặng trĩu. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ vừa đau đớn vừa xúc động đến vậy.

    Đêm hôm ấy, mẹ không nấu gạo ngay. Bà thắp nén nhang trên bàn thờ cha, đặt lá thư, chiếc khăn và số bạc cạnh di ảnh, thì thầm:

    – Mình ơi, cuối cùng em cũng nhận được hơi ấm mình gửi lại. Mình vẫn ở đây, vẫn lo cho mẹ con em…

    Khói hương bay nghi ngút, gương mặt mẹ sáng lên trong dòng nước mắt.

    Những ngày sau, nhờ số bạc trong túi, mẹ mua thêm thóc, khoai, chút muối mắm. Ba mẹ con thoát khỏi cảnh đói khát đang đe dọa. Mỗi bữa cơm không còn là nỗi lo, mà là niềm biết ơn. Mẹ luôn dặn:

    – Ăn đi con. Đây không chỉ là cơm, mà là tình thương cha các con gửi lại.

    Tôi cầm bát cơm trắng, thấy ngọt ngào lạ lùng, mà cũng mằn mặn nơi khóe mắt.

    Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ như in buổi chiều đông năm ấy. Buổi chiều mà từ trong bao gạo, mẹ tìm thấy cả một kho báu: không chỉ là số bạc cứu đói, mà còn là lá thư thấm đẫm tình yêu của cha.

    Tôi hiểu rằng, di sản lớn nhất cha để lại không phải là tiền bạc, mà là sự lo toan, tình thương, và ngọn lửa để cả gia đình bước qua giông bão.

    Và cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hạt gạo trắng, tôi lại nhớ đến hình ảnh mẹ ôm lá thư khóc nức nở – một ký ức không bao giờ phai, một ký ức nuôi dưỡng tôi cả đời.

  • Vì có bầu với bạn trai cũ nhưng anh không nhận, tôi đã cưới anh thanh niên kh:ù kh:ờ đầu xóm để đổ vỏ, ai ngờ đêm tân hôn lật chăn lại thấy…

    Đêm ấy, gió bấc len vào khe cửa như một sợi chỉ lạnh khâu dọc sống lưng. Tôi ngồi trên giường cưới mới kê, tay chạm vào lớp ga trắng còn mùi hồ, mắt nhìn trân lên trần nhà nơi người ta dán bốn cái hoa dán đỏ chót thành hình chữ hỷ. Trong sân, tiếng cười nói đã rút đi, chỉ còn tiếng chén đĩa va nhau lẻ loi của mấy chị họ đang rửa ráy. Mẹ tôi vừa bước vào, cái áo dài nhung mầu mận sẫm đã được thay bằng chiếc áo bông quen thuộc; bà đặt một bát chè trôi nước trên bàn, bảo: “Con ăn miếng cho ấm bụng, qua hết đêm nay là yên.”

    “Yên” – mẹ nói nhẹ như đặt một viên ngói lên mái. Mẹ đâu biết trong bụng tôi đang có một cái gì lạc chỗ, gõ thành từng nhịp sợ hãi.

    Tôi mang thai được mười một tuần. Người đó – Lâm – “bạn trai cũ” của tôi, bảo chẳng liên quan, rồi tắt máy, rồi block. Cả một tháng sau, anh lại nhắn: “Anh xin lỗi, nhưng anh chưa sẵn sàng.” Nói như thể con người ta là một cái bưu kiện có thể gửi lùi lịch. Khi tôi nói với mẹ, mẹ lặng đi đúng một khắc rồi chắp hai tay: “Thôi. Nhà mình không có sức mà chọi. Con… ưng thằng Hiền đầu xóm đi.”

    Hiền – trong mắt cả xóm – là “anh thanh niên khù khờ”: nói chậm, hay cười, đi đứng nhẹ như người sợ làm đứt ngọn cỏ. Người ta bảo đầu óc anh chậm chạp vì ngày nhỏ ngã ao, lên bờ sốt mê man. Tôi gặp anh vài lần ở chợ – anh kéo xe đẩy chuyển bao gạo giúp các bà, không lấy tiền; gặp ở bến xe – anh đội mưa đẩy cái xe chết máy giúp người lạ; gặp giữa trưa – anh gõ cửa đưa lại tờ tiền tôi đánh rơi. Tôi nhớ anh có đôi mắt hiền như đá cuội nằm dưới nước.

    Ngày tôi nói “vâng”, mẹ nắm tay tôi mà run. Đám cưới làm gấp, gấp đến nỗi hoa cưới còn thơm mùi xăng xe chở tới. Cả họ nhà trai cười tươi như hoa vì “gả được con trai khuyết tật” (từ miệng ai đó cứ thế trượt ra). Nhà tôi cười phớ lớ vì chủ nợ rút hết đơn, anh trai được trả sòng phẳng còn có một khoản dư để sửa mái. Trên môi người ta là tiếng cười, trong tim người ta là toán cộng trừ. Chỉ có tôi ngồi trong buồng cô dâu mà khóc thầm, như cái vòi nước bị vặn khẽ, rỉ rả.Không có mô tả ảnh.

    Tối. Hiền ngồi ở ghế gỗ, cách tôi một khoảng đúng lịch sự. Đèn neon chao nhẹ vì gió. Anh khẽ nói:
    – Em… mệt thì ngủ trước. Anh nằm đất cũng được.

    Giọng anh không khù khờ. Nó chậm, nhưng không dại. Tôi nhìn anh – cái áo sơ mi trắng tinh, cái quần tây cũ ủi ngay nếp. Đến lúc câu đầu tiên bật ra khỏi miệng tôi, nó lại gắt:
    – Anh cần gì, nói đi. Anh muốn… gì, nói đi.

    Hiền im. Rồi anh cúi xuống, kéo ở dưới mép chăn ra một phong bì cứng, đặt lên gối tôi.
    – Đọc cái này trước khi nói.

    Tôi mở phong bì, lòng bàn tay lạnh toát. “Giấy chứng nhận vô sinh nam – Nguyễn Văn Hiền” – mấy dòng chữ trơ bìa, con dấu đỏ chói, chẩn đoán: azoospermia. Ảnh chụp kết quả tinh dịch đồ, ngày tháng ba năm trước. Tôi nghe trong đầu mình có một vệt kêu như ai xé lụa.

    Tôi ngẩng lên, môi khô:
    – Đây là… thật?

    Hiền gật.
    – Thật. Anh… không có khả năng có con. Bác sĩ nói do biến chứng quai bị từ hồi mười bảy.

    – Vậy… tại sao anh… – tôi nghẹn – …lại cưới?

    Hiền nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt anh làm tôi sợ hơn cả con dấu đỏ.
    – Vì anh biết hết.

    Tôi đờ người.

    – Anh biết em đang mang thai. Anh biết không phải của anh. Anh vẫn cưới – không phải để lừa em, mà để yên lòng mẹ. Mẹ anh mổ tim tháng sau, bà cứ sợ “chưa kịp thấy con dâu”. Với bà… tiếng trẻ con là âm thanh chặn cơn lo. Anh nghĩ… nếu em đồng ý, anh sẽ đứng tên cha cho đứa bé, nuôi nó như con. Còn nếu em không đồng ý, anh lui. Cái phong bì này… để em biết anh không gài bẫy.

    Trong đầu tôi, một loạt câu hỏi đụng nhau chan chát như mâm bát vỡ: “Tại sao anh biết?” “Ai nói với anh?” “Tại sao anh… dám?” Lời ra khỏi miệng lại thành:
    – Khắp làng… nói anh khù khờ.

    Hiền cười. Nụ cười không chê ai, cũng không xin ai.
    – Cái danh đó… là áo mưa anh mặc. Anh nói chậm, người ta đồn “chậm”. Anh không cãi. Nhiều thứ đỡ đi được lắm.

    Tôi nhớ ra, hồi còn học cấp ba, có lần anh ôm đầu vì bị mấy thằng trai con nhà phú bẫy đánh; lần khác, ông chủ thu mua ve chai muốn bắt chẹt cân, anh cười rồi chở luôn cả cân đi kiểm tra lại, trả đúng. “Khù khờ” – hoá ra là cái lối đi an toàn của anh.

    – Em… có quyền đi. Sáng mai. Anh ký sẵn giấy rồi. – Hiền lấy ra thêm một tờ giấy nữa, chữ nghiêng nghiêng – biên nhận: bao nhiêu vàng cưới, bao nhiêu “lại quả”, bao nhiêu chi phí, anh chịu hết. – Anh ngừng một nhịp – Nhưng nếu ở, chúng mình làm rõ vài điều, để khỏi nợ nhau.

    Tôi ôm tờ giấy, thấy lòng bàn tay mình mướt mồ hôi.

    – Điều một: Anh không chạm vào em khi em chưa sẵn.
    – Điều hai: Em được tự do đi làm, đi học thêm – anh không nhốt vợ.
    – Điều ba: Khi con ra đời, nếu em đổi ý, muốn tìm bố ruột cho nó, anh… sẽ lùi – miễn đừng để con bị giằng co.
    – Điều bốn: Anh giữ bí mật về chuyện của em cho đến lúc em muốn nói. Còn nếu có ai “đến làm loạn”… – Hiền nhìn thẳng – anh đứng trước.

    Tôi cười bật ra, nghe như tiếng bát uống nước chạm vào nhau khẽ khàng.
    – Anh đứng trước kiểu khù khờ à?

    – Kiểu có chứng cứ. – Hiền đẩy lại cho tôi cái phong bì vô sinh – Bằng chứng anh không là cha sinh học của đứa bé. Nhưng nếu anh đứng tên cha pháp lý, thì ai đụng vào con, đụng vào anh.

    Câu ấy lạ lùng thay, làm tôi… bớt sợ. Ở đâu đó trong lòng tôi, một cái cúc áo nảy ra, rơi vào tay. Tôi nói:
    – Cho em… một trăm ngày. Rồi mình tính.

    Hiền gật. Anh kéo cái nệm mỏng xuống sàn, nằm ngang, hai tay gối đầu. Tôi tắt đèn. Trong bóng tối, có tiếng anh nói rất khẽ:
    – Cảm ơn em đã nói thật.

    Từ hôm sau, tôi mới gặp mẹ chồng – bà Tư, người đàn bà dáng nhỏ mà khoẻ, mắt tinh như đầu kim. Bà nhìn tôi, cười nơi khóe mắt:
    – Con bé tỉnh ghê. Thằng Hiền chọn vợ được đó.

    Tôi đỏ mặt. Mẹ chồng tôi không phải mẫu người xét nét. Bà dậy lúc bốn giờ, nấu nồi cháo lòng cho quán nhỏ dưới chợ, bảy giờ về quét sân, chăm giàn bầu. Bà thương Hiền như người ta thương nắng hiền cuối đông. Nghe nói bà “mổ tim tháng sau”, bà chỉ cười: “Mổ cho biết.”

    Tôi vẫn đi làm ở xưởng cắt may. Buổi chiều Hiền đón – cái xe máy cũ, yên đã bọc mới. Anh chạy chầm chậm để bụng tôi không dằn, tay lái giữ đều như ai giữ chén nước đầy. Tối anh bào gỗ làm cái nôi, mùi gỗ mít vàng thơm cả nhà:
    – Anh học đóng nôi trên mạng. – Anh nói, giọng như kể về một trò chơi.

    Một lần, tôi thèm bún ốc, Hiền chở đi xa tận đầu huyện. Quán tối, con ốc to cỡ đầu ngón tay út, mùi mẻ dịu. Tôi ăn mà nước mắt cứ chảy ra. Hiền lấy khăn, đưa qua, không hỏi “sao khóc”. Có cái im lặng dễ chịu.

    Rồi Lâm xuất hiện. Hôm ấy là chiều mưa, tôi vừa về đến đầu ngõ thì thấy hắn đứng dựa gốc xoan, áo sơ mi phẳng như cánh chuồn. Hắn cười:
    – Bụng to ghê. Em đổ cho thằng… khờ đó hả?

    Tôi lùi lại một bước. Hiền khi ấy vừa dựng xe, đặt rổ rau xuống, kéo tôi ra sau lưng.
    – Anh là ai?

    – Bố của cái trong bụng kia. – Lâm nói bạt mạng – Và tôi đến giải quyết.

    – Giải quyết gì? – Hiền hỏi, mắt chậm mà không chậm.

    – Đây – Lâm rút điện thoại – Mấy tấm hình của cô ấy và tôi. Nếu không biết điều, tôi gửi cho mẹ anh, xưởng cô ấy làm, với cả làng.

    Tim tôi tụt một nhịp. Bụng thắt lại. Hiền rút trong túi áo một cái máy ghi âm nhỏ, bật nút.
    – Nói lại câu vừa rồi, to hơn.

    Lâm khựng một giây. Trời vẫn mưa ri rỉ.
    – Anh là đồ khờ, đòi ghi âm tôi làm gì?

    – Để nếu mai có cái gì đó rò rỉ, tôi biết đưa gì cho công an xã. – Hiền cười, nhẹ như chạm vào một chiếc lá – Còn bây giờ, mời anh… đi.

    – Mày… – Lâm sáp vào. Bàn tay hắn chìa theo thói quen của kẻ quen giật. Tôi nhìn thấy Hiền quay người, chắn hẳn trước tôi như một cái cột gỗ chắc; rồi anh không đánh, chỉ lùi nửa bước để Lâm túm vào không khí, tự trượt, suýt ngã ngửa.

    – Đừng sờ vào vợ tôi. – Hiền nói, câu nào chắc câu nấy – Đứa bé này, nếu anh thương, thì biến mất khỏi đời nó. Còn nếu anh ghét, thì cứ thử, nhưng tôi có pháp luật. Anh hiểu chữ pháp luật không?

    Lâm chửi một câu tục rồi bỏ đi, bước chân dậm xuống bùn để lại những vệt méo mó. Trời lúc ấy bỗng ngớt mưa, mùi đất thơm như ai mới cày xong thửa ruộng.

    Tối ấy, Hiền đặt trước mặt tôi một cuốn sổ tay. Trang đầu viết chữ anh, đẹp bất ngờ: “Nhật ký của Ba Hiền – viết cho Con đọc khi biết chữ.” Dưới là mấy dòng: “Hôm nay ba học cách đổi tã. Lần đầu, ba quấn ngược, con đừng cười ba.” Tôi bật cười thành tiếng, mà cũng không ngăn nổi nước mắt.

    – Em có… hạnh phúc không? – Hiền hỏi sau một lúc.

    – Em… đỡ sợ. – Tôi đáp.

    – Đỡ sợ là bước đầu của hạnh phúc. – Anh nói.

    Tháng thứ bảy, mẹ chồng tôi vào mổ tim. Phòng chờ lạnh, mùi cồn xộc lên cay mắt. Hiền đi qua đi lại, tay cầm túi đồ chuẩn bị sẵn như một người đã thuộc lòng mọi ngõ ngách của bệnh viện. Tôi nhìn anh ký giấy, trả lời bác sĩ, dặn dò y tá, bỗng hiểu rằng cái “khù khờ” kia chỉ là một lớp vỏ.

    Bảy giờ tối, bác sĩ ra, tháo khẩu trang: “Ca mổ thành công.” Hiền dựa vào tường, thở phào, mắt ướt. Tôi chạm tay vào cánh tay anh. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu xuống – trên đôi giày vải cũ, có một vệt máu của mẹ khô lại thành màu nâu sậm.

    Đêm ấy, chúng tôi ngồi ngoài ghế đá, ăn bún gà trong hộp xốp. Hiền bỗng nói:
    – Anh kể cho em nghe chuyện giấy vô sinh nhé.

    – Em biết… do quai bị.

    – Còn một phần nữa. – Anh nhìn lên trời, cười mỏng – Hồi anh mười bảy, anh với thằng bạn đi mò ốc, nó trượt chân, đầu đập vào đá; anh kéo nó lên bờ, ôm nó chạy một đoạn dài mới gặp người. Đêm đó, anh sốt. Sau vụ đó, anh là đàn ông… không đủ. – Anh ngừng – Hôm nhận giấy, anh nhẹ đi một nửa – nhẹ vì biết mình không làm hại ai nữa. Nửa còn lại thì nặng – nặng vì mẹ. Mẹ chỉ có mỗi anh.

    Tôi nghe mà thấy trong cổ có một viên đá tròn. Tôi đưa tay ra, nắm lấy tay anh. Bàn tay anh thô, ấm, có những vết xước ngang dọc như bản đồ những đoạn đường đã đi.

    – Anh… – tôi nói – Nếu mai này em không ở, anh… ghét em không?

    – Không. – Anh trả lời ngay, không cần nghĩ – Anh chỉ ghét cái gì làm em sợ thôi.

    Ngày tôi đẻ là một đêm mưa giông. Trời dội nước xuống mái tôn rầm rầm như ai đổ sỏi. Những cơn gò ôm bụng tôi như những vòng tay thô bạo kéo xuống. Bà Tư ở bệnh viện được một tháng thì về nhà dưỡng, bà nhất định xin vào đứng bên cửa. Hiền đứng đầu giường, mồ hôi ướt tóc, tay nắm tay tôi:
    – Nhìn anh. Thở như anh.
    – Em… sợ.
    – Anh đứng đây.

    Đứa bé ra, khóc như một giọt mưa to rơi xuống mái ngói cũ. Tôi ngất đi. Khi tỉnh, thấy Hiền ngồi nép ở ghế, tay ôm một cái bọc con con – anh chưa dám bế lâu, sợ “nặng tay”. Bà Tư ngồi cạnh, mắt sáng như người vừa đặt được một hòn đá quý vào lòng bàn tay. Bà nhìn tôi, nói hai chữ: “Cảm ơn.”

    Ba ngày sau, Hiền làm khai sinh. Ông cán bộ tư pháp xã nhìn giấy tờ, hỏi:
    – Ghi tên cha là… Hiền?

    – Dạ. – Anh đáp, giọng bình thản.

    – Ừm… Anh có muốn làm khai nhận cha con ngay bây giờ không?

    – Không cần. – Hiền cười – “Tên cha” ở đây đủ rồi.

    Cái cách anh nói chữ đủ làm tôi thấy… đủ.

    Chiều, mưa nghỉ. Chúng tôi bế con về nhà, đi ngang qua nhà Lâm. Cánh cửa khép, chiếc xe tay ga bóng loáng dựng dưới mái hiên. Không ai bước ra. Tôi nhìn thẳng phía trước.

    Đêm, tôi mở ra cái phong bì vô sinh. Tôi gấp nó lại làm ba, lồng vào “Nhật ký của Ba Hiền”. Tôi viết thêm một dòng dưới trang anh viết dở: “Hôm nay con chào đời, Ba đứng ở đó. Con đừng bao giờ quên.”

    Một trăm ngày trôi nhanh như người ta ngủ trưa trong mùa gió nồm: chợp mắt đã thấy chiều. Tôi nói với Hiền:
    – Em ở.

    Anh ngẩng lên, bờ môi giật giật như sợ mơ.
    – Ở… với anh?

    – Ở đây – với anh, với con, với mẹ. – Tôi nói chậm, rõ – Em chọn.

    Hiền không ôm lấy tôi như trên phim. Anh chỉ bưng cái nôi lại gần giường, ngồi xuống, đặt tay lên cạnh nôi, thì thầm:
    – Cảm ơn vì cho anh được đứng trước.

    Câu chuyện đáng lẽ có thể dừng ở đây – “kết thúc có hậu”, ai nghe cũng cười. Nhưng đời lại bật ra thêm một nốt. Hai năm sau, con trai tôi biết gọi “ba”, bà Tư trồng được cả một giàn bầu dài như những chiếc nậm bạc. Buổi chiều nọ, Hiền đi khám sức khoẻ tổng quát theo yêu cầu của công ty mới (anh chuyển qua xưởng mộc lớn trên thị xã). Anh về, đưa tôi một phong bì trắng.
    – Em… đọc đi.

    Tôi mở ra. “Kết quả tinh dịch đồ: có tinh trùng, mật độ thấp. Khuyến cáo theo dõi.” Bên cạnh là giấy siêu âm giãn tĩnh mạch thừng tinh đã mổ cách đây nửa năm – cái mổ mà anh giấu tôi, bảo đi “công tác”, hoá ra là đi điều trị một cơ hội mỏng như sợi tơ. Bác sĩ ghi tay: “Khả năng hồi phục có, cần thời gian.”

    Tôi ngẩng lên, vừa cười vừa khóc:
    – Anh… điên hả?

    Hiền gãi đầu, vẫn cái cười hiền như đá cuội.
    – Phòng thủ thôi. – Anh nháy mắt – Sau này… nếu em muốn có thêm một đứa, anh không muốn em phải đi đâu xin nữa.

    – Em… không cần. – Tôi nói, nghiêm giọng – Con này đã đủ. Nhưng nếu ơn trên cho thêm, em nhận.

    Tối ấy, khi viết tiếp “Nhật ký của Ba Hiền”, tôi thêm vào dưới mấy dòng chữ anh khéo: “Có những điều không nằm trong kế hoạch: như lúc anh đưa tờ giấy vô sinh trong đêm tân hôn, như lúc kết quả mới này đặt vào tay em. Nhưng có một điều anh luôn làm được: đứng trước.”

    Nếu ai kể lại câu chuyện này ngoài quán nước, chắc họ sẽ nói: “Vì có bầu với bạn trai cũ nhưng anh không nhận, cô ấy cưới anh thanh niên khù khờ đầu xóm để đổ vỏ. Đêm tân hôn, vạch chăn ra thấy giấy chứng nhận vô sinh của anh; hoá ra anh đã biết hết, chỉ cưới để yên lòng mẹ.”

    Đúng. Nhưng… thiếu.

    Thiếu những đêm mưa anh đứng trước khi có người đến làm loạn. Thiếu câu “Anh không ghét em, anh chỉ ghét điều làm em sợ.” Thiếu cái nôi gỗ mít thơm vàng, cái nhật ký của Ba có những lỗi chính tả đáng yêu, thiếu giọng cười của bà Tư sau ca mổ: “Mẹ còn sống để nghe cháu kêu bà.” Thiếu một trăm ngày chúng tôi đi cùng nhau như hai kẻ lạc đường học cách hỏi trạm gác. Và thiếu cả tờ giấy kết quả mới – đặt lên câu chuyện như một bông bồ công anh bay đúng lúc: bất ngờ mà nhẹ.

    Ngày kỷ niệm cưới năm thứ ba, tôi pha hai tách trà, bưng ra hiên. Con trai chạy trước, ôm lấy chân ba, líu lo. Hiền bế con, quay vào:
    – Chụp cho ba tấm hình, nhiếp ảnh gia?

    Tôi giơ máy – cái máy phim cũ Hiền mua cho tôi hôm sinh nhật, không phải máy của Lâm, mà là máy của hôm nay. Trong khung ngắm, hai người đàn ông hiện ra như hai nốt nhạc – một trầm, một cao. Tôi bấm. Tiếng “tách” nhỏ như đặt lại tên cho một câu chuyện: không phải “đổ vỏ”, mà là “được chọn”.

    Tôi nhìn người chồng “khù khờ” của mình – lớp vỏ ấy giờ vẫn còn, nhưng tôi biết bên trong là một người đàn ông biết đứng ở nơi khó nhất. Tôi nghĩ về đêm tân hôn, về tờ giấy dưới chăn đã làm tôi kinh hoàng, rồi lại xoa dịu tôi bằng sự thật. Có những cái chăn trùm lên để che, nhưng cũng có những cái chăn nhắc ta lật lên để đặt lại ánh sáng.

    Và tôi hiểu: đứa bé trong nhà sẽ lớn lên không cần biết về ai cho nó máu, nó chỉ cần biết về ai cho nó bờ vai. Còn người đàn ông từng “vô sinh” – anh có thể cả đời không sinh một giọt máu mình, nhưng sinh ra cho đời một thứ khác: sự yên lòng của mẹ, và sự vững lòng của một người đàn bà từng sợ bóng mình trên tường.

  • Con trai lương triệu , 3 năm gửi mẹ 12 triệu mỗi tháng đến tết dương lịch thì bạt vô âm tín …

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu, Tết dương lịch con báo không về…

    Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại cày cuốc ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.

    Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.

    Đến chiều ngày mùng 2, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh cắt da cắt thịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh hoảng loạn, định hô hoán phá cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra, trên tay cầm bát cháo nóng hổi. “Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.

    “Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.

    Cánh cửa vừa bật mở, một mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh chết lặng. Tùng – đứa con trai “trưởng phòng” bảnh bao mà bà vẫn tự hào khoe với hàng xóm – đang nằm co quắp trên chiếc chiếu rách trải dưới sàn nhà. Người cậu nóng hầm hập, môi khô nứt nẻ, mặt hốc hác đến mức trơ cả xương gò má. Xung quanh chỗ nằm la liệt vỏ mì tôm sống và chai nước rỗng.

    “Trời ơi! Con tôi làm sao thế này?” – Bà Hạnh lao tới, ôm lấy đầu con. Tùng mê man, miệng lảm nhảm: “Đừng… đừng nói với mẹ… con ổn…”. Cô hàng xóm tên Lan đứng dựa cửa, nước mắt chực trào, bắt đầu kể lại sự thật kinh hoàng mà Tùng đã giấu kín suốt 3 tháng qua.

    “Công ty anh ấy phá sản từ tháng 10 rồi bác ạ. Anh ấy thất nghiệp nhưng sợ bác ở quê lo lắng, sợ bác thất vọng nên không dám nói. Anh ấy vẫn cố xoay xở để gửi đủ 12 triệu về cho bác mỗi tháng”. Bà Hạnh sững sờ, tay run run sờ lên trán con. “Tiền đâu… tiền đâu mà nó gửi?”.

    “Anh ấy làm đủ nghề bác ơi…” – Lan nghẹn ngào – “Sáng thì chạy Grab, trưa đi bưng bê quán cơm, tối đến lại ra công trường phụ hồ vác gạch đến 1-2 giờ sáng. Một ngày anh ấy ngủ có 3 tiếng. Ăn thì toàn ăn mì tôm úp, có hôm hết tiền ăn mì tôm sống uống nước lọc cầm hơi. 12 triệu bác nhận được là tiền đổi bằng m/áu và sức lực của anh ấy đấy…”.

    Lan kể tiếp, giọng run rẩy: “Mấy hôm nay lạnh quá, anh ấy đi phụ hồ dầm mưa nên bị sốt virus nặng, kiệt sức ngất xỉu trước cửa phòng. Cả xóm trọ về quê hết, cháu thấy thương nên ở lại nấu cháo, mua thuốc ép anh ấy uống. Cháu bảo đưa đi viện nhưng anh ấy nhất quyết không chịu, bảo trong túi không còn nổi 100 nghìn, đi viện thì lấy gì trả, rồi ra Tết lấy gì gửi về cho mẹ…”.

    Từng lời của cô gái như ngàn mũi kim châm vào tim bà Hạnh. Bà nhìn thân hình tiều tụy của con, nhìn đôi bàn tay chai sần, trầy xước rớm máu của nó mà đứt từng khúc ruột. Hóa ra, cái mác “lương cao, công việc ổn định” là màn kịch vụng về Tùng dựng lên để bà yên lòng, còn nó thì gồng mình chịu đựng nỗi khổ cực trần ai.

    Đúng lúc đó, Tùng tỉnh dậy. Thấy mẹ, cậu hoảng hốt định ngồi dậy nhưng lại ngã phịch xuống: “Mẹ… sao mẹ lên đây? Con… con không sao, con nghỉ tí là khỏe…”.. “Khỏe cái gì mà khỏe! Mày định chết rũ xương ở đây à?” – Bà Hạnh gào lên, nước mắt giàn giụa. “Nhưng… con không có tiền đi viện đâu mẹ ơi… Tiền con gửi mẹ hết rồi… con phải trả nợ tiền mẹ vay người ta nuôi con ăn học”. – Tùng thều thào, ánh mắt tuyệt vọng.

    Bà Hạnh lập cập mở cái túi vải cũ kỹ mang theo bên người, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm và một xấp tiền mặt dày cộp được gói trong nhiều lớp nilon.

    “Tiền đây! Tiền của mày đây! Mày tưởng mẹ tiêu đồng nào của mày à?” – Bà nức nở – “Ba năm nay, tháng nào mày gửi 12 triệu, mẹ đều gửi tiết kiệm hết vào cuốn sổ này. Bố mẹ ở quê đi làm rau cháo qua ngày, bố mẹ cần gì tiền đâu, tiền vay cho mày ăn học bố mẹ trả hết cho người ta rồi. Mẹ giữ là để sau này mày lấy vợ, mày mua nhà. Ai ngờ mày lại ngốc thế hả con ơi! Mày nhịn đói nhịn khát để gửi tiền về cho mẹ cất két, có đau xót không?”.

    Tùng nhìn cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình, rồi nhìn người mẹ già đang khóc nấc lên, cậu bật khóc theo. Những giọt nước mắt của sự ân hận, của sự giải tỏa sau bao ngày kìm nén. “Lan ơi! Gọi xe! Gọi xe cấp cứu cho bác!” – Bà Hạnh quay sang hét lớn. Lan vội vàng bấm máy. Trong lúc chờ xe, Lan và bà Hạnh xốc Tùng dậy, mặc thêm áo ấm cho cậu. Tùng nhìn Lan – cô hàng xóm tốt bụng đã không bỏ rơi mình những ngày bi đát nhất, rồi nắm chặt tay mẹ: “Mẹ, con xin lỗi…”.

    Tại bệnh viện, bác sĩ nói Tùng bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng và viêm phổi cấp, chậm một chút nữa là nguy hiểm tính mạng. Nhìn con trai thiop đi trên giường bệnh trắng toát, bà Hạnh nắm tay Lan: “Cảm ơn cháu. Không có cháu thì bác mất con rồi”.

    Tết Dương lịch năm ấy không có pháo hoa, không có tiệc tùng, chỉ có mùi thuốc sát trùng bệnh viện. Nhưng với Tùng, đó là cái Tết ấm áp nhất. Vì cậu đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, và hơn hết, cậu nhận ra: Dù ngoài kia có bão tố thế nào, nhà và mẹ vẫn luôn là nơi bao dung nhất, không cần cậu phải gồng mình chứng tỏ sự thành công giả tạo. Và bên cạnh cậu, còn có một cô hàng xóm sẵn sàng ở lại vì “thương chàng trai phòng bên”. Mẹ Hùng đã tính toán, nhất định dùng số tiền con trai gửi về để làm đám cưới cho Hùng và Lan.

  • Khi//nh nhà gái ngh//èo mẹ chồng lên trao đúng 1 chỉ vàng

    Đám cưới của Hà và Tùng là sự kiện khiến cả làng rộn ràng. Nhà trai có điều kiện, sở hữu xưởng gỗ lớn trong vùng, mẹ chồng – bà Thìn – nổi tiếng “giàu và khó tính”. Ngay từ ngày đầu sang dạm hỏi, bà đã buông lời chua chát:

    “Nhà gái thì nghèo kiết xác, không có lấy cái mảnh đất, cưới về đưngf nghĩ con tôi phải gánh cả nhà cô ta. Về cứ phải xác định làm người làm cho nhà tôi mười năm, lúc ấy tôi mới cho cầm chút tiền”

    Dù nghe những lời đó, Hà vẫn nhịn. Cô tin chỉ cần vợ chồng yêu thương nhau, thời gian sẽ khiến mẹ chồng thay đổi.

    Ngày cưới, nhà gái chỉ có vài mâm cơm giản dị. Bố Hà – một người đàn ông gầy gò, đi chân đất, làm thuê cuốc mướn quanh năm – cố gắng mỉm cười vui vẻ để con gái không tủi thân.
    Trong khi đó, nhà trai dựng rạp hoành tráng, có cả MC, phông rạp đèn hoa rực rỡ.

    Giữa sân khấu, MC mời hai bên gia đình trao của hồi môn.
    Mẹ chồng – bà Thìn – bước lên đầu tiên, trao cho con dâu đúng 1 chỉ vàng và nói rõ rành rọt trước đám đông:

    “Nhà tôi chỉ trao cho con dâu 1 chỉ thôi, trao nhiều nó mang về ngoại xây nhà cho bố mẹ nó khác gì nhà tôi nuôi ong tay áo. Nhà đâu nghèo xác nghèo xơ, đưngf tưngr gả được con gái vào nhà tôi là đổi đời nhá”

    Cả rạp ồ lên. Nhiều người nhìn nhau ngại ngùng. Hà cố cười gượng, mắt đỏ hoe. Bố cô đứng phía dưới, hai bàn tay chai sần nắm chặt lại, rồi khẽ nói với con rể:

    “Con cho bố lên sân khấu chút được không?”

    Mọi người xì xào: “Ông ấy mà cũng muốn lên à?”
    Không ai ngờ, chính khoảnh khắc ấy đã khiến đám cưới rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.

    Bố Hà lê đôi dép rách, đi chân đất lên sân khấu, tay ôm một túi vải cũ kỹ. Ông nhìn con gái, mắt rưng rưng:

    “Bố không có gì nhiều. Đây là thứ bố mẹ dành dụm hơn 30 năm nay, coi như của hồi môn cho con gái út của bố.”

    Nói rồi, ông lấy ra một chiếc kiềng vàng nặng trĩu – đúng 10 cây vàng. Cả rạp nín thở. Ông tiếp tục rút từ túi vải ra một cuốn sổ đỏ, đặt vào tay con rể:

    “Mảnh đất này 200 mét vuông, bố mẹ để lại cho vợ chồng các con. Coi như chút tấm lòng, mong các con sống tốt, yêu thương nhau.”

    Tiếng xì xào lập tức biến mất. Tất cả khách mời sững sờ.
    Bà Thìn – mẹ chồng Hà – mặt tái mét, chân khuỵu xuống, rồi ngã lăn ra đất ngất ngay tại chỗ.

    Mọi người hoảng hốt chạy lại đỡ. MC vội ngắt nhạc, tiếng bàn tán râm ran khắp nơi:

    “Trời ơi, hóa ra nhà gái giàu ngầm à?”
    “Một chỉ vàng mà đi so với mười cây…”
    “Chết rồi, khinh người quá hóa ra tự làm nhục mình.”

  • Nghe lời bố khuyên tôi đem 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết, cho đến khi em chồng cần tiền mua nhà…

    Bố tôi là một người đàn ông cả đời lăn lộn trên thương trường, ánh mắt ông luôn nhìn thấu những điều mà đứa con gái đang chìm đắm trong tình yêu như tôi không thấy được. Ngày tôi chuẩn bị lên xe hoa với Thành – một chàng kiến trúc sư tài hoa nhưng gia cảnh phức tạp, bố nắm tay tôi dặn dò kỹ lưỡng:

    “Thanh à, tình yêu là thứ có hạn kỳ, nhưng tài sản là thứ bảo vệ con cả đời. Trước khi kết hôn, con nhất định phải chừa cho mình một đường lui. Đừng để sự chân thành biến mình thành kẻ trắng tay nếu một ngày gió đổi chiều.”

    Nghe lời bố, tôi lẳng lặng mang 4 tỷ đồng tiền hồi môn và sổ đỏ căn nhà phố mà ông tặng riêng cho tôi đi làm thủ tục công chứng tài sản riêng trước hôn nhân. Thành hoàn toàn không biết điều này. Anh vẫn nghĩ rằng khi chúng tôi thành vợ chồng, tất cả sẽ là “của chồng công vợ”.

    Ba năm đầu, cuộc sống trôi qua khá êm đềm. Tôi là một người vợ biết điều, lương tháng của tôi dùng để chi tiêu gia đình, còn lương của Thành anh nói để tiết kiệm “lo việc lớn”. Tôi không mảy may nghi ngờ, cho đến khi em gái Thành – Ngọc – chuẩn bị lấy chồng.

    Ngọc là cô em chồng điển hình của những bộ phim kịch tính: thích xài đồ hiệu nhưng lười lao động. Mẹ chồng tôi thì coi con trai và con gái là vàng ngọc, còn tôi chỉ là cái “máy in tiền” không hơn không kém. Trong bữa cơm tối mùng 10 tháng Chạp, mẹ chồng tôi đặt bát xuống, thản nhiên ra lệnh: “Cái Ngọc nó sắp cưới, bên nhà trai yêu cầu phải có căn chung cư đứng tên nó làm hồi môn thì mới sang trọng. Vợ chồng con tính toán thế nào, rút tiết kiệm ra cho em nó mượn 3 tỷ mua căn hộ bên phía Đông đi.”

    Tôi sững người: “Mẹ, 3 tỷ là số tiền lớn. Đó là tiền chúng con tích góp để sinh con và mua xe, con đang thả để có bầu rồi…”

    Thành lập tức ngắt lời tôi, giọng anh lộ rõ sự gia trưởng bấy lâu nay che giấu: “Em đừng ích kỷ thế. Có mỗi đứa em gái, anh lo cho nó thì có mất đi đâu mà thiệt. Tiền trong tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ cơ mà? Anh đã hứa với mẹ và em rồi.”

    Tôi im lặng. Hóa ra Thành vẫn luôn theo dõi số dư trong tài khoản của tôi. Anh ta mặc nhiên coi số tiền hồi môn của tôi là “quỹ chung” để anh ta thể hiện bản lĩnh anh cả. Đỉnh điểm là sáng hôm sau, khi tôi đang ở cơ quan, điện thoại báo tin nhắn đăng nhập tài khoản ngân hàng từ một thiết bị lạ. Tôi rùng mình. Thành biết mật khẩu của tôi vì tôi vốn không đề phòng anh ta. Tôi vội vàng mở laptop, truy cập hệ thống quản lý tài sản đã được bố tôi thiết lập bảo mật riêng.

    Cùng lúc đó, tại văn phòng công chứng nhà đất, Thành đang ngồi cạnh mẹ và em gái. Anh ta tự tin cầm điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng của tôi. Anh ta muốn chuyển thẳng số tiền 3 tỷ đồng vào tài khoản chủ đầu tư để làm hợp đồng đặt cọc cho Ngọc. Anh ta gọi điện cho tôi: Em qua văn phòng công chứng để chuyển tiền mua nhà cho cái Ngọc, mẹ anh và Ngọc đang ngồi đợi. Đến nhanh đi”.

    15 phút sau tôi có mặt, Thành khó chịu: “Tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ, đây là tiền bố mẹ em cho 2 vợ chồng ngày cưới, nó là của chung. Anh quyết định cho cái Ngọc mua căn nhà rồi, em chuyển tiền đi đừng có cãi”.

    Mẹ chồng tôi cũng nhảy bổ lên: “Thanh! Con chuyển khoản nhanh đi đừng để gia đình ta nhục nhã với thông gia”. Cô em chồng thì: “Chị chuyển nhanh không người ta mua mất căn góc đẹp của em bây giờ”…

    Tôi nhìn Thành, người đàn ông tôi từng yêu thương, cười mỉm: “Tài sản nào là tài sản chung của hai vợ chồng? 4 tỷ đó và căn nhà là bố tôi cho riêng tôi trước khi kết hôn mà. Tôi đã đi công chứng tài sản từ trước khi kết hôn rồi”. Tôi đặt tập giấy tờ trước mặt gia đình nhà chồng.

    Thành nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn: “Cô dám phòng bị cả tôi sao? Chúng ta là vợ chồng, sao cô lại đi công chứng tài sản riêng sau lưng tôi?” Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo nhất từ trước đến nay: “Nếu tôi không phòng bị, thì hôm nay 4 tỷ đồng mồ hôi nước mắt của bố tôi đã biến thành căn nhà đứng tên em gái anh rồi, đúng không? Anh định ‘hào phóng’ trên xương máu của vợ mình sao?”

    Thành quát lớn: “Cô là con dâu nhà này, tiền của cô cũng là tiền của nhà này!”

    “Tiếc quá,” tôi rút tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn trong túi xách ra, đặt lên bàn trước mặt ba con người đang ngỡ ngàng. “Từ giây phút này, tôi không còn là con dâu nhà này nữa. Mọi tài sản, từ căn nhà chúng ta đang ở đến số tiền trong thẻ, đều là tài sản riêng của tôi đã được công chứng trước khi cưới. Anh có 24 giờ để dọn ra khỏi nhà tôi.”

    Ngọc bật khóc vì hụt mất căn nhà mơ ước, mẹ chồng tôi gào thét chửi rủa, còn Thành ngồi phịch xuống ghế, chết lặng. Anh ta hiểu rằng, khi tôi đã nắm trong tay “đường lui” mà bố dặn, anh ta hoàn toàn không có cửa để xoay chuyển tình thế.

    Tôi bước ra khỏi văn phòng công chứng, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của những ngày cuối năm.

    Tối hôm đó, bố gọi điện cho tôi. Ông không hỏi về cuộc ly hôn, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Về nhà ăn cơm với bố, có món cá kho con thích”. Tôi bật khóc. Hóa ra, đường lui mà bố bắt tôi chuẩn bị không chỉ là tiền bạc hay nhà cửa, mà chính là sự tự trọng và quyền tự quyết cuộc đời mình.

    4 tỷ đồng vẫn còn đó, căn nhà vẫn còn đó, và quan trọng nhất, tôi đã không để sự tử tế của mình bị lợi dụng đến cạn kiệt. Hôn nhân có thể tan vỡ, nhưng bản thân tôi thì không.

  • Giá xăng dầu mới nhất hôm nay 20/3/2026: Không kịp nữa rồi

    Cập nhật lúc 05h30 ngày 20/3/2026, giá bán lẻ xăng dầu trong nước đã chính thức áp dụng mức giá mới kể từ 23h00 ngày 19/3, sau kỳ điều hành mới nhất của cơ quan quản lý.

    Cập nhật giá xăng dầu hôm nay 20/3/2026 lúc 5h30 ở trong nước đạt mức mới sau phiên tăng hôm qua

    Theo văn bản hỏa tốc số 1825/BCT-TTTN ngày 19/3/2026 của liên Bộ Công Thương – Tài chính gửi các thương nhân đầu mối và phân phối, giá xăng dầu được điều chỉnh tăng đồng loạt. Cụ thể:

    Mặt hàng Giá mới Thay đổi
    Xăng RON 95-III 30.690 + 5.120
    Xăng E5 RON 92 27.170 + 4.670
    Dầu diesel 33.420 + 6.400
    Dầu hoả 35.920 + 8.990
    Dầu mazut 22.180 + 3.520

    Đây là một trong những đợt tăng mạnh nhất trong thời gian gần đây, phản ánh áp lực lớn từ thị trường năng lượng quốc tế.

    Để hạn chế đà tăng, cơ quan điều hành tiếp tục chi sử dụng Quỹ Bình ổn giá xăng dầu ở mức từ 3.000 – 4.000 đồng/lít (kg), tùy từng mặt hàng. Trong đó:

    • Xăng (E5 và RON95): 3.000 đồng/lít
    • Dầu diesel: 4.000 đồng/lít
    • Dầu hỏa: 3.000 đồng/lít
    • Dầu mazut: 3.000 đồng/kg

    Sau khi thực hiện trích lập và chi quỹ, giá bán lẻ tối đa áp dụng từ 23h00 ngày 19/3 như sau:

    Mặt hàng Giá bán lẻ tối đa (đồng/lít hoặc đồng/kg)
    Xăng E5RON92 không cao hơn 27.177 đồng/lít
    Xăng RON95-III không cao hơn 30.690 đồng/lít
    Dầu diesel 0,05S không cao hơn 33.420 đồng/lít
    Dầu hỏa không cao hơn 35.926 đồng/lít
    Dầu mazut 180CST 3,5S không cao hơn 22.189 đồng/kg

    Việc tăng giá mạnh diễn ra trong bối cảnh Quỹ Bình ổn tiếp tục được sử dụng như một công cụ điều tiết nhằm giảm bớt tác động từ biến động thế giới.

    Giá dầu thế giới đảo chiều giảm sau phát biểu từ Mỹ

    Trên thị trường quốc tế, giá dầu thô có xu hướng biến động mạnh. Dầu WTI có thời điểm giảm tới 2%, xuống còn khoảng 94 USD/thùng, trong khi dầu Brent quay đầu giảm xuống dưới 107 USD/thùng sau khi từng chạm gần 112 USD/thùng trong phiên.

    Diễn biến này xảy ra khi giới đầu tư đánh giá các phát biểu từ Tổng thống Mỹ Donald Trump và Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent. Mỹ cho biết chưa xem xét triển khai quân bộ binh tại Trung Đông, trong khi khả năng bất ổn nội bộ tại Iran cũng được đề cập.

    Tuy nhiên, xét tổng thể, giá dầu vẫn tăng khoảng 50% kể từ khi xung đột bùng phát, do việc đóng cửa eo biển Hormuz và việc các nhà sản xuất lớn tại Trung Đông cắt giảm mạnh sản lượng.

    Khí đốt và nhiên liệu tại Mỹ tăng mạnh trở lại

    Giá khí đốt tự nhiên tại Mỹ tăng hơn 2,5%, lên khoảng 3,144 USD/MMBtu, đảo chiều tăng sau các cuộc tấn công nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng tại Trung Đông.

    Các cuộc tấn công tên lửa của Iran vào cơ sở LNG lớn tại Qatar cùng hàng loạt sự cố tại UAE và Bahrain đã làm gia tăng lo ngại về gián đoạn nguồn cung.

    Trong khi đó:

    • Giá xăng tương lai tại Mỹ vượt 3,2 USD/gallon
    • Giá dầu sưởi tăng hơn 6%, lên gần 4,5 USD/gallon – mức cao kỷ lục

    Áp lực còn đến từ nhu cầu mùa xuân tăng cao và việc chuyển sang nhiên liệu mùa hè có chi phí cao hơn. Mỹ cũng đã áp dụng miễn trừ Đạo luật Jones trong 60 ngày và xả 172 triệu thùng dầu từ kho dự trữ chiến lược để giảm áp lực nguồn cung.

    Biến động các mặt hàng năng lượng khác

    Nhiều mặt hàng năng lượng khác tiếp tục ghi nhận đà tăng mạnh:

    • Than: duy trì trên 130 USD/tấn, gần mức cao nhất từ cuối năm 2024
    • Ethanol: 1,95 USD/gallon, tăng 2,09% trong ngày, tăng 14,54% trong tháng
    • Naphtha: 845,30 USD/tấn, tăng 2,54% trong ngày, tăng gần 50% trong tháng
    • Propane: 0,77 USD/gallon, tăng 0,12% trong ngày, tăng 19,24% trong tháng
    • Methanol: 3.163 CNY/tấn, tăng 8,10% trong ngày, tăng hơn 40% trong tháng
    • Uranium: 88 USD/pound, tăng gần 10% từ đầu năm
    • Dầu Urals: 103,83 USD/thùng, tăng hơn 77% trong tháng qua

    Đáng chú ý, than vẫn giữ vai trò nguồn thay thế quan trọng khi nguồn cung dầu và khí bị gián đoạn, đặc biệt trong bối cảnh các nền kinh tế lớn có xu hướng tăng sử dụng điện.

    Nhìn chung, thị trường năng lượng toàn cầu đang chịu áp lực lớn từ căng thẳng địa chính trị tại Trung Đông, khiến giá nhiều mặt hàng tăng mạnh và biến động khó lường. Trong khi đó, cơ quan quản lý trong nước đã phải điều chỉnh tăng giá xăng dầu, đồng thời tiếp tục sử dụng Quỹ Bình ổn để giảm bớt tác động lên thị trường và người tiêu dùng.

    Nguồn: https://baolamdong.vn/cap-nhat-gia-xang-dau-hom-nay-20-3-2026-gia-dau-tang-gan-9-000d-lit-tu-23h-dem-qua-431095.html

  • “MẸ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến tập thể dụ//c với bố trước rồi dậy côn học mẹ ạ . cả tiếng rồi chưa thấy cô ra”.pha xử lý cao tay của người vợ khiến cả 2 nhận cái kết thê thảm…kịch hay bắt đầu

    “Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dụ//c với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Cả tiếng rồi chưa thấy cô ra”. Pha xử lý cao tay của người vợ khiến cả 2 nhận ᴄáɪ ᴋếᴛ ᴛʜê ᴛʜảᴍ… kịch hay bắt đầu👇

    Vì công việc của tôi hay phải về muộn, tôi bàn với chồng thuê gia sư về dạy kèm cho Bông vào các buổi chiều. Người được chọn là Lan – một sinh viên năm cuối, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành và giọng nói nhẹ nhàng như ʀóᴛ ᴍậᴛ vào tai. Lan rất được lòng con gái tôi, và thú thật, tôi cũng quý ᴄᴏɴ ʙé vì sự lễ phép. Nhiều hôm thấy Lan dạy muộn, tôi còn bảo chồng lấy xe đưa em về cho an toàn.

    Hôm đó, cơn đᴀᴜ ɴửᴀ đầᴜ ʜàɴʜ ʜạ khiến tôi không thể tập trung làm việc. Dù đang dở dang dự án, tôi quyết định xin về sớm nghỉ ngơi. Đồng hồ chỉ 3 giờ chiều, trời nắng chang chang. Về đến nhà, tôi thấy cổng khép hờ. Nghĩ bụng chắc chồng ở nhà nên tôi không bấm chuông mà tự đẩy cổng dắt xe vào.

    Vừa bước vào sân, ʙé Bông đang ngồi chơi đồ hàng một mình ở góc vườn liền chạy ùa ra đón mẹ. Con bé ᴍồ ʜôɪ ɴʜễ ɴʜạɪ, nhưng khuôn mặt lại có vẻ ʙí xị. Tôi lau mồ hôi cho con, ngạc nhiên hỏi: “Sao Bông lại chơi ngoài này một mình giữa trời nắng thế này? Cô Lan chưa đến dạy con học à?”

    Con gái tôi ngước đôi mắt ᴛʀòɴ xᴏᴇ, ɴɢâʏ ᴛʜơ rỉ tai tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, cô Lan đến lâu rồi ạ. Nhưng hôm nay bố bảo bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Bố bảo con ra sân chơi, ᴄấᴍ được vào phòng ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ. Mà hơn cả tiếng rồi chưa thấy cô ra, con ɴóɴɢ ǫᴜá mẹ ơi…”

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Quà tặng cho người yêu

    Trái cây & rau

    Câu nói ɴɢâʏ ɴɢô của ᴄᴏɴ ᴛʀẻ như một gáo ɴướᴄ sôɪ ᴅộɪ ᴛʜẳɴɢ vào người tôi. Tôi ch-ết đứng, tay chân ʙủɴ ʀủɴ, túi xách trên vai rơi bịch xuống đất. “Tập thể dục?”
    – Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi đầy ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ. Giữa 3 giờ chiều, trong phòng kín, một người đàn ông và một cô gái ᴛʀẻ “ᴛậᴘ ᴛʜể ᴅụᴄ” gì mà cả tiếng đồng hồ không ra?

    Tôi cố giữ bình tĩnh, bảo con gái vào phòng khách ngồi bật tivi xem hoạt hình và dặn con tuyệt đối không được gây tiếng động. Sau đó, tôi đã…

    Sau khi dặn con gái ngồi yên ở phòng khách, trái tim tôi thắt lại từng cơn, nhưng lý trí mách bảo không được đánh ghen theo kiểu tầm thường. Tôi không xông vào phòng gào thét, vì tôi không muốn con gái mình phải chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn đó.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra và bắt đầu thực hiện “màn kịch” của mình:

    1. Cuộc gọi “hỏi thăm” đầy ẩn ý

    Tôi đứng ngay sát cửa phòng ngủ, nơi những tiếng cười đùa và âm thanh lạ vẫn chưa dứt. Tôi bấm loa ngoài, gọi thẳng vào máy chồng. Bên trong, tiếng chuông vang lên cắt ngang không gian. Sau một hồi lúng túng, anh ta mới bắt máy, giọng hổn hển: — “Alo… vợ à? Sao em gọi giờ này? Anh đang… đang tập gym trong phòng cho khỏe người.”

    Tôi mỉm cười cay đắng, đáp bằng giọng ngọt ngào nhất: — “Thế hả anh? Em cũng đang thấy hơi mệt nên gọi bảo anh chiều nay đưa cả nhà đi ăn. À, em vừa đặt một đơn hàng điện lạnh trị giá 20 triệu, thợ đang đến cổng rồi, anh ra mở cửa nhận hàng giúp em nhé. Em bận họp không về được.”

    2. Sự xuất hiện của “nhân chứng” bất đắc dĩ

    Thực tế, không có đơn hàng nào cả. Tôi đã gọi điện cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ của cô gia sư Lan (tôi vốn có số từ lúc làm hợp đồng) với lý do: “Hôm nay nhà con có tiệc mừng Bông học giỏi, mời hai bác qua chung vui bất ngờ”.

    Chỉ 15 phút sau, bốn vị phụ huynh đã có mặt đông đủ trước cổng. Tôi đón họ vào bằng vẻ mặt hốt hoảng: — “Chết rồi các bác ơi, con thấy cổng mở mà vào nhà gọi mãi không ai thưa, chỉ nghe tiếng hét trong phòng ngủ của chồng con. Hay là có trộm vào nhà hành hung anh ấy và cái Lan?”

    3. Cái kết “thê thảm” cho kẻ phản bội

    Cả bốn người già nghe thấy thế thì hoảng loạn, cùng tôi lao lên lầu. Bố chồng tôi vốn nóng tính, ông đạp mạnh cánh cửa phòng ngủ không khóa trong vì họ tưởng tôi không về.

    Rầm!

    Cánh cửa mở toang. Cảnh tượng hiện ra khiến mẹ Lan ngất xỉu tại chỗ, còn bố chồng tôi thì run rẩy vì nhục nhã. Chồng tôi và cô gia sư “ngây thơ” đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, mặt cắt không còn giọt máu.

    Tôi không chửi bới một câu nào, chỉ bình thản giơ điện thoại lên chụp lại toàn bộ khung cảnh đó rồi quay sang bảo bố mẹ chồng: — “Thưa bố mẹ, anh ấy bận ‘tập thể dục’ đến mức để con gái phơi nắng ngoài vườn. Đơn ly hôn con sẽ gửi vào sáng mai. Còn Lan, tiền lương tháng này chị sẽ gửi thẳng vào viện phí cho mẹ em vì cú sốc này nhé.”

    • Chồng tôi: Bị bố đẻ từ mặt, đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức. Công ty anh ta đang làm việc cũng nhận được “món quà” là những bức ảnh tôi chụp, khiến sự nghiệp gầy dựng bao năm tan thành mây khói.

    • Cô gia sư: Bị trường đại học kỷ luật vì vi phạm đạo đức, gia đình ở quê không dám ngẩng mặt nhìn hàng xóm.

    Tôi dắt bé Bông ra xe, điềm nhiên lái đi. Đàn ông có thể sai, nhưng phản bội ngay trước mặt con trẻ thì không bao giờ có cơ hội nhận được sự tha thứ. Kịch hay đã hạ màn, và tôi là người nắm giữ kịch bản cuối cùng.

  • “Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dụ//c với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Cả tiếng rồi chưa thấy cô ra”. Pha xử lý cao tay của người vợ khiến cả 2 nhận ᴄáɪ ᴋếᴛ ᴛʜê ᴛʜảᴍ… kịch hay bắt đầu

    “Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dụ//c với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Cả tiếng rồi chưa thấy cô ra”. Pha xử lý cao tay của người vợ khiến cả 2 nhận ᴄáɪ ᴋếᴛ ᴛʜê ᴛʜảᴍ… kịch hay bắt đầu👇

    Vì công việc của tôi hay phải về muộn, tôi bàn với chồng thuê gia sư về dạy kèm cho Bông vào các buổi chiều. Người được chọn là Lan – một sinh viên năm cuối, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành và giọng nói nhẹ nhàng như ʀóᴛ ᴍậᴛ vào tai. Lan rất được lòng con gái tôi, và thú thật, tôi cũng quý ᴄᴏɴ ʙé vì sự lễ phép. Nhiều hôm thấy Lan dạy muộn, tôi còn bảo chồng lấy xe đưa em về cho an toàn.

    Hôm đó, cơn đᴀᴜ ɴửᴀ đầᴜ ʜàɴʜ ʜạ khiến tôi không thể tập trung làm việc. Dù đang dở dang dự án, tôi quyết định xin về sớm nghỉ ngơi. Đồng hồ chỉ 3 giờ chiều, trời nắng chang chang. Về đến nhà, tôi thấy cổng khép hờ. Nghĩ bụng chắc chồng ở nhà nên tôi không bấm chuông mà tự đẩy cổng dắt xe vào.

    Vừa bước vào sân, ʙé Bông đang ngồi chơi đồ hàng một mình ở góc vườn liền chạy ùa ra đón mẹ. Con bé ᴍồ ʜôɪ ɴʜễ ɴʜạɪ, nhưng khuôn mặt lại có vẻ ʙí xị. Tôi lau mồ hôi cho con, ngạc nhiên hỏi: “Sao Bông lại chơi ngoài này một mình giữa trời nắng thế này? Cô Lan chưa đến dạy con học à?”

    Con gái tôi ngước đôi mắt ᴛʀòɴ xᴏᴇ, ɴɢâʏ ᴛʜơ rỉ tai tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, cô Lan đến lâu rồi ạ. Nhưng hôm nay bố bảo bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Bố bảo con ra sân chơi, ᴄấᴍ được vào phòng ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ. Mà hơn cả tiếng rồi chưa thấy cô ra, con ɴóɴɢ ǫᴜá mẹ ơi…”

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Quà tặng cho người yêu

    Trái cây & rau

    Câu nói ɴɢâʏ ɴɢô của ᴄᴏɴ ᴛʀẻ như một gáo ɴướᴄ sôɪ ᴅộɪ ᴛʜẳɴɢ vào người tôi. Tôi ch-ết đứng, tay chân ʙủɴ ʀủɴ, túi xách trên vai rơi bịch xuống đất. “Tập thể dục?”
    – Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi đầy ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ. Giữa 3 giờ chiều, trong phòng kín, một người đàn ông và một cô gái ᴛʀẻ “ᴛậᴘ ᴛʜể ᴅụᴄ” gì mà cả tiếng đồng hồ không ra?

    Tôi cố giữ bình tĩnh, bảo con gái vào phòng khách ngồi bật tivi xem hoạt hình và dặn con tuyệt đối không được gây tiếng động. Sau đó, tôi đã…

    Sau khi dặn con gái ngồi yên ở phòng khách, trái tim tôi thắt lại từng cơn, nhưng lý trí mách bảo không được đánh ghen theo kiểu tầm thường. Tôi không xông vào phòng gào thét, vì tôi không muốn con gái mình phải chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn đó.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra và bắt đầu thực hiện “màn kịch” của mình:

    1. Cuộc gọi “hỏi thăm” đầy ẩn ý

    Tôi đứng ngay sát cửa phòng ngủ, nơi những tiếng cười đùa và âm thanh lạ vẫn chưa dứt. Tôi bấm loa ngoài, gọi thẳng vào máy chồng. Bên trong, tiếng chuông vang lên cắt ngang không gian. Sau một hồi lúng túng, anh ta mới bắt máy, giọng hổn hển: — “Alo… vợ à? Sao em gọi giờ này? Anh đang… đang tập gym trong phòng cho khỏe người.”

    Tôi mỉm cười cay đắng, đáp bằng giọng ngọt ngào nhất: — “Thế hả anh? Em cũng đang thấy hơi mệt nên gọi bảo anh chiều nay đưa cả nhà đi ăn. À, em vừa đặt một đơn hàng điện lạnh trị giá 20 triệu, thợ đang đến cổng rồi, anh ra mở cửa nhận hàng giúp em nhé. Em bận họp không về được.”

    2. Sự xuất hiện của “nhân chứng” bất đắc dĩ

    Thực tế, không có đơn hàng nào cả. Tôi đã gọi điện cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ của cô gia sư Lan (tôi vốn có số từ lúc làm hợp đồng) với lý do: “Hôm nay nhà con có tiệc mừng Bông học giỏi, mời hai bác qua chung vui bất ngờ”.

    Chỉ 15 phút sau, bốn vị phụ huynh đã có mặt đông đủ trước cổng. Tôi đón họ vào bằng vẻ mặt hốt hoảng: — “Chết rồi các bác ơi, con thấy cổng mở mà vào nhà gọi mãi không ai thưa, chỉ nghe tiếng hét trong phòng ngủ của chồng con. Hay là có trộm vào nhà hành hung anh ấy và cái Lan?”

    3. Cái kết “thê thảm” cho kẻ phản bội

    Cả bốn người già nghe thấy thế thì hoảng loạn, cùng tôi lao lên lầu. Bố chồng tôi vốn nóng tính, ông đạp mạnh cánh cửa phòng ngủ không khóa trong vì họ tưởng tôi không về.

    Rầm!

    Cánh cửa mở toang. Cảnh tượng hiện ra khiến mẹ Lan ngất xỉu tại chỗ, còn bố chồng tôi thì run rẩy vì nhục nhã. Chồng tôi và cô gia sư “ngây thơ” đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, mặt cắt không còn giọt máu.

    Tôi không chửi bới một câu nào, chỉ bình thản giơ điện thoại lên chụp lại toàn bộ khung cảnh đó rồi quay sang bảo bố mẹ chồng: — “Thưa bố mẹ, anh ấy bận ‘tập thể dục’ đến mức để con gái phơi nắng ngoài vườn. Đơn ly hôn con sẽ gửi vào sáng mai. Còn Lan, tiền lương tháng này chị sẽ gửi thẳng vào viện phí cho mẹ em vì cú sốc này nhé.”

    • Chồng tôi: Bị bố đẻ từ mặt, đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức. Công ty anh ta đang làm việc cũng nhận được “món quà” là những bức ảnh tôi chụp, khiến sự nghiệp gầy dựng bao năm tan thành mây khói.

    • Cô gia sư: Bị trường đại học kỷ luật vì vi phạm đạo đức, gia đình ở quê không dám ngẩng mặt nhìn hàng xóm.

    Tôi dắt bé Bông ra xe, điềm nhiên lái đi. Đàn ông có thể sai, nhưng phản bội ngay trước mặt con trẻ thì không bao giờ có cơ hội nhận được sự tha thứ. Kịch hay đã hạ màn, và tôi là người nắm giữ kịch bản cuối cùng.

  • Đi công tác suốt hai mươi ngày, mỗi lần gọi video cho vợ vợ đều cho nhìn trần nhà, cuối cùng thì…

    Tôi đi công tác suốt hai mươi ngày.

    Hai mươi ngày không phải quá dài, nhưng cũng đủ để một người bắt đầu nhớ nhà, nhớ mùi cơm, nhớ tiếng dép loẹt xoẹt trong bếp, nhớ cả những điều nhỏ nhặt mà trước đây mình từng thấy… bình thường.

    Tôi nhớ vợ.


    Chúng tôi cưới nhau được bốn năm.

    Không phải kiểu yêu đương cuồng nhiệt, nhưng cũng không lạnh nhạt. Cuộc sống của chúng tôi giống như rất nhiều cặp vợ chồng khác: sáng đi làm, tối về ăn cơm, cuối tuần đi siêu thị hoặc về thăm nội ngoại.

    Không có sóng gió lớn.

    Cũng không có gì đặc biệt.


    Cho đến chuyến công tác đó.


    Ngày đầu tiên, tôi gọi video cho vợ.

    Cô ấy bắt máy khá nhanh.

    Nhưng màn hình hiện lên… là trần nhà.


    “Tại sao em không quay mặt?”

    Tôi hỏi.


    “Em đang nằm, mệt quá, không muốn ngồi dậy.”


    Tôi không nghĩ nhiều.

    “Ừ, nghỉ đi.”


    Chúng tôi nói chuyện vài phút, rồi tắt máy.


    Ngày thứ hai.

    Tôi lại gọi.


    Vẫn là trần nhà.


    “Em lại nằm à?”


    “Ừ… hôm nay hơi đau đầu.”


    Tôi bắt đầu thấy lạ.

    Nhưng vẫn bỏ qua.


    Ngày thứ ba.

    Ngày thứ tư.

    Ngày thứ năm…


    Tất cả đều giống nhau.


    Mỗi lần gọi video, tôi chỉ nhìn thấy trần nhà.

    Không thấy mặt vợ.

    Không thấy căn phòng.

    Chỉ là một mảng trắng… bất động.


    “Em không thể ngồi dậy một chút à?”

    Một lần tôi hỏi.


    “Em xấu lắm, không muốn anh thấy.”


    Tôi cười.

    “Em xấu lúc nào mà anh chưa thấy?”


    Cô ấy im lặng.

    Rồi nói:

    “Thôi, nói chuyện đi.”


    Tôi bắt đầu thấy… không ổn.


    Không phải vì tôi nghi ngờ ngay lập tức.

    Mà là vì… trực giác.


    Có cái gì đó… không đúng.


    Nhưng tôi không biết là gì.


    Ngày thứ tám.

    Tôi quyết định thử.


    “Em quay xung quanh phòng cho anh xem đi.”


    Một khoảng im lặng.


    “Để làm gì?”


    “Thì… nhớ nhà.”


    Cô ấy cười gượng.


    “Phòng có gì đâu mà xem.”


    “Thì cứ quay đi.”


    Một lúc sau…

    Màn hình rung nhẹ.

    Nhưng không phải quay quanh phòng.

    Chỉ là trần nhà… dịch chuyển một chút.


    “Thấy chưa? Vẫn vậy thôi.”


    Tôi không nói gì.


    Tối hôm đó, tôi không ngủ được.


    Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ… mà tôi không muốn nghĩ.


    Có người khác?


    Không.

    Tôi không tin.


    Nhưng nếu không phải vậy… thì là gì?


    Ngày thứ mười ba.

    Tôi gọi video.

    Không bắt máy.


    Tôi gọi lại.


    Vẫn không bắt.


    Khoảng mười phút sau, cô ấy gọi lại.


    “Em bận.”


    “Bận gì?”


    “Dọn nhà.”


    Tôi cười.

    “Dọn nhà mà không nghe điện thoại được à?”


    Cô ấy im lặng.


    “Em… đang ở nhà mà, đúng không?”


    “Anh hỏi gì lạ vậy?”


    Tôi không trả lời.


    Màn hình lại là… trần nhà.


    Tôi nhìn chằm chằm vào nó.

    Như thể nếu nhìn đủ lâu… tôi sẽ tìm ra câu trả lời.


    Nhưng không có gì cả.


    Chỉ là một mảng trắng vô hồn.


    Ngày thứ hai mươi.

    Tôi về sớm hơn dự định.


    Không báo trước.


    Tôi muốn… tạo bất ngờ.


    Hoặc có lẽ…

    Tôi muốn kiểm chứng điều gì đó.


    Trời chiều, tôi đứng trước cửa nhà.

    Tim đập nhanh.


    Tôi mở cửa.


    Nhà im lặng.


    Không có tiếng tivi.

    Không có tiếng bước chân.


    “Tôi về rồi!”


    Không ai trả lời.


    Tôi bước vào.

    Phòng khách gọn gàng.

    Bếp sạch sẽ.


    Mọi thứ… bình thường.


    Nhưng chính cái bình thường đó… lại khiến tôi bất an.


    Tôi bước đến phòng ngủ.


    Cửa đóng.


    Tôi đưa tay… mở.


    Cảnh tượng bên trong… khiến tôi đứng chết lặng.


    Không có ai.


    Chiếc giường gọn gàng.

    Không có dấu hiệu vừa có người nằm.


    Tôi bước vào.

    Nhìn quanh.


    Không có đồ dùng cá nhân của vợ.


    Quần áo… không còn.


    Tủ trống một nửa.


    Tim tôi rơi xuống.


    Tôi lấy điện thoại.

    Gọi cho cô ấy.


    Chuông reo.


    Và…

    Từ dưới gối.


    Tôi cúi xuống.

    Lấy ra.


    Điện thoại của vợ.


    Nó ở đây.


    Vậy cô ấy… ở đâu?


    Đó là cao trào.


    Không phải bắt gặp ngoại tình.

    Không phải cảnh phản bội rõ ràng.


    Mà là… sự biến mất.


    Tôi ngồi xuống giường.

    Đầu óc quay cuồng.


    Hai mươi ngày.

    Mỗi ngày một cuộc gọi.


    Tôi đã nói chuyện với ai?


    Nếu điện thoại ở đây…

    Thì những cuộc gọi đó…


    Không thể.


    Tôi bật máy.


    Tin nhắn.

    Ảnh.

    Lịch sử cuộc gọi.


    Tất cả đều… bình thường.


    Chỉ có một điều.


    Trong danh bạ.

    Tên tôi… được lưu là:

    “Anh.”


    Nhưng trong lịch sử cuộc gọi…

    Có một số khác… gọi thường xuyên.


    Không lưu tên.


    Tôi bấm vào.


    Một đoạn tin nhắn hiện ra.


    “Anh đã làm theo những gì em dặn. Anh ấy không nghi ngờ gì.”


    Tay tôi run.


    “Chỉ cần thêm vài ngày nữa…”


    “…mọi thứ sẽ xong.”


    Tôi không hiểu.


    “Xong” là gì?


    Tôi gọi lại số đó.


    Không ai bắt.


    Tôi đứng dậy.

    Đi ra ngoài.


    Tôi không biết mình đang tìm gì.

    Chỉ biết… tôi không thể ngồi yên.


    Tôi hỏi hàng xóm.


    “Chị nhà đâu rồi ạ?”


    Họ nhìn tôi.

    Ngạc nhiên.


    “Cậu hỏi gì lạ vậy?”


    “Dạ?”


    “Vợ cậu… đi viện gần hai tuần rồi mà.”


    Tôi sững lại.


    “Viện?”


    “Ừ. Nghe nói… tai nạn gì đó.”


    Mọi thứ… vỡ ra.


    Tôi chạy.


    Đến bệnh viện.


    Hỏi.


    Tìm.


    Cuối cùng… tôi đứng trước một căn phòng.


    Cửa mở.


    Và tôi thấy cô ấy.


    Nằm trên giường.


    Ống truyền.

    Máy móc.


    Gầy.

    Rất gầy.


    Tôi đứng đó.

    Không dám bước vào.


    Một người đàn ông đứng cạnh giường.


    Anh ta quay lại.


    “Anh là… chồng cô ấy?”


    Tôi gật.


    “Cuối cùng anh cũng đến.”


    “Anh là ai?”


    “Tôi… là người cô ấy thuê.”


    Tôi không hiểu.


    “Thuê?”


    “Để… đóng giả cô ấy trong những cuộc gọi.”


    Căn phòng… quay cuồng.


    “Anh nói… gì?”


    Anh ta thở dài.


    “Cô ấy không muốn anh biết.”


    “Biết cái gì?”


    Anh ta nhìn tôi.


    “Cô ấy bị tai nạn, hôn mê gần một tuần. Tỉnh lại thì… không muốn anh lo. Nên nhờ tôi… giữ liên lạc.”


    Tôi không nói được gì.


    “Những lần gọi video… tôi chỉ quay trần nhà, vì không dám để lộ.”


    Mọi thứ… sụp đổ.


    Không phải vì phản bội.


    Mà vì… tôi đã không biết.


    Tôi bước đến.


    Ngồi xuống cạnh giường.


    Nắm tay cô ấy.


    Lạnh.


    “Vì sao… em không nói?”


    Cô ấy không trả lời.


    Chỉ có tiếng máy kêu đều đều.


    Nước mắt tôi rơi.


    Hai mươi ngày.


    Tôi đã nghi ngờ.


    Tôi đã nghĩ đến việc cô ấy phản bội.


    Trong khi…


    Cô ấy… đang nằm đây.


    Chiến đấu một mình.


    Câu chuyện này…

    Có thể khiến nhiều người tranh cãi.


    Có người sẽ nói:

    “Tại sao phải giấu?”


    Có người sẽ nói:

    “Người chồng quá vô tâm.”


    Cũng có người sẽ nói:

    “Đó là cách cô ấy yêu.”


    Còn tôi…


    Tôi chỉ biết một điều.


    Có những lúc…

    Sự im lặng…

    Không phải là che giấu.


    Mà là… bảo vệ.


    Chỉ tiếc rằng…

    Không phải lúc nào…

    Chúng ta cũng hiểu được điều đó đúng lúc.

  • Mải chơi, anh trai làm l//ạc e/m g/ái 4 tu//ổi, 20 năm sau dự đám cưới bạn học, một câu nói của cô dâu khiến anh ôm mặt bật kh//óc nứ//c n//ở…

    Mải chơi, anh trai làm l//ạc e/m g/ái 4 tu//ổi, 20 năm sau dự đám cưới bạn học, một câu nói của cô dâu khiến anh ôm mặt bật kh//óc nứ//c n//ở…

    Năm ấy, Hùng mới 10 tuổi, còn em gái cậu – bé An – vừa tròn 4 tuổi. Mẹ bận bán hàng ngoài chợ, bố đi làm xa, nên Hùng được giao trông em mỗi buổi chiều. Hôm đó, trời nắng gắt, Hùng dắt An đi mua kem ở đầu xóm. Cậu mải chơi bi với đám bạn, chỉ quay đi vài phút… quay lại thì chẳng thấy An đâu nữa.

    Hùng h//ốt ho//ảng chạy khắp nơi, hỏi hết người này đến người khác, tiếng gọi “An ơi!” khản đặc cả cổ. Nhưng đáp lại cậu chỉ là tiếng ve kêu ran trong nắng. Mẹ Hùng ngất lên ngất xuống khi biết tin, còn bố từ công trường tức tốc về nhà, la//o đi khắp các trạm công an, bến xe, chợ lớn… suốt mấy tháng trời vẫn không tìm thấy tung tích con gái.

    Từ ngày đó, Hùng như biến thành một người khác. Cậu ít nói, hay ngồi lặng một mình nhìn tấm ảnh chụp chung với An – c/ô b//é cười rạng rỡ trong bộ váy hồng mẹ may. Mỗi khi thấy mẹ kh/óc, Hùng chỉ biết đứng ở góc nhà, tự tr//ách đến nỗi nhiều đêm gi/ật mì/nh bật dậy vì á//c m//ộng.

    Thời gian trôi qua, nỗi đau dần lắng xuống, nhưng không bao giờ biến mất. Nhà Hùng chuyển sang tỉnh khác, bố mẹ già đi trông thấy. Họ vẫn giữ một chiếc giường nhỏ, trải tấm chăn hồng cũ, nói rằng “biết đâu con bé sẽ về”.

    Hùng lớn lên, học hành chăm chỉ rồi làm kỹ sư ở thành phố. Anh sống kín tiếng, ít bạn bè. Trong lòng anh luôn có một khoảng trống không bao giờ lấp đầy được. Mỗi lần nhìn thấy đứ//a t//rẻ nào cười nô đùa, anh lại chạnh lòng, hình ảnh cô e/m g/ái 4 tu//ổi năm nào hiện lên, rõ ràng như mới hôm qua.

    Hai mươi năm sau, Hùng đã 30 tuổi. Một ngày nọ, anh nhận được thiệp mời đám cưới từ người bạn học cũ – Tuấn, cùng lớp cấp ba. Tuấn nói trong điện thoại giọng hồ hởi:
    – Mày phải đến nhé, cô dâu của tao hiền lắm, lại có câu chuyện đặc biệt, nghe mày chắc cũng xúc động đấy.

    Hùng cười nhạt, chỉ nghĩ đó là câu nói vui. Ngày cưới, anh đến khá sớm. Trong khán phòng ngập hoa trắng, cô dâu xuất hiện – một cô gái nhỏ nhắn, gương mặt phúc hậu, ánh mắt sáng mà có chút gì đó khiến tim anh thoáng khựng lại. Cảm giác lạ lắm, như đã từng nhìn thấy ở đâu rồi…

    Khi buổi lễ bắt đầu, MC mời cô dâu chú rể chia sẻ vài lời trước khi trao nhẫn. Cô dâu cầm micro, giọng ru/n r/un:
    – Em m///ồ c//ôi từ nh//ỏ. Năm 4 tu///ổi, em bị l//ạc trong một khu chợ…

    Cả khán phòng im phăng phắc. Hùng thấy tim mình như ng/ừng đậ/p. Anh nắm chặt ly nước, mồ hôi túa ra nơi trán. Cô dâu tiếp tục, nước mắt rơi trên má:

    – Năm ngoái, em tìm lại được hồ sơ nhận nuôi, biết tên thật của mình là Nguyễn Thu An…

    Tiếng “Nguyễn Thu An” vang lên như s//ét đá///nh giữa trời quang. Hùng bu/ông rơi ly nước, đứng bật dậy. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Giọng anh r/un b/ần b/ật:
    – Em… nói lại tên em đi… Em tên gì?…

    Cô dâu bàng hoàng dừng lại, nhìn người đàn ông lạ mặt đang run rẩy giữa khán phòng. Tuấn – chú rể – vội bước lại gần định can ngăn, nhưng An đã run run lặp lại:

    — “Tên khai sinh của em là Nguyễn Thu An. Cha mẹ nuôi bảo lúc nhặt được em ở bến xe, trong túi áo em có một mảnh giấy ghi tên như vậy, kèm theo một chiếc khuy áo hình bông hoa màu đỏ…”

    Hùng khuỵu xuống ngay tại chỗ, hai tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nức nở vỡ òa ra sau 20 năm kìm nén. Anh vừa khóc vừa run rẩy rút từ trong ví ra một vật nhỏ đã sờn cũ, được bọc kỹ trong lớp nilon: đó là chiếc khuy áo thứ hai, y hệt cái còn lại trên chiếc váy hồng năm nào.

    — “An ơi… Anh trai đây… Anh là Hùng đây em ơi!”

    Tiếng gọi xé lòng khiến cả hôn trường lặng đi vì xúc động. An đánh rơi chiếc micro, đôi chân cô như không vững, cô lao xuống sân khấu, ôm chầm lấy người đàn ông đang khóc như một đứa trẻ. Ký ức mờ nhạt về một buổi chiều nắng gắt, về cây kem chảy nước trên tay và bóng lưng người anh trai mải mê chơi bi bỗng chốc ùa về, rõ mồn một như một thước phim quay chậm.

    — “Anh Hùng… Có phải anh không? Anh ơi, em đã chờ ngày này lâu lắm rồi…”

    Tuấn và quan khách xung quanh không ai kìm được nước mắt. Hóa ra, người bạn thân mà Tuấn mời đến lại chính là người anh trai thất lạc bấy lâu của vợ mình. Một sự sắp đặt kỳ diệu của số phận đã đưa họ gặp lại nhau ngay trong ngày trọng đại nhất đời An.

    Hùng lau nước mắt cho em gái, đôi bàn tay kỹ sư thô ráp giờ đây run rẩy chạm vào gương mặt phúc hậu của cô dâu:

    — “Bố mẹ vẫn đợi em… Chiếc giường nhỏ của em vẫn trải chăn hồng… Anh xin lỗi, 20 năm qua anh đã sống trong dằn vặt vì để lạc mất em. Hôm nay, anh không chỉ đi dự đám cưới bạn, mà anh đi đón em về nhà.”

    Đám cưới vốn đã hạnh phúc nay lại trở thành một lễ đoàn viên đẫm nước mắt và nụ cười. Ngay trong buổi tiệc, Hùng đã bấm máy gọi video về cho bố mẹ ở quê. Khi nhìn thấy gương mặt An qua màn hình, hai mái đầu bạc trắng ở đầu dây bên kia chỉ biết ôm nhau khóc nghẹn, tiếng gọi “Con ơi” vang lên giữa gian nhà cũ, nơi chiếc chăn hồng vẫn luôn sạch sẽ chờ đón chủ nhân của nó trở về.

    Sau 20 năm phiêu bạt, cuối cùng, cô bé An 4 tuổi năm nào đã tìm thấy đường về nhà, ngay trong khoảnh khắc cô bắt đầu xây dựng tổ ấm mới cho riêng mình.