Đi công tác suốt hai mươi ngày, mỗi lần gọi video cho vợ vợ đều cho nhìn trần nhà, cuối cùng thì…

Tôi đi công tác suốt hai mươi ngày.

Hai mươi ngày không phải quá dài, nhưng cũng đủ để một người bắt đầu nhớ nhà, nhớ mùi cơm, nhớ tiếng dép loẹt xoẹt trong bếp, nhớ cả những điều nhỏ nhặt mà trước đây mình từng thấy… bình thường.

Tôi nhớ vợ.


Chúng tôi cưới nhau được bốn năm.

Không phải kiểu yêu đương cuồng nhiệt, nhưng cũng không lạnh nhạt. Cuộc sống của chúng tôi giống như rất nhiều cặp vợ chồng khác: sáng đi làm, tối về ăn cơm, cuối tuần đi siêu thị hoặc về thăm nội ngoại.

Không có sóng gió lớn.

Cũng không có gì đặc biệt.


Cho đến chuyến công tác đó.


Ngày đầu tiên, tôi gọi video cho vợ.

Cô ấy bắt máy khá nhanh.

Nhưng màn hình hiện lên… là trần nhà.


“Tại sao em không quay mặt?”

Tôi hỏi.


“Em đang nằm, mệt quá, không muốn ngồi dậy.”


Tôi không nghĩ nhiều.

“Ừ, nghỉ đi.”


Chúng tôi nói chuyện vài phút, rồi tắt máy.


Ngày thứ hai.

Tôi lại gọi.


Vẫn là trần nhà.


“Em lại nằm à?”


“Ừ… hôm nay hơi đau đầu.”


Tôi bắt đầu thấy lạ.

Nhưng vẫn bỏ qua.


Ngày thứ ba.

Ngày thứ tư.

Ngày thứ năm…


Tất cả đều giống nhau.


Mỗi lần gọi video, tôi chỉ nhìn thấy trần nhà.

Không thấy mặt vợ.

Không thấy căn phòng.

Chỉ là một mảng trắng… bất động.


“Em không thể ngồi dậy một chút à?”

Một lần tôi hỏi.


“Em xấu lắm, không muốn anh thấy.”


Tôi cười.

“Em xấu lúc nào mà anh chưa thấy?”


Cô ấy im lặng.

Rồi nói:

“Thôi, nói chuyện đi.”


Tôi bắt đầu thấy… không ổn.


Không phải vì tôi nghi ngờ ngay lập tức.

Mà là vì… trực giác.


Có cái gì đó… không đúng.


Nhưng tôi không biết là gì.


Ngày thứ tám.

Tôi quyết định thử.


“Em quay xung quanh phòng cho anh xem đi.”


Một khoảng im lặng.


“Để làm gì?”


“Thì… nhớ nhà.”


Cô ấy cười gượng.


“Phòng có gì đâu mà xem.”


“Thì cứ quay đi.”


Một lúc sau…

Màn hình rung nhẹ.

Nhưng không phải quay quanh phòng.

Chỉ là trần nhà… dịch chuyển một chút.


“Thấy chưa? Vẫn vậy thôi.”


Tôi không nói gì.


Tối hôm đó, tôi không ngủ được.


Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ… mà tôi không muốn nghĩ.


Có người khác?


Không.

Tôi không tin.


Nhưng nếu không phải vậy… thì là gì?


Ngày thứ mười ba.

Tôi gọi video.

Không bắt máy.


Tôi gọi lại.


Vẫn không bắt.


Khoảng mười phút sau, cô ấy gọi lại.


“Em bận.”


“Bận gì?”


“Dọn nhà.”


Tôi cười.

“Dọn nhà mà không nghe điện thoại được à?”


Cô ấy im lặng.


“Em… đang ở nhà mà, đúng không?”


“Anh hỏi gì lạ vậy?”


Tôi không trả lời.


Màn hình lại là… trần nhà.


Tôi nhìn chằm chằm vào nó.

Như thể nếu nhìn đủ lâu… tôi sẽ tìm ra câu trả lời.


Nhưng không có gì cả.


Chỉ là một mảng trắng vô hồn.


Ngày thứ hai mươi.

Tôi về sớm hơn dự định.


Không báo trước.


Tôi muốn… tạo bất ngờ.


Hoặc có lẽ…

Tôi muốn kiểm chứng điều gì đó.


Trời chiều, tôi đứng trước cửa nhà.

Tim đập nhanh.


Tôi mở cửa.


Nhà im lặng.


Không có tiếng tivi.

Không có tiếng bước chân.


“Tôi về rồi!”


Không ai trả lời.


Tôi bước vào.

Phòng khách gọn gàng.

Bếp sạch sẽ.


Mọi thứ… bình thường.


Nhưng chính cái bình thường đó… lại khiến tôi bất an.


Tôi bước đến phòng ngủ.


Cửa đóng.


Tôi đưa tay… mở.


Cảnh tượng bên trong… khiến tôi đứng chết lặng.


Không có ai.


Chiếc giường gọn gàng.

Không có dấu hiệu vừa có người nằm.


Tôi bước vào.

Nhìn quanh.


Không có đồ dùng cá nhân của vợ.


Quần áo… không còn.


Tủ trống một nửa.


Tim tôi rơi xuống.


Tôi lấy điện thoại.

Gọi cho cô ấy.


Chuông reo.


Và…

Từ dưới gối.


Tôi cúi xuống.

Lấy ra.


Điện thoại của vợ.


Nó ở đây.


Vậy cô ấy… ở đâu?


Đó là cao trào.


Không phải bắt gặp ngoại tình.

Không phải cảnh phản bội rõ ràng.


Mà là… sự biến mất.


Tôi ngồi xuống giường.

Đầu óc quay cuồng.


Hai mươi ngày.

Mỗi ngày một cuộc gọi.


Tôi đã nói chuyện với ai?


Nếu điện thoại ở đây…

Thì những cuộc gọi đó…


Không thể.


Tôi bật máy.


Tin nhắn.

Ảnh.

Lịch sử cuộc gọi.


Tất cả đều… bình thường.


Chỉ có một điều.


Trong danh bạ.

Tên tôi… được lưu là:

“Anh.”


Nhưng trong lịch sử cuộc gọi…

Có một số khác… gọi thường xuyên.


Không lưu tên.


Tôi bấm vào.


Một đoạn tin nhắn hiện ra.


“Anh đã làm theo những gì em dặn. Anh ấy không nghi ngờ gì.”


Tay tôi run.


“Chỉ cần thêm vài ngày nữa…”


“…mọi thứ sẽ xong.”


Tôi không hiểu.


“Xong” là gì?


Tôi gọi lại số đó.


Không ai bắt.


Tôi đứng dậy.

Đi ra ngoài.


Tôi không biết mình đang tìm gì.

Chỉ biết… tôi không thể ngồi yên.


Tôi hỏi hàng xóm.


“Chị nhà đâu rồi ạ?”


Họ nhìn tôi.

Ngạc nhiên.


“Cậu hỏi gì lạ vậy?”


“Dạ?”


“Vợ cậu… đi viện gần hai tuần rồi mà.”


Tôi sững lại.


“Viện?”


“Ừ. Nghe nói… tai nạn gì đó.”


Mọi thứ… vỡ ra.


Tôi chạy.


Đến bệnh viện.


Hỏi.


Tìm.


Cuối cùng… tôi đứng trước một căn phòng.


Cửa mở.


Và tôi thấy cô ấy.


Nằm trên giường.


Ống truyền.

Máy móc.


Gầy.

Rất gầy.


Tôi đứng đó.

Không dám bước vào.


Một người đàn ông đứng cạnh giường.


Anh ta quay lại.


“Anh là… chồng cô ấy?”


Tôi gật.


“Cuối cùng anh cũng đến.”


“Anh là ai?”


“Tôi… là người cô ấy thuê.”


Tôi không hiểu.


“Thuê?”


“Để… đóng giả cô ấy trong những cuộc gọi.”


Căn phòng… quay cuồng.


“Anh nói… gì?”


Anh ta thở dài.


“Cô ấy không muốn anh biết.”


“Biết cái gì?”


Anh ta nhìn tôi.


“Cô ấy bị tai nạn, hôn mê gần một tuần. Tỉnh lại thì… không muốn anh lo. Nên nhờ tôi… giữ liên lạc.”


Tôi không nói được gì.


“Những lần gọi video… tôi chỉ quay trần nhà, vì không dám để lộ.”


Mọi thứ… sụp đổ.


Không phải vì phản bội.


Mà vì… tôi đã không biết.


Tôi bước đến.


Ngồi xuống cạnh giường.


Nắm tay cô ấy.


Lạnh.


“Vì sao… em không nói?”


Cô ấy không trả lời.


Chỉ có tiếng máy kêu đều đều.


Nước mắt tôi rơi.


Hai mươi ngày.


Tôi đã nghi ngờ.


Tôi đã nghĩ đến việc cô ấy phản bội.


Trong khi…


Cô ấy… đang nằm đây.


Chiến đấu một mình.


Câu chuyện này…

Có thể khiến nhiều người tranh cãi.


Có người sẽ nói:

“Tại sao phải giấu?”


Có người sẽ nói:

“Người chồng quá vô tâm.”


Cũng có người sẽ nói:

“Đó là cách cô ấy yêu.”


Còn tôi…


Tôi chỉ biết một điều.


Có những lúc…

Sự im lặng…

Không phải là che giấu.


Mà là… bảo vệ.


Chỉ tiếc rằng…

Không phải lúc nào…

Chúng ta cũng hiểu được điều đó đúng lúc.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *