Diệu tiếp tục chuỗi ngày “chăm sóc” Hưng. Bữa tối nào cũng đầy ắp những món anh thích, từ thịt kho tàu béo ngậy đến canh sườn đậm đà. Kèm theo đó, không thể thiếu chai rượu mạnh anh mê, được Diệu khéo léo chọn mua đúng loại mà cô biết sẽ khiến anh chóng say, chóng mệt. Cô điều chỉnh liều lượng một cách tinh vi: hôm thì một ly đầy, hôm khác lại chỉ lưng chừng, xen kẽ những ngày “quên” không rót. Tất cả đều nằm trong tính toán kỹ lưỡng của Diệu.
Hưng ban đầu không nhận ra sự khác biệt. Anh vẫn vui vẻ thưởng thức bữa cơm tươm tất sau một ngày làm việc dài tại Tập đoàn xây dựng lớn. Mỗi tối, anh đều uống cạn ly rượu Diệu rót, rồi lăn ra ngủ say sưa. Diệu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch.
Dần dần, Hưng bắt đầu cảm thấy cơ thể nặng nề hơn. Buổi sáng thức dậy, anh thường uể oải, đầu óc quay cuồng dù đã ngủ đủ giấc. Tại Tập đoàn xây dựng lớn, anh thường xuyên mất tập trung vào công việc của một phó phòng kỹ thuật. Những con số, những bản vẽ kỹ thuật dường như mờ nhạt hơn, khó nắm bắt hơn. Anh thường xuyên nhíu mày, tự trách mình vì áp lực công việc quá lớn.
“Dạo này anh mệt mỏi quá, Diệu ạ,” Hưng than thở một buổi tối, giọng rệu rã. “Chắc do công việc ở công ty căng thẳng quá. Áp lực kinh khủng.”
Diệu mỉm cười hiền lành, gắp thêm miếng thịt vào bát anh. “Anh cố gắng ăn uống bồi bổ vào, rồi nghỉ ngơi sớm đi. Em thấy anh dạo này sụt cân đấy.” Cô nói, vẻ mặt quan tâm lo lắng, nhưng trong lòng lại thầm đắc ý. Diệu biết rõ không phải công việc làm anh mệt. Chính những bữa ăn ngon và những ly rượu được “tẩm bổ” đúng liều lượng kia mới là nguyên nhân.
Những tuần tiếp theo, tình trạng của Hưng càng tệ hơn. Anh thường xuyên quên những cuộc hẹn nhỏ, bỏ sót những chi tiết quan trọng trong công việc. Có lúc, anh cáu kỉnh vô cớ với Diệu hay với con chung của Diệu và Hưng. “Anh không hiểu sao dạo này trí nhớ kém thế nhỉ,” anh càu nhàu, day day thái dương. “Chắc già rồi thật.”
Diệu vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Cô nhẹ nhàng đáp: “Hay là anh đi khám xem sao? Đừng để lâu lại thành bệnh.” Giọng cô đầy vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt lướt qua Hưng lại ẩn chứa một tia lạnh lùng. Kế hoạch của Diệu đang tiến triển đúng như cô dự liệu. Cô thầm nghĩ, “Anh sẽ không bao giờ ngờ được mình đang bị đầu độc bằng chính những thứ mình yêu thích nhất.” Diệu quan sát Hưng nhấc ly rượu lên, uống cạn, rồi dựa người vào ghế, mắt từ từ khép lại. Một nụ cười kín đáo lướt qua môi Diệu.
Sáng hôm sau, Hưng thức dậy trong trạng thái uể oải, cảm giác nặng nề vẫn bám riết lấy cơ thể anh. Anh đến Tập đoàn xây dựng lớn với đôi mắt trũng sâu, đầu óc quay cuồng. Cuộc họp dự án quan trọng bắt đầu, nhưng Hưng lại quên mất tài liệu cần thiết, và tệ hơn, anh đưa ra một quyết định sai lầm về lịch trình thi công, bỏ qua một rủi ro kỹ thuật cơ bản.
“Anh Hưng, anh có chắc về điều này không?” Một đồng nghiệp trẻ tuổi ngập ngừng hỏi, chỉ vào bản vẽ.
Hưng cau mày, cố gắng tập trung vào các con số đang nhảy múa trước mắt mình. “Cứ làm theo đi. Tôi là phó phòng kỹ thuật, tôi biết phải làm gì.” Giọng anh gắt gỏng, pha chút bực bội.
Sau cuộc họp, trưởng phòng đã gọi riêng Hưng vào. “Hưng, dạo này anh có vấn đề gì à? Đây là lần thứ ba trong tháng anh quên các cuộc họp quan trọng, và quyết định vừa rồi của anh có thể gây ra sai sót lớn cho dự án.” Giọng cấp trên đầy vẻ lo lắng nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc.
Hưng cúi đầu, cố gắng bào chữa. “Tôi xin lỗi, sếp. Áp lực công việc gần đây quá lớn, tôi thực sự mệt mỏi.”
Chiều tối, Hưng trở về Nhà của Diệu và Hưng, vẻ mặt nặng trịch. Diệu đang chuẩn bị bữa tối, nhìn thấy anh liền nhẹ nhàng hỏi han: “Anh Hưng, hôm nay công việc có gì không thuận lợi sao? Trông anh có vẻ không vui.”
Hưng quăng chiếc cặp xuống ghế sofa, tiếng động khô khốc vang lên. Anh trút bỏ cà vạt, vẻ mặt cáu kỉnh. “Cô có biết áp lực ở công ty tôi lớn thế nào không? Cô thì lúc nào cũng ở nhà, làm mấy việc lặt vặt ở công ty thương mại điện tử nhỏ, làm sao hiểu được!” Giọng anh đầy vẻ gắt gỏng, pha lẫn sự mệt mỏi và bực tức. “Cô lúc nào cũng hỏi han những câu vô thưởng vô phạt, cô có hiểu được một chút nào về những gì tôi đang phải đối mặt không?”
Diệu ngưng tay, quay lại nhìn Hưng, vẻ mặt vẫn hiền lành. “Em chỉ quan tâm đến anh thôi mà. Anh đừng nói vậy chứ. Em biết anh vất vả mà.” Diệu vẫn dịu dàng an ủi, tiếp tục bày những món ăn Hưng yêu thích lên bàn, động tác của cô vẫn ân cần như thường lệ. Cô đặt một chai rượu mạnh đã mở nắp bên cạnh bát của Hưng.
Hưng không nói gì thêm, chỉ thở dài thườn thượt rồi ngồi vào bàn. Anh bắt đầu ăn, nuốt vội vàng những món Diệu đã nấu, rồi tự rót cho mình một ly rượu đầy. Diệu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên một cách kín đáo. Cô biết, mỗi ly rượu, mỗi miếng ăn kia chính là một phần của kế hoạch trả thù mà anh sẽ không bao giờ ngờ tới. Diệu thầm nghĩ, “Chẳng mấy chốc, những sai lầm của anh sẽ không chỉ dừng lại ở công việc.”
Hưng tiếp tục nuốt vội thức ăn, đôi mắt đỏ ngầu mệt mỏi. Diệu nhìn anh, cố gắng giữ vẻ mặt lo lắng nhưng ẩn sâu là một sự tính toán lạnh lùng. Cô đặt tay lên vai Hưng, giọng nói nhẹ nhàng như nước chảy.
“Anh Hưng này,” Diệu bắt đầu, “anh cứ làm việc cật lực thế này, em lo cho sức khỏe của anh lắm. Mấy hôm nay anh về nhà trông phờ phạc hẳn đi. Hay anh xin sếp nghỉ phép một thời gian để nghỉ ngơi đi? Hoặc nếu áp lực quá, anh có thể tìm một vị trí nào đó nhẹ nhàng hơn, chứ cứ thế này em thật sự rất lo.”
Hưng ngẩng phắt dậy, đẩy tay Diệu ra. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà ken két. “Cô thì biết cái gì mà nói? Cô lúc nào cũng ở nhà, làm mấy việc lặt vặt ở công ty thương mại điện tử nhỏ, làm sao hiểu được tham vọng của tôi? Cô có biết tôi đã phải đánh đổi bao nhiêu để có được vị trí phó phòng này không? Giờ cô lại muốn tôi nghỉ phép, hay tìm một công việc ‘nhẹ nhàng’ hơn ư? Mơ đi!”
Giọng anh gắt gỏng, đầy vẻ khinh thường và bực tức. Hưng nhìn Diệu như thể cô vừa nói ra một điều gì đó ngu ngốc tột cùng.
Diệu không tranh cãi. Cô chỉ lặng lẽ thu tay về, thở dài một hơi đầy vẻ thất vọng và lo lắng thật sự. Khoé môi cô khẽ cong lên một cách vô hình khi Hưng quay đi, tiếp tục vùi đầu vào ly rượu. Anh không biết rằng, mỗi lời cô nói, mỗi sự gợi ý tưởng chừng vô hại kia, đều là một mũi khoan từ từ khoét sâu vào lớp vỏ bọc sự nghiệp của anh, theo đúng kế hoạch của Diệu. “Đúng rồi, anh cứ tiếp tục khinh thường đi,” Diệu thầm nghĩ, “Tham vọng của anh sẽ là thứ nhấn chìm anh.”
Hưng quay trở lại Nhà của Diệu và Hưng vào buổi chiều muộn, dáng vẻ tiều tụy đến thảm hại. Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, cà vạt nới lỏng tuột hẳn xuống, và khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm. Mùi rượu nồng nặc bám víu lấy anh ta ngay khi vừa mở cửa. Tập đoàn xây dựng lớn đã giáng cho anh ta một đòn chí mạng. Dự án mà Hưng đã đổ tâm huyết, hy vọng sẽ là bàn đạp để anh ta thăng tiến, đã đổ vỡ hoàn toàn, gây thiệt hại nghiêm trọng. Anh ta vừa trải qua một buổi họp kỷ luật khủng khiếp, những lời khiển trách nặng nề, những con số thiệt hại và quyết định cắt giảm hoa hồng, thưởng đã đâm thẳng vào sự kiêu hãnh của anh.
Diệu đang ở trong bếp, nghe tiếng mở cửa thì bước ra. Cô nhìn Hưng, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu rồi lại nhanh chóng trở về vẻ lo lắng thường trực.
“Anh Hưng, anh làm sao thế này?” Diệu lên tiếng, giọng đầy vẻ quan tâm.
Hưng không nói một lời, chỉ lảo đảo bước qua Diệu. Ánh mắt anh ta trống rỗng, như thể nhìn xuyên qua cô. Anh ta loạng choạng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn hộ. Tiếng chai lọ va vào nhau khẽ lách cách từ phía trong, rồi tiếng Hưng gầm gừ những lời chửi rủa không rõ nghĩa.
Diệu đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín. Một nụ cười mỏng manh, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi cô. Cô quay lại bếp, không một chút do dự. Diệu lấy ra một chai rượu mạnh mới, loại Hưng vẫn hay uống, cùng một đĩa thức ăn nguội đã chuẩn bị sẵn. Cô đặt chúng ngay ngắn trên chiếc khay, rồi lặng lẽ tiến đến cửa phòng Hưng.
Cô đặt chiếc khay xuống sàn, ngay trước ngưỡng cửa. “Anh Hưng, em có chuẩn bị đồ ăn và rượu cho anh đây,” Diệu nói vọng vào, giọng vẫn đều đều, không một chút biến động, như thể cô chỉ đang làm điều mình phải làm. “Anh cứ ăn chút gì đi rồi hẵng ngủ.”
Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng lách cách của chai rượu đang được khui ra từ phía bên trong. Diệu đứng thêm vài giây, lắng nghe. Khi chắc chắn Hưng sẽ không mở cửa hay phản ứng gì, Diệu quay lưng, bước đi nhẹ nhàng, để lại cánh cửa đóng kín và chiếc khay thức ăn, rượu như một sự chăm sóc lạnh lùng, được tính toán kỹ lưỡng.
Diệu bước vào phòng làm việc nhỏ của mình trong Nhà của Diệu và Hưng. Ánh mắt cô quét qua màn hình máy tính, nơi File excel “chi tiêu gia đình 2” đang mở sẵn. Cô không vội vàng, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự tỉ mỉ, lạnh lùng.
Diệu bắt đầu cập nhật dữ liệu. Cô cẩn thận nhập các khoản đã chi cho Thuý Nhím – những con số lớn mà Hưng đã chuyển khoản mỗi tháng. Tiếp đến là những con số mới toanh, nặng trĩu. Các khoản phạt do sai sót trong dự án ở Tập đoàn xây dựng lớn, quyết định cắt giảm lương, và những chi phí phát sinh khác mà Hưng đã gây ra. Mỗi con số được Diệu nhập vào ô Excel đều là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn, một phần của kế hoạch mà cô đã ấp ủ Hai năm nay.
Từ căn phòng bên cạnh, tiếng Hưng gầm gừ, sau đó là tiếng điện thoại rè rè. Diệu ngẩng đầu, lắng nghe. Giọng Hưng khàn đặc, đầy vẻ bực bội và khó chịu. Anh ta đang gọi cho Thuý Nhím. Diệu không nghe rõ toàn bộ cuộc trò chuyện, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng và cơn giận dữ đang dâng trào trong lời nói của Hưng.
“Mày muốn gì nữa hả? Tao đã nói rồi…” Tiếng Hưng ngắt quãng, rồi lại vang lên, nặng nề và đầy men rượu. Diệu nhíu mày, tai dỏng lên. Cô nghe thấy Hưng lầm bầm. “Cái đồ đàn bà hám tiền!” Hưng nói qua điện thoại, giọng anh ta tràn đầy sự khinh miệt và tuyệt vọng.
Diệu mím môi, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. Cô cúi xuống màn hình, di chuyển chuột đến một ô trống mới. Diệu ghi lại một cách cẩn thận ngày giờ cuộc gọi, tóm tắt nội dung cuộc nói chuyện qua những gì cô nghe được, và đặc biệt, cô ghi lại chính xác câu nói Hưng đã buông ra. Mỗi từ, mỗi số liệu, mỗi sự kiện, đều được Diệu lưu giữ một cách có hệ thống, trở thành những bằng chứng không thể chối cãi, chờ đợi ngày được sử dụng.
Buổi tối hôm đó, Diệu đang chuẩn bị bữa tối cho Con của Diệu và Hưng thì cánh cửa căn nhà bật mở. Hưng bước vào, dáng vẻ rệu rã, đôi vai trùng xuống như mang gánh nặng của cả thế giới. Áo sơ mi của anh ta nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, và đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn. Anh ta không nói một lời, chỉ lững thững đi vào ghế sofa, ngồi phịch xuống.
Diệu quay lại, vẻ mặt lo lắng thường thấy hiện rõ trên môi, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa lạnh lẽo vừa được thắp lên. Cô đặt đĩa thức ăn xuống bàn, chậm rãi tiến về phía Hưng.
“Anh… anh bị sao vậy, Hưng?” Diệu hỏi, giọng cô nghe có vẻ nhẹ nhàng, đầy quan tâm.
Hưng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta tìm kiếm Diệu trong vô vọng, như một người sắp chết đuối tìm phao cứu sinh. Môi anh ta run rẩy, phải mất vài giây, từ ngữ mới thoát ra được khỏi cổ họng khô khốc.
“Anh… anh mất việc rồi, Diệu ạ…” Hưng thì thào, mỗi từ như một nhát dao cứa vào chính anh ta. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác của người đàn ông từng kiêu hãnh. “Công ty… ở Tập đoàn xây dựng lớn… họ nói anh không còn phù hợp. Những sai sót… quá nhiều. Anh… anh thất nghiệp rồi.”
Anh ta cúi gằm mặt, ôm lấy đầu, cơ thể Hưng run bần bật. Cả thế giới của anh ta vừa sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Diệu từ từ ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy Hưng. Cô vỗ nhẹ vào lưng anh ta, mái tóc Hưng chạm vào vai cô. “Không sao đâu anh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà,” Diệu nói, giọng cô đầy xót xa. Nhưng trong thâm tâm Diệu, cô biết rõ rằng đây chính là cái đỉnh điểm mà cô đã chờ đợi Hai năm. Kế hoạch của Diệu đang đi đúng hướng, một cách hoàn hảo. Cô cảm nhận được sự hả hê lạnh lẽo đang lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cô vẫn giữ khuôn mặt mình hoàn hảo, che giấu mọi cảm xúc thật. Hưng không hề hay biết, vòng tay của Diệu không chỉ là sự an ủi, mà còn là gọng kìm đang dần khép chặt số phận anh ta.
Vài tuần sau, cuộc sống tại Nhà của Diệu và Hưng chìm trong một bầu không khí nặng nề. Hưng vật vờ mỗi ngày, ánh mắt thất thần nhìn vào màn hình máy tính, những CV gửi đi như những cánh thư không hồi âm. Nỗi lo lắng về tài chính đè nặng lên vai anh ta, nhưng điều anh ta sợ hãi nhất lại là những cuộc gọi đến từ một số điện thoại quen thuộc.
Ngày 1 tây hàng tháng, như một quy luật bất thành văn, số tiền 40 triệu mỗi tháng phải được chuyển khoản cho Thuý Nhím. Nhưng tháng này, tài khoản của Hưng trống rỗng. Anh ta hoảng loạn, không biết phải đối mặt với Thuý Nhím thế nào.
Cuộc gọi đầu tiên đến vào buổi trưa hôm đó. Hưng nhìn màn hình điện thoại, cái tên “Thuý Nhím” nhấp nháy như một lời cảnh báo. Anh ta hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh rồi nghe máy.
“Anh Hưng à? Sao em chưa thấy tiền tháng này vậy anh?” Giọng Thuý Nhím vang lên, ban đầu còn có vẻ nũng nịu, nhưng ẩn chứa sự sốt ruột.
Hưng nuốt nước bọt. “À… ừm… em à, anh… anh đang có chút khó khăn. Công việc anh đang gặp trục trặc, chưa có tiền xoay sở kịp.”
“Khó khăn gì chứ anh? Tháng nào cũng vậy mà, sao tự nhiên tháng này lại không có? Con của Thuý Nhím sắp đóng tiền học rồi, rồi tiền nhà nữa anh. Anh biết mà, em có trông chờ vào ai khác ngoài anh đâu.” Giọng Thuý Nhím bắt đầu cao hơn, sự nũng nịu đã biến mất, thay vào đó là sự cằn nhằn và đòi hỏi.
Hưng cố gắng xoa dịu. “Anh biết, anh biết mà. Em cứ bình tĩnh. Anh đang cố gắng hết sức. Anh hứa sẽ giải quyết sớm nhất có thể.”
“Sớm nhất là bao giờ? Anh có biết một mình em gồng gánh thế nào không? Từ ngày anh nói thuê cho em Nhà riêng của Thuý Nhím này, anh hứa đủ điều, giờ lại thế này à?” Thuý Nhím không ngừng than vãn, những lời trách móc cứ thế tuôn ra như một thác lũ.
Hưng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh ta chỉ muốn dập máy. “Anh bận rồi, anh gọi lại sau nhé!” Hưng nói cụt lủn rồi nhanh chóng cúp máy, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một trận đòn.
Nhưng sự yên bình chỉ kéo dài được vài phút. Điện thoại lại reo, lần này là tin nhắn: “Anh Hưng, anh làm em thất vọng quá! Anh phải có trách nhiệm chứ!” Tiếp đó là hàng loạt tin nhắn đòi tiền, than vãn về chi tiêu, về Con của Thuý Nhím. Hưng chỉ đọc lướt qua rồi vứt điện thoại sang một bên, giả vờ như không thấy.
Những ngày tiếp theo, các cuộc gọi từ Thuý Nhím trở thành nỗi ám ảnh. Số điện thoại của cô ta xuất hiện dày đặc trên màn hình Hưng, đôi khi là những cuộc gọi nhỡ liên tục, đôi khi là những tin nhắn dài dằng dặc. Hưng bắt đầu tránh mặt, không dám nghe máy, thậm chí còn tắt chuông điện thoại vào những giờ nhất định.
Có lần, Diệu vô tình thấy Hưng giật mình đánh thót khi điện thoại rung lên. Anh ta vội vã lật úp điện thoại xuống bàn. Diệu nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy số “Thuý Nhím” vừa hiện lên rồi tắt ngúm. Một nụ cười mỉm lạnh lẽo thoáng qua trên môi Diệu. Cô biết, vòng kim cô đang ngày càng siết chặt.
Hưng càng ngày càng trở nên gầy gò, xanh xao. Anh ta liên tục nói dối Thuý Nhím qua tin nhắn rằng mình đang gặp khó khăn nghiêm trọng, rằng công ty cũ nợ lương, rằng anh ta đang đứng trước nguy cơ mất tất cả. Anh ta thậm chí còn vẽ ra một viễn cảnh u ám về việc mình sắp phải bán cả căn Nhà của Diệu và Hưng để trả nợ, chỉ để hy vọng Thuý Nhím sẽ từ bỏ ý định đòi tiền hoặc ít nhất là cho anh ta thêm thời gian. Nhưng những lời than vãn của Thuý Nhím không hề giảm bớt, trái lại, cô ta càng đòi hỏi dữ dội hơn, như một con đỉa đói đang cố bám víu vào nguồn sống cuối cùng. Hưng chỉ cảm thấy bế tắc.
Hưng ngồi trong góc phòng làm việc tại Nhà của Diệu và Hưng, chiếc điện thoại trên bàn liên tục rung lên như một chiếc máy báo động hỏng. Anh ta không dám nhìn vào màn hình. Những cuộc gọi nhỡ từ “Thuý Nhím” đã lên đến con số hàng chục trong vài giờ qua, kèm theo là vô số tin nhắn dài dằng dặc, giọng điệu ngày càng gay gắt. Sự nũng nịu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tức giận và đe dọa.
Anh ta đang cố gắng tập trung vào một bản CV khác, nhưng mỗi khi màn hình điện thoại lóe sáng, tim anh ta lại đập thình thịch. Thuý Nhím không còn kiên nhẫn. Cô ta đã vượt qua ranh giới của việc than vãn, giờ đây là những lời cảnh cáo lạnh lùng.
Bỗng, một tin nhắn mới hiện lên, làm Hưng giật mình đánh rơi chiếc bút. Anh ta run rẩy cầm điện thoại lên, đọc từng chữ.
“Anh nghĩ anh trốn được sao? Tôi mà không có tiền thì anh cũng đừng hòng yên ổn!”
Hưng tái mét mặt. Chưa bao giờ Thuý Nhím lại nói thẳng thừng như vậy. Ngón tay cô ta gõ mạnh vào màn hình, từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào tâm trí anh.
“Anh không chuyển tiền cho tôi, thì tôi sẽ nói hết mọi chuyện với vợ con anh. Anh muốn gia đình anh biết anh đã làm gì sau lưng họ không? Anh muốn cả Tập đoàn xây dựng lớn của anh biết phó phòng kỹ thuật Hưng ăn chơi trác táng, bao bồ nhí không?”
Máu trong người Hưng như đông cứng lại. Anh ta đã vẽ ra viễn cảnh khó khăn tột độ để Thuý Nhím buông tha, nhưng cô ta lại coi đó là động thái lẩn tránh. Mọi nỗ lực xoa dịu, lừa dối đều phản tác dụng, khiến cô ta càng thêm điên tiết.
“Con của Thuý Nhím cũng sắp đến tuổi đi học rồi, tôi cần tiền. Anh không lo được cho tôi thì anh cũng đừng hòng yên ổn làm việc hay sống với gia đình. Anh không muốn ai biết đúng không? Vậy thì cho tôi tiền!”
Những lời lẽ của Thuý Nhím xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Hưng. Không phải nỗi lo mất việc, mà là nỗi kinh hoàng khi mọi chuyện vỡ lở, danh dự tan nát, Diệu và Con của Diệu và Hưng biết được sự thật. Anh ta cảm thấy như có một sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy cổ mình, ngày càng chặt hơn.
Hưng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng. Anh ta vuốt mặt, tóc tai rối bù. Làm thế nào bây giờ? Tiền không có, công việc thì bấp bênh, Thuý Nhím thì như một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Anh ta hoàn toàn bế tắc, nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí. Anh ta không biết phải làm sao để thoát khỏi vòng vây này.
Đúng lúc đó, Diệu bước vào, tay cầm tách cà phê. Cô liếc nhìn gương mặt hoảng loạn của Hưng, rồi nhìn sang chiếc điện thoại anh ta đang vội vàng lật úp xuống bàn. Một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi Diệu, nhẹ như gió thoảng nhưng lạnh lẽo đến rợn người. Cô biết, vở kịch đang đến hồi cao trào.
Hưng giật mình nhìn Diệu. Anh ta vội vàng che đi chiếc điện thoại, ánh mắt đầy vẻ bối rối, cố gắng gượng cười. Diệu không nói gì, đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua vẻ hoảng loạn của Hưng. Nụ cười ẩn hiện trên môi Diệu như một lưỡi dao sắc lạnh, lặng lẽ rạch vào tâm trí Hưng. Anh ta không hề hay biết rằng, chính nỗi sợ hãi của anh ta đang là món quà quý giá nhất mà Diệu đang chờ đợi.
Những ngày sau đó, Nhà của Diệu và Hưng chìm trong một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Hưng hoàn toàn thay đổi. Anh ta không còn là người chồng, người cha mà Diệu từng biết, hay ít nhất là Diệu từng tưởng. Cơn ác mộng mang tên Thuý Nhím cùng áp lực tài chính đã biến Hưng thành một con người khác, một bản thể chỉ biết thu mình vào men rượu.
Mỗi buổi sáng, Hưng thức dậy muộn, với đôi mắt thâm quầng và hơi thở nồng nặc mùi rượu. Anh ta thường xuyên bỏ bữa, quần áo xộc xệch, và gương mặt lúc nào cũng nặng trĩu. Con của Diệu và Hưng ngây thơ chạy đến hỏi bài hay muốn chơi cùng, nhưng chỉ nhận được những cái gạt tay thờ ơ hoặc những lời quát tháo cáu bẳn. Tụi trẻ nhìn cha với ánh mắt sợ hãi, dần dần không còn dám lại gần. Diệu quan sát tất cả, lòng cô không một chút xao động. Cô nhìn Hưng tự hủy hoại bản thân, từng chút một, mà không cần cô phải đổ thêm giọt rượu nào vào cốc của anh ta nữa.
Một buổi tối, Hưng ngồi lì trên ghế sofa, tay cầm chai bia đã vơi một nửa, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tin nhắn từ “Thuý Nhím” liên tục hiện lên, cảnh cáo, đe dọa, đòi tiền. Hưng cau mày, càu nhàu một mình.
DIỆU (Bước ra từ bếp, giọng bình thản)
Anh đã không đi làm hai ngày rồi. Sếp anh gọi điện mấy lần.
HƯNG (Quay phắt lại, mắt đỏ ngầu)
Kệ tôi! Cô quan tâm làm gì? Cô chỉ muốn thấy tôi khốn khổ thôi phải không?
DIỆU
Tôi chỉ hỏi thôi. Công việc của anh, anh tự biết lo.
HƯNG (Đập mạnh chai bia xuống bàn)
Lo cái gì? Cô có biết tôi đang gặp chuyện gì không? Cô có biết ngoài kia người ta đang đè đầu cưỡi cổ tôi không? Lúc nào cô cũng chỉ biết cằn nhằn, cằn nhằn!
DIỆU (Im lặng nhìn Hưng, ánh mắt lạnh như băng)
Tôi cằn nhằn vì anh đã biến ngôi nhà này thành cái gì? Con của Diệu và Hưng sợ anh, anh không thấy sao?
HƯNG (Đứng bật dậy, loạng choạng)
Sợ cái gì? Tôi làm gì chúng nó mà sợ? Cô lại giở trò gì đây? Cô muốn ép tôi đến đường cùng à? Cô muốn tôi chết à?
Hưng lao đến gần Diệu, gương mặt anh ta vặn vẹo trong cơn say và sự uất hận. Diệu không lùi bước, cô đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt Hưng, không một chút run sợ. Trong ánh mắt Diệu, Hưng chỉ thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ, như thể anh ta không hề tồn tại. Anh ta cảm thấy mình đang chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự tuyệt vọng, và bàn tay của Diệu, anh ta tin, đang đẩy anh ta xuống.
Diệu không né tránh ánh mắt đỏ ngầu của Hưng. Cô đứng đó, như một bức tượng băng giá, vô cảm trước cơn cuồng nộ của chồng. Hưng khựng lại, đôi mắt mờ mịt dần trở nên bối rối hơn khi anh ta không tìm thấy bất kỳ sự sợ hãi nào trong đôi mắt Diệu. Cơn say chưa tan hết, nhưng một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh ta, xua đi chút ảo tưởng về quyền lực.
DIỆU (Giọng nhẹ nhàng, bình thản đến lạ)
Anh Hưng à…
Hưng giật mình bởi cách Diệu gọi tên anh. Không phải cái giọng gay gắt, chanh chua thường ngày, mà là một sự dịu dàng gần như xa lạ. Anh ta lùi lại một bước nhỏ, theo bản năng.
DIỆU
Em thấy anh mệt mỏi quá rồi. Suốt mấy ngày nay, anh không còn là anh nữa. (Diệu khẽ đưa mắt nhìn chai bia trên bàn, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Hưng) Hay là mình giải quyết dứt điểm những chuyện không vui bên ngoài đi anh?
Hưng nheo mắt, cố gắng nắm bắt ý tứ trong lời Diệu. “Chuyện không vui bên ngoài”? Anh ta lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lý trí say xỉn của anh ta không thể kết nối các mảnh ghép.
DIỆU (Tiến lại gần thêm một bước, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng kinh người)
Em biết hết rồi…
Câu nói cuối cùng của Diệu vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Hưng. “Em biết hết rồi…” Không có sự giận dữ, không có nước mắt, không có bất kỳ một chút cảm xúc nào ngoài sự bình thản đến rợn người. Hưng sững sờ, cả người cứng đơ như khúc gỗ. Anh ta nhìn Diệu, đôi mắt mở to, không thể tin vào tai mình. Mọi ảo tưởng, mọi lời dối trá, mọi sự che đậy mà anh ta đã dày công xây dựng trong suốt bao lâu nay, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước một câu nói nhẹ nhàng như không của Diệu. Anh ta không ngờ Diệu đã biết mọi chuyện, và cách cô nói ra, còn đáng sợ hơn ngàn lần một cơn bão tố.
Đầu óc Hưng quay cuồng. Câu nói bình thản của Diệu vang vọng như búa bổ vào tai anh ta, xé toạc tấm màn dối trá mà anh ta đã dày công che đậy. Diệu biết hết rồi. Nỗi sợ hãi tột độ bỗng nhiên xâm chiếm, xua tan hoàn toàn cơn say. Anh ta biết mình phải làm gì đó, ngay lập tức. Giải quyết Thuý Nhím, đó là việc cần làm đầu tiên để ngăn chặn mọi thứ sụp đổ.
Hưng lao ra khỏi nhà, lái xe như điên đến “Nhà riêng của Thuý Nhím”. Mỗi mét đường trôi qua là một nhát dao cứa vào tâm trí anh ta, hình ảnh khuôn mặt Diệu bình thản cùng câu nói “Em biết hết rồi…” cứ thế ám ảnh. Anh ta gõ cửa, tay run rẩy, hy vọng có thể chấm dứt mọi chuyện một cách nhanh gọn.
Thuý Nhím mở cửa, trên môi nở một nụ cười khó hiểu. Ánh mắt cô ta sắc lạnh và tự mãn, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của Hưng. Cô ta lùi lại, để Hưng bước vào căn hộ, nơi từng là chốn riêng tư của họ giờ đây bỗng chốc trở thành một chiến trường.
HƯNG (Giọng khản đặc, nét mặt tái mét vì sợ hãi và rượu)
Thuý… chúng ta phải dừng lại thôi. Mọi chuyện đã vỡ lở rồi.
Thuý Nhím khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua Hưng từ đầu đến chân. Vẻ hoảng loạn của anh ta không hề làm cô ta nao núng, ngược lại còn khiến nụ cười trên môi cô ta thêm phần khinh miệt.
THUÝ NHÍM (Giọng lạnh tanh, giễu cợt)
Dừng lại? Anh nghĩ anh muốn bỏ là bỏ sao?
Hưng giật mình trước thái độ của cô ta. Anh ta tưởng Thuý Nhím sẽ khóc lóc, níu kéo, nhưng không, cô ta hoàn toàn bình thản.
HƯNG
Anh xin em… mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Diệu… cô ấy đã biết.
Thuý Nhím bật cười khẩy, một tràng cười khô khốc, vang vọng trong căn phòng. Cô ta từ từ tiến lại chiếc bàn nhỏ ở giữa phòng, nơi một chiếc máy tính bảng đang mở sẵn, hiển thị hàng loạt hình ảnh và tin nhắn.
THUÝ NHÍM
Anh tưởng mình thông minh lắm sao, Hưng? Anh tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì, đang lo sợ điều gì ư?
Hưng sững sờ, nhìn vào màn hình máy tính bảng. Những hình ảnh anh ta và Thuý Nhím vui vẻ bên nhau, những đoạn tin nhắn tình tứ, thậm chí là những sao kê chuyển khoản “40 triệu mỗi tháng” đều hiện ra rõ mồn một. Anh ta còn thấy cả những tấm ảnh chụp anh ta và Diệu từ xa, ẩn ý cho thấy cô ta đã theo dõi họ.
HƯNG
Em… em làm gì vậy? Em có ý gì?
THUÝ NHÍM (Giọng gằn xuống, sắc bén như dao)
Ý gì à? Ý là, anh đã trót ăn của tôi, ngủ với tôi, thì anh phải trả giá cho đàng hoàng. Anh nghĩ anh muốn bỏ là bỏ sao? Tôi còn cả đống ảnh anh với con bé nữa đấy! Anh muốn xem không? Hay muốn cả thế giới xem?
Nét mặt Hưng biến sắc hoàn toàn. “Con bé” mà Thuý Nhím nhắc đến, anh ta hiểu rõ đó là ai. Cô ta không chỉ đe dọa anh ta, mà còn đe dọa Diệu, đe dọa đến danh dự và cuộc sống của gia đình anh ta.
THUÝ NHÍM (Cười nhếch mép, tiến sát lại Hưng)
40 triệu mỗi tháng, anh vẫn phải chu cấp cho tôi. Còn không, tất cả những thứ này, từ ảnh đến tin nhắn, sẽ xuất hiện trên khắp mạng xã hội, và tin tôi đi, Diệu sẽ không phải người duy nhất biết đâu. Cô ta sẽ biết, gia đình cô ta sẽ biết, đồng nghiệp của anh sẽ biết, và cả “Tập đoàn xây dựng lớn” mà anh đang làm phó phòng kỹ thuật cũng sẽ biết.
Hưng lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Anh ta nhìn chằm chằm vào Thuý Nhím, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. Anh ta đã đánh giá thấp người tình của mình. Cô ta không phải là một cô gái yếu đuối để anh ta có thể dễ dàng vứt bỏ. Cô ta là một con nhím xù lông, sẵn sàng đâm ngược trở lại bất cứ lúc nào. Anh ta đã tự đẩy mình vào một cái bẫy còn lớn hơn cả cuộc đối đầu với Diệu.
Thuý Nhím nhìn bóng lưng Hưng lảo đảo rời đi, nụ cười đắc thắng nở trên môi. Cô ta vừa mới dằn mặt được kẻ phản bội, giờ là lúc cho người đàn bà kia nếm mùi vị của sự tuyệt vọng. Cô ta tiến đến sofa, cầm chiếc điện thoại di động lên, lướt tìm tên Diệu. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, đầy vẻ hả hê.
THUÝ NHÍM (Tự nhủ, giọng khẩy)
Để xem cô ta còn ra vẻ cao thượng được bao lâu nữa.
Cô ta nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi dài, khiến Thuý Nhím càng thêm phấn khích. Đầu dây bên kia, Diệu bắt máy. Giọng Diệu bình thản, không chút cảm xúc.
DIỆU (Qua điện thoại)
Alo.
THUÝ NHÍM (Giọng ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý, như muốn xát muối vào Diệu)
Chào chị Diệu. Chắc chị bất ngờ lắm khi em gọi điện phải không? Em là Thuý Nhím đây.
Diệu không đáp, chỉ im lặng lắng nghe. Sự im lặng của Diệu càng khiến Thuý Nhím thêm tự tin.
THUÝ NHÍM
Em biết giờ này Hưng đang ở đâu. Anh ấy vừa mới ở chỗ em về, chị biết không? Anh ấy yếu đuối lắm, chỉ cần em nói vài câu là lại rối rít xin lỗi. Hai năm qua, anh ấy nói yêu em, chiều chuộng em… còn chu cấp cho em 40 triệu mỗi tháng nữa chứ. Chị có thấy người đàn ông của chị thật đáng thương không?
Thuý Nhím ngừng lại một chút, như chờ đợi phản ứng từ Diệu, nhưng Diệu vẫn im lặng. Cô ta tiếp tục, giọng đầy vẻ khoe khoang và cay nghiệt.
THUÝ NHÍM
Chị còn biết không, em còn có một đứa con nữa đấy. Đứa bé xinh xắn lắm, trông giống Hưng y đúc. À, em quên chưa nói với chị, đứa bé có thể là con của Hưng đấy. Chị cứ nghĩ mình là người chiến thắng à? Chị xem chồng chị giờ ra nông nỗi nào! Hắn ta giờ đang chạy đôn chạy đáo để van xin em không tiết lộ bí mật của hắn ra ngoài đấy. Tội nghiệp lắm!
Một tràng cười khẩy vang lên từ Thuý Nhím, đầy sự khinh miệt và đắc thắng. Cô ta tưởng tượng ra khuôn mặt tái mét, đau khổ của Diệu ở đầu dây bên kia. Nhưng rồi, giọng Diệu cất lên, nhẹ nhàng và bình thản đến lạ.
DIỆU (Giọng điềm tĩnh, không chút dao động)
Cảm ơn em đã cho chị biết. Chị đã biết tất cả từ lâu rồi.
Nụ cười trên môi Thuý Nhím chợt tắt. Cô ta sững lại, không tin vào tai mình. ‘Biết tất cả từ lâu rồi?’ Điều đó có nghĩa là sao? Sự tự mãn của cô ta bỗng chốc vỡ tan.
THUÝ NHÍM (Giọng lắp bắp, xen lẫn khó hiểu)
Chị… chị nói gì? Chị biết gì cơ?
Diệu không trả lời, cô ấy chỉ khẽ thở dài qua điện thoại rồi cúp máy. Thuý Nhím ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại, sự bối rối và hoang mang bắt đầu xâm chiếm. Diệu biết cái gì? Biết từ khi nào?
Vừa lúc đó, điện thoại của Thuý Nhím vang lên tiếng thông báo email. Cô ta mở hộp thư đến, ánh mắt dừng lại ở một email không có tiêu đề, người gửi là “Diệu Nguyễn”. Tò mò pha lẫn một chút lo lắng, Thuý Nhím nhấn mở.
Màn hình hiện ra một file Excel mang tên “chi tiêu gia đình 2”. Cô ta nhíu mày, không hiểu đây là cái gì. Thuý Nhím nhấn vào để tải xuống và mở file.
Cái tên “chi tiêu gia đình 2” ban đầu khiến cô ta nghĩ đó chỉ là một file tài chính bình thường, nhưng khi các cột dữ liệu hiện ra, Thuý Nhím bỗng chốc cứng đờ người. Toàn bộ cơ thể cô ta như bị đóng băng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Từng dòng, từng cột dữ liệu hiển thị rõ ràng: các khoản chuyển tiền, ngày tháng, nội dung chuyển khoản “chu cấp Thuý Nhím,” chi phí thuê “Nhà riêng của Thuý Nhím,” thậm chí cả những khoản chi phí phát sinh cho các buổi hẹn hò, quà tặng, và vô số những chi tiết nhỏ nhặt khác trong suốt hai năm qua. Tất cả đều được ghi chép một cách tỉ mỉ, có hệ thống, không sót một đồng. Kèm theo đó là các liên kết đến các sao kê ngân hàng và các đoạn ghi âm, tin nhắn thoại được đính kèm.
THUÝ NHÍM (Thốt lên, giọng run rẩy, đôi mắt mở to vì sốc nặng)
Cái gì thế này… Không thể nào!
Cả thế giới của Thuý Nhím như sụp đổ trong khoảnh khắc. Cô ta nhìn chằm chằm vào màn hình, từng con số, từng dòng chữ như những nhát dao đâm thẳng vào sự tự mãn của cô ta. Diệu không hề bị động, Diệu biết tất cả, và không chỉ biết, mà còn có trong tay tất cả bằng chứng. Nụ cười đắc thắng của Thuý Nhím giờ đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt tái mét, đầy hoảng sợ và không thể tin được. Cô ta đã lầm. Diệu không phải là một con nai tơ, Diệu là một người đàn bà đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến này từ rất lâu rồi.
Hưng đang ngồi trong văn phòng tại Tập đoàn xây dựng lớn, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng đầu óc anh ta vẫn quay cuồng sau cuộc gặp với Thuý Nhím. Sự tức giận pha lẫn lo lắng về những gì Thuý Nhím có thể làm cứ bám riết lấy anh ta. Bỗng, điện thoại anh ta rung lên liên hồi. Hưng thờ ơ cầm lên xem, nhưng rồi đồng tử anh ta giãn ra. Một bài đăng trên mạng xã hội, được chia sẻ rộng rãi, đập vào mắt anh ta như một nhát sét. Tiêu đề không gì khác ngoài “Bộ mặt thật của Phó phòng kỹ thuật Hưng” kèm theo hình ảnh rõ nét của anh ta và Thuý Nhím.
Tay Hưng run rẩy nhấn vào bài viết. Từng dòng chữ, từng hình ảnh, từng đoạn ghi âm, từng file Excel chi tiết có tên “chi tiêu gia đình 2” được đăng tải công khai. Các hóa đơn khách sạn, sao kê chuyển khoản 40 triệu mỗi tháng cho “Thuý Nhím”, hình ảnh Thuý Nhím khi đón con ở trường, thậm chí cả những tin nhắn mùi mẫn của anh ta. Mọi thứ, tất tần tật những gì anh ta cố gắng che giấu suốt hai năm qua, giờ đây phơi bày rõ mồn một trước hàng triệu con mắt trên mạng xã hội. Anh ta đọc được những bình luận mắng nhiếc, miệt thị, những lời đay nghiến dành cho kẻ phản bội.
Hưng cảm thấy toàn thân lạnh toát, máu trong người như đông lại. Anh ta đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra phía sau, tạo ra tiếng động lớn trong văn phòng vắng vẻ. Sắc mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt hoảng loạn đến tột cùng. “Không thể nào… Không thể nào!” Anh ta lẩm bẩm, giọng khản đặc, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Hưng lao ra khỏi văn phòng như một kẻ mất hồn, vội vã lái xe về Nhà của Diệu và Hưng. Cả quãng đường, đầu óc anh ta quay cuồng với những suy nghĩ hỗn loạn, nỗi sợ hãi và nhục nhã dâng trào. Diệu… Diệu đã làm tất cả những điều này sao? Cô vợ ngây thơ, yếu đuối mà anh ta luôn nghĩ là mình có thể dễ dàng lừa dối, lại là người đã giăng một cái bẫy tinh vi đến vậy?
Khi Hưng về đến nhà, cửa đã mở hé. Diệu đang ngồi ở sofa, trên bàn là chiếc máy tính bảng của cô, màn hình vẫn hiển thị bài đăng chấn động kia. Khuôn mặt Diệu bình thản đến đáng sợ, không một chút biểu cảm. Ánh mắt cô nhìn anh ta, lạnh lùng và sắc bén, như lưỡi dao xuyên thấu.
Hưng đứng sững lại ở cửa, nhìn Diệu. Cả cơ thể anh ta run rẩy. Anh ta chưa bao giờ thấy Diệu đáng sợ đến vậy. Không phải sự giận dữ hay oán hận, mà là một sự bình tĩnh tuyệt đối của người đã tính toán mọi thứ.
HƯNG (Giọng lắp bắp, run rẩy, nước mắt đã chực trào)
Diệu… em… em đã làm gì vậy?
Diệu không đáp, chỉ đưa tay chỉ vào chiếc máy tính bảng. Hưng hiểu. Anh ta đã thấy tất cả. Anh ta tiến lại gần, từng bước chân nặng trĩu.
HƯNG (Tiếng nấc nghẹn ngào, sự sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm)
Em… em đã biết tất cả sao? Tại sao… tại sao em lại làm vậy?
Hưng quỵ xuống sàn, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Diệu, cầu xin sự tha thứ, cầu xin một lời giải thích. Khuôn mặt anh ta tái mét vì sốc và hối hận. Tất cả sự kiêu ngạo, vẻ ngoài đạo mạo của một phó phòng kỹ thuật đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông tan nát, thảm hại. Anh ta chỉ có thể quỳ gối, bất lực nhìn người vợ mà anh ta từng xem thường.
DIỆU (Giọng điềm tĩnh, lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Anh nghĩ tôi ngu ngơ đến mức không nhận ra điều gì sao, Hưng? Hai năm. Hai năm tôi đã nhìn anh diễn kịch, nhìn anh lừa dối, nhìn anh ném tiền vào kẻ khác trong khi tôi một mình gồng gánh gia đình này.
Hưng ngước nhìn Diệu, không dám tin vào những lời cô vừa nói. Hai năm? Cô biết tất cả suốt hai năm? Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh ta.
DIỆU (Tiếp lời, giọng nói như những mũi dao găm)
Anh nói xem, ai mới là kẻ ngu ngơ ở đây?
Diệu chậm rãi đứng dậy, ánh mắt cô vẫn không hề thay đổi, vẫn sắc lạnh và đầy sự khinh miệt. Cô nhìn xuống Hưng, người đang quỳ dưới chân mình, tan nát và vô vọng. Giờ phút này, anh ta không còn là người chồng mà cô từng yêu, mà chỉ là một kẻ đáng thương hại.
Diệu nhìn xuống Hưng, ánh mắt không một chút lay động. Cô từ từ cúi người, không phải để an ủi, mà để đặt một tập giấy mỏng lên sàn nhà, ngay trước mặt anh ta. Đó là một tờ đơn ly hôn, đã được Diệu điền đầy đủ và ký tên.
DIỆU (Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy)
Đây là đơn ly hôn. Anh ký đi.
Hưng ngước nhìn tập giấy, đôi mắt dại đi, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Anh ta lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng.
HƯNG (Giọng lạc đi, như từ một nơi rất xa vọng về, tràn đầy sự cầu xin)
Ly… ly hôn sao? Không… Diệu, không mà! Anh xin em… Anh sai rồi, anh biết lỗi rồi! Anh sẽ sửa chữa tất cả. Xin em… đừng bỏ anh…
Diệu không đáp lại lời cầu xin thảm hại của anh ta. Cô chỉ đứng thẳng dậy, quay lưng bước về phía cửa sổ, ánh mắt nhìn ra xa xăm như chẳng còn vương vấn gì với căn nhà này, hay người đàn ông đang quỵ lụy dưới sàn.
DIỆU (Giọng cô vẫn nhẹ bẫng, nhưng mỗi lời nói ra đều như một nhát dao cứa vào tâm can Hưng)
Em không cần gì cả, Hưng. Ngoài sự bình yên. Anh đã tự mình hủy hoại mọi thứ rồi. Không phải em.
Hưng cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể anh ta rã rời, vô lực. Anh ta chỉ có thể ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng nấc nghẹn ngào, thảm hại vang vọng trong căn phòng. Toàn bộ cuộc sống, sự nghiệp, danh tiếng mà anh ta đã dày công xây dựng, giờ đây tan tành chỉ trong một nốt nhạc, do chính tay anh ta gây ra. Và người phụ nữ tưởng chừng yếu đuối kia, lại là người đã giáng đòn kết liễu.
Diệu vẫn đứng đó, bóng lưng mảnh mai nhưng kiên cường. Cô không quay đầu lại nhìn người chồng cũ của mình. Trong tâm trí Diệu, người đàn ông đó đã chết từ rất lâu rồi. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành.
Vài ngày sau, khi vụ bê bối của Hưng vẫn còn là đề tài nóng hổi trên mạng xã hội, Diệu lặng lẽ hoàn thành một việc cuối cùng. Cô cẩn thận soạn thảo một bức thư ẩn danh, kèm theo tất cả các bằng chứng, từ các file excel chi tiết, hóa đơn, sao kê, đến các đoạn ghi âm, hình ảnh mà cô đã thu thập. Lá thư đó, Diệu gửi đến phòng nhân sự của một vài công ty xây dựng lớn trong ngành – những nơi mà Hưng đã từng làm việc hoặc có thể sẽ tìm cách xin việc sau này.
Diệu biết, với tai tiếng đã bị phanh phui, bức thư này chỉ là đòn chí mạng cuối cùng, niêm phong vĩnh viễn con đường sự nghiệp của Hưng. Không một công ty nào muốn dính líu đến một nhân viên có đạo đức và lối sống bê bối như vậy. Mỗi khi Hưng cố gắng gửi hồ sơ hoặc đến phỏng vấn, anh ta đều nhận được những cái lắc đầu lạnh lùng, kèm theo ánh mắt dò xét, kỳ thị. Anh ta sẽ không bao giờ có thể tìm được một công việc tử tế nữa.
Diệu, sau khi hoàn tất mọi thứ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Bình yên. Cuối cùng, cô đã có được điều đó.
Hưng ngồi giữa căn nhà trống hoác, lạnh lẽo, chỉ còn lại vài món đồ đạc cũ kỹ. Căn hộ từng là tổ ấm của anh và Diệu giờ đây đã được chia đôi, tài sản cũng vậy. Hàng xấp giấy tờ, thông báo từ ngân hàng, từ luật sư, chất đống ngổn ngang trên chiếc bàn cà phê bám bụi. Từng tờ giấy như một nhát dao cứa vào tâm can anh, nhắc nhở về sự nghiệp đã tan nát, về gia đình đã mất.
Anh ta lại vừa nhận được một cuộc gọi từ công ty cũ, giọng nói lạnh lùng thông báo về việc sa thải chính thức, kèm theo lý do “ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín công ty”. Hưng không còn là phó phòng kỹ thuật tài năng, đầy triển vọng nữa. Giờ đây, anh ta chỉ là một kẻ thất nghiệp, mang theo vết nhơ đạo đức mà không một tập đoàn xây dựng lớn nào muốn dính líu. Mỗi cánh cửa cơ hội đều đóng sầm lại trước mặt, dù anh ta có cố gắng đến đâu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa, là một số lạ. Hưng nhấc máy, giọng khản đặc.
HƯNG
Alo…
GIỌNG NÓI LẠ (Qua điện thoại, giọng khô khan)
Chúng tôi đã nhận được thông báo từ phía luật sư của cô Diệu. Quyết định phân chia tài sản đã có hiệu lực. Anh vui lòng có mặt tại văn phòng của chúng tôi vào thứ Ba tới để hoàn tất thủ tục.
Hưng không thể nói nên lời. Anh ta chỉ biết ú ớ vài tiếng rồi cúp máy. Điện thoại rơi khỏi tay, trượt trên sàn nhà lạnh lẽo. Anh ta nhìn quanh, căn nhà rộng lớn mà trống rỗng này như đang nuốt chửng lấy anh. Con trai anh, Diệu, tất cả đã rời đi. Chỉ còn lại mình anh, trong sự cô độc và hối hận tột cùng. Không một ai bên cạnh. Anh ta đã tự tay phá nát tất cả, từ sự nghiệp, tiền bạc, đến gia đình.
—
Vài tháng sau.
Một buổi sáng đẹp trời, Diệu mỉm cười nhìn con trai tung tăng chạy vào trường. Cuộc sống của hai mẹ con đã sang một trang mới. Diệu đã tìm được một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, đủ ánh nắng và cây xanh, cách công ty thương mại điện tử nhỏ nơi cô làm việc không xa.
DIỆU
Con yêu, đi học ngoan nhé! Chiều mẹ đón.
CON CỦA DIỆU VÀ HƯNG (Cười tươi)
Vâng ạ! Con yêu mẹ!
Diệu hôn tạm biệt con, nhìn theo bóng dáng bé nhỏ khuất dần sau cánh cổng trường. Một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm bao trùm lấy cô. Cô đã không còn phải sống trong sự lo lắng, dò xét hay chịu đựng như hai năm về trước. Diệu giờ đây tự chủ hơn bao giờ hết. Cô dành thời gian cho bản thân, cho con trai, và cho công việc mà cô yêu thích. Mức lương từ công ty mới, dù không quá cao, nhưng đủ để hai mẹ con sống thoải mái, không phụ thuộc vào ai.
Buổi tối, Diệu và con trai cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn bếp nhỏ. Sau đó, hai mẹ con cùng đọc truyện, cùng xem một bộ phim hoạt hình yêu thích. Diệu nhìn con trai, thấy nụ cười hồn nhiên trở lại trên môi bé, lòng cô tràn đầy hạnh phúc. Cuộc sống mới tuy đơn giản nhưng lại là những gì cô hằng mong ước – bình yên và tự do. Cô đã thực sự tìm thấy sự giải thoát.
Một buổi sáng thứ Bảy yên ả, Diệu thức dậy sớm hơn con trai, pha một ấm trà thảo mộc. Cô ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn những tia nắng ban mai len lỏi qua tán cây xanh mướt trước căn hộ nhỏ của mình. Bình minh rực rỡ mang theo hơi sương mát lành, khác hẳn với những buổi sáng u ám, ngột ngạt mà Diệu từng trải qua trong căn nhà rộng lớn nhưng đầy rẫy sự dối trá của Hưng.
Diệu nhấp một ngụm trà nóng. Gương mặt cô giờ đây không còn hằn lên vẻ mệt mỏi, lo toan, mà thay vào đó là sự thư thái, rạng rỡ. Cô lướt qua điện thoại, kiểm tra lịch làm việc tuần tới tại công ty thương mại điện tử nhỏ. Mặc dù công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, tập trung cao độ, nhưng Diệu lại thấy tràn đầy năng lượng. Cô yêu thích môi trường làm việc mới, nơi mọi người đều tôn trọng và hỗ trợ lẫn nhau, không có những âm mưu hay sự cạnh tranh độc hại như cô từng chứng kiến ở Tập đoàn xây dựng lớn của Hưng.
Tiếng động nhẹ nhàng từ phòng ngủ vọng ra. Con trai Diệu đã thức giấc.
CON CỦA DIỆU VÀ HƯNG (Giọng ngái ngủ)
Mẹ ơi, con dậy rồi!
DIỆU (Cười hiền)
Con trai của mẹ dậy rồi à? Con ra đây rửa mặt rồi mẹ chuẩn bị bữa sáng cho nhé. Hôm nay mẹ làm món con thích đấy!
Hai mẹ con cùng nhau vào bếp. Diệu hướng dẫn con trai cách đập trứng, trộn bột. Tiếng cười đùa giòn tan lấp đầy không gian bếp ấm cúng. Con trai Diệu giờ đây đã năng động và vui vẻ hơn rất nhiều. Bé không còn lầm lì, hay sợ sệt như khi còn chứng kiến những trận cãi vã hay sự lạnh nhạt giữa cha mẹ. Diệu nhìn con, cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự bình yên. Cô biết, mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời.
Buổi chiều, Diệu đưa con trai đến công viên gần nhà. Hai mẹ con cùng chơi xích đu, cùng chạy nhảy dưới nắng. Diệu không còn phải đau đầu tính toán xem Hưng sẽ đi đâu, làm gì vào thứ Sáu hàng tuần, không còn phải kiểm tra File excel “chi tiêu gia đình 2” để tìm bằng chứng cho những khoản “40 triệu mỗi tháng” anh ta chu cấp cho Thuý Nhím. Giờ đây, mọi quyết định đều do cô tự chủ, mọi đồng tiền cô kiếm được đều là công sức của cô, và mọi khoảnh khắc cô dành cho con đều là thật lòng, không bị vướng bận bởi bất cứ điều gì.
Diệu ngồi trên ghế đá, nhìn con trai chơi đùa cùng những đứa trẻ khác. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Cô đã trải qua quá nhiều cay đắng, quá nhiều sự chịu đựng. Nhưng chính những thử thách đó đã tôi luyện nên một Diệu mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Cô đã chứng minh được rằng, không cần phải níu kéo một thứ tình cảm đã nguội lạnh, không cần phải chịu đựng một cuộc sống đầy rẫy sự giả dối. Diệu đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự thanh thản và hạnh phúc đích thực. Cô đã tự mình lật đổ những xiềng xích vô hình, không chỉ giải thoát cho bản thân mà còn mang lại một tương lai tươi sáng hơn cho con trai bé bỏng.
Nắng chiều dần buông, nhuộm vàng cả công viên. Diệu lặng lẽ ngắm nhìn thế giới xung quanh, trái tim cô như được tưới mát bởi một dòng suối trong lành. Đã bao lâu rồi cô mới có được cảm giác nhẹ nhõm đến vậy? Cuộc hành trình tìm lại chính mình đầy gian nan, nhưng mỗi bước đi đều in đậm dấu vết của sự kiên cường và trí tuệ. Diệu chợt nhận ra, sự tha thứ không phải là quên đi những vết thương lòng, mà là chấp nhận chúng, để chúng trở thành bài học quý giá, giúp cô mạnh mẽ hơn. Cô không còn cảm thấy hận thù hay cay đắng với Hưng, với Thuý Nhím. Mọi thứ đã qua, và giờ đây, cô chỉ muốn hướng về phía trước, nơi có ánh sáng của sự bình yên và tự do.
Diệu đứng dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai. Họ cùng nhau bước đi trên con đường lát đá, bóng hai mẹ con in dài trên mặt đất. Con trai cô hồn nhiên kể về những điều thú vị ở trường, về ước mơ được làm phi hành gia. Diệu mỉm cười lắng nghe, cảm thấy một tình yêu vô bờ bến dâng trào trong lòng. Hạnh phúc đôi khi không phải là những thứ xa hoa, mà là những khoảnh khắc giản dị, chân thành bên người mình yêu thương. Cô đã hiểu rằng, giá trị thực sự của một người phụ nữ không nằm ở việc giữ được một mái ấm “hoàn hảo” trên danh nghĩa, mà là ở khả năng tự chủ, tự đứng vững trên đôi chân của mình, và mang lại bình yên cho con cái. Diệu đã tìm thấy chính mình, một Diệu mạnh mẽ, độc lập và tràn đầy yêu thương, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mới mà cuộc đời mang lại, không còn sợ hãi, không còn đơn độc. Cuộc đời cô, từ nay, sẽ chỉ là những trang sách tươi sáng.

Để lại một bình luận