Mặc kệ vợ cũ gặp nạn giữa đường, tôi lạnh lùng bỏ đi… và cái kết rợn người chỉ 5 phút sau!

Anh Nam đã lái xe đi được một đoạn, nhưng cảm giác không liên quan mà anh cố gắng thuyết phục bản thân lúc nãy đã tan biến như bong bóng xà phòng. Hình ảnh Chị Lan nằm sõng soài trên đường, máu chảy loang lổ trên trán, ánh mắt hoang mang đầy đau đớn cứ như thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí Anh Nam. Anh siết chặt vô lăng, mồ hôi túa ra trên trán dù điều hòa đang chạy. Lồng ngực Anh Nam bỗng chốc bứt rứt khôn nguôi, một cảm giác nặng trĩu đè nén khiến anh khó thở.

“Mình đã làm gì vậy?” – Anh Nam thầm rủa, giọng đầy căm hờn chính bản thân.

Sự lạnh lùng, vô cảm của chính anh vừa rồi khiến Anh Nam ghê tởm bản thân. Hai năm qua, anh đã tự nhủ phải quên đi Chị Lan, phải sống cuộc đời của riêng mình. Nhưng giờ đây, cái cảnh tượng đau lòng ấy lại khơi dậy tất cả những gì anh đã cố chôn vùi. Từng lời cãi vã, từng sự tổn thương mà cả hai đã gây ra cho nhau bỗng trở nên vô nghĩa trước hình ảnh Chị Lan đang yếu ớt, cần sự giúp đỡ.

“Có phải mình đã sai lầm lớn nhất đời không?” – Anh Nam tự hỏi, mỗi từ như một nhát dao cứa vào tâm can.

Cái tôi quá lớn, sự hờn giận mù quáng đã khiến Anh Nam bỏ mặc người phụ nữ từng đầu ấp tay gối với mình suốt sáu năm. Anh tưởng rằng mình mạnh mẽ, nhưng khoảnh khắc đó, anh chỉ là một kẻ hèn nhát, trốn tránh trách nhiệm.

Anh Nam hít một hơi thật sâu, dứt khoát đạp phanh, đánh lái xe vào lề đường. Tiếng lốp xe rít lên ken két trên mặt đường. Anh bật đèn khẩn cấp, bàn tay run rẩy với lấy điện thoại. Anh phải quay lại. Anh phải làm gì đó. Dù chỉ là một người qua đường xa lạ, Anh Nam cũng không thể nhẫn tâm bỏ đi được nữa. Anh không thể sống với sự hối hận này.

“Lan… em có sao không?” – Anh Nam lẩm bẩm, giọng lạc đi vì hoảng loạn.

Anh vội vã mở cửa xe, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Giờ đây, chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu Anh Nam: phải đến bên Chị Lan, ngay lập tức.

Khi anh vươn tay định đóng cửa xe, một vật nhỏ bằng da vụt ra từ hốc cửa, rơi xuống sàn. Anh Nam nheo mắt nhìn. Đó là một chiếc ví cầm tay màu hồng nhạt, đã cũ kỹ. Anh Nam khựng lại. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.

Anh Nam nhận ra ngay. Đây chính là chiếc ví của Chị Lan, cái mà cô ấy đã bỏ quên trên xe anh vài tuần trước, sau lần họ vô tình gặp nhau và anh đã đưa cô đi một đoạn. Anh đã định trả lại, nhưng rồi cứ để quên bẵng đi.

Anh Nam vội vàng nhặt chiếc ví lên, bàn tay run rẩy mở khóa. Bên trong, ngoài giấy tờ tùy thân của Chị Lan, có vài vỉ thuốc nhỏ màu trắng, được gói cẩn thận. Anh Nam nhìn chằm chằm vào những viên thuốc. Một ký ức đau đáu chợt ùa về, rõ mồn một. “Đúng rồi… Căn bệnh của Lan…”

Anh Nam thắt chặt lòng. Chị Lan có một căn bệnh mãn tính, cần phải uống thuốc đều đặn mỗi ngày. Nếu không, cô có thể lên cơn bất cứ lúc nào, đặc biệt khi cơ thể suy yếu hoặc gặp chấn động tâm lý mạnh. Và bây giờ, cô ấy đang nằm sõng soài trên đường, bị thương sau một vụ tai nạn nghiêm trọng.

“Khốn kiếp!” Anh Nam rủa thầm, sự hối hận và lo lắng dâng lên tột độ. “Thuốc… Cô ấy cần thuốc ngay lập tức!” Anh siết chặt chiếc ví trong tay, mồ hôi túa ra trên trán. Tình hình bây giờ không chỉ là một vụ tai nạn bình thường. Chị Lan đang gặp nguy hiểm thực sự. Anh Nam đóng sập cửa xe, không thèm khóa. Anh phóng như bay ra khỏi xe, lao về phía đám đông đang tụ tập ở ngã tư đường. Tiếng còi xe cứu thương đã bắt đầu vọng lại từ xa, nhưng đối với Anh Nam, từng giây phút lúc này đều là sự tra tấn.

Chạy bộ giữa dòng người kẹt cứng là vô vọng. Anh Nam lập tức quay lại, giật mạnh cửa xe, lao vào ghế lái. Anh vặn chìa khóa, động cơ gầm lên một tiếng khô khốc. Hoảng loạn, Anh Nam đạp mạnh chân ga, lùi xe ra một đoạn. Anh lập tức bẻ lái gấp, quay đầu xe trở lại ngã tư. Tiếng phanh xe rít lên chói tai giữa dòng người đang tan tầm. Tim Anh Nam đập thình thịch, lo lắng tột độ, anh chỉ cầu mong mọi chuyện chưa quá muộn. Con đường phía trước bây giờ như một dòng sông chật chội, mỗi chiếc xe là một tảng đá cản bước anh. Anh Nam siết chặt vô lăng, ánh mắt quét nhanh tìm kiếm khe hở giữa dòng người. Mỗi giây trôi qua đều là sự giày vò.

Anh Nam đánh lái gấp, chiếc xe vừa vặn lách qua khe hẹp cuối cùng, lao vọt về phía ngã tư. Tiếng phanh xe lần nữa rít lên chói tai khi Anh Nam đạp phanh khẩn cấp. Anh sững sờ. Đám đông lúc nãy đã tản đi gần hết, chỉ còn vài ba người dân hiếu kỳ nán lại. Con đường giờ đây vắng vẻ đến lạ. Nhưng trên nền nhựa đường xám xịt, vài vệt máu khô loang lổ như những đốm mực đen, tố cáo sự việc kinh hoàng vừa diễn ra.

Trái tim Anh Nam thắt lại. Anh lập tức mở cửa xe, lao ra ngoài như tên bắn. Ánh mắt anh quét nhanh khắp nơi, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, nhưng vô vọng. Anh thấy một người phụ nữ bán hoa quả gần đó đang thu dọn hàng, ánh mắt bà vẫn còn vương sự bàng hoàng. Anh Nam lao tới, giọng nói run rẩy đến mức khó nhận ra.

“Chị ơi, cho tôi hỏi người phụ nữ bị tai nạn vừa nãy được đưa đi đâu rồi ạ?” Anh Nam hớt hải, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào người bán hàng, cầu mong nhận được một tin tức dù là nhỏ nhất.

Người bán hàng ngước lên nhìn Anh Nam, ánh mắt vẫn còn sự sợ hãi. Bà lắc đầu thở dài.

“Xe cấp cứu đưa cô ấy đi cách đây vài phút rồi, cậu à. Tình hình có vẻ nguy kịch lắm.” Người bán hàng nói, giọng đầy thương cảm. “Thấy cô ấy cứ lẩm bẩm tên ai đó, rồi lại ngất đi. Tội nghiệp thật! Người đâu mà số phận hẩm hiu.”

Từng lời của người bán hàng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Nam. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. “Chị Lan… lẩm bẩm tên ai đó?” Sét đánh ngang tai, lòng dạ Anh Nam rối bời, một cảm giác tội lỗi và đau đớn đến nghẹt thở bủa vây. Anh Nam cảm thấy choáng váng, chân tay rã rời. Không thể nào, Chị Lan sao có thể… Anh Nam nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh phải đến bệnh viện ngay lập tức.

Anh Nam lao như điên ra khỏi quầy hàng, bỏ lại phía sau ánh mắt ái ngại của người bán hàng. Anh ta mở cửa xe, ngồi phịch xuống ghế lái, tay run rẩy bật máy. Tiếng động cơ gầm lên đầy sốt ruột. Anh Nam đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi, cắt ngang dòng xe cộ tan tầm. Anh không còn để ý đến những tiếng còi inh ỏi hay những ánh mắt khó chịu từ những người xung quanh. Tất cả những gì Anh Nam có thể nghĩ lúc này là Chị Lan.

Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Anh Nam. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Tại sao anh lại vô tâm đến vậy? “Lẩm bẩm tên ai đó…” Câu nói của người bán hàng cứ văng vẳng bên tai, khiến tim Anh Nam thắt lại. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng xua đi những suy nghĩ tồi tệ nhất. Suốt 6 năm hôn nhân, Anh Nam và Chị Lan đã từng có biết bao kỷ niệm, biết bao lời hứa. Dù cuộc hôn nhân đã kết thúc 2 năm trước, nhưng hình ảnh Chị Lan yếu ớt, máu chảy trên trán trong vụ tai nạn vẫn ám ảnh anh. Anh tự nguyền rủa bản thân mình vì đã không kịp thời xuất hiện, không kịp thời bảo vệ người phụ nữ từng là vợ mình. Chiếc xe lướt qua những con phố đông đúc, lao thẳng về phía bệnh viện gần nhất, mang theo nỗi sợ hãi và hối hận đang gặm nhấm tâm can Anh Nam. Anh chỉ cầu nguyện rằng Chị Lan sẽ ổn, rằng anh vẫn còn cơ hội để chuộc lỗi.

Anh Nam lao vội vào sảnh khoa cấp cứu, ánh mắt quét nhanh khắp không gian hỗn loạn. Tiếng còi xe cấp cứu vẫn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với tiếng bước chân dồn dập và tiếng y tá gọi tên bệnh nhân. Lồng ngực Anh Nam thắt lại, cảm giác lo sợ bóp nghẹt anh. Giữa đám đông đang nhốn nháo, ánh mắt Anh Nam đột ngột dừng lại. Anh thấy một người đàn ông lạ mặt, dáng người cao ráo, đang dắt chiếc xe máy màu xanh quen thuộc của Chị Lan vào khu vực gửi xe.

Tim Anh Nam đập thình thịch. Anh nhận ra ngay đó chính là chiếc xe của Chị Lan. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, Anh Nam không nghĩ ngợi gì thêm, lập tức lao nhanh về phía người đàn ông đó. Người đàn ông vừa dựng xe xong, đang rút điện thoại ra, vẻ mặt đầy lo lắng. Anh ta là bạn thân của Chị Lan, đang cố gắng liên lạc với gia đình cô để thông báo tin dữ.

Anh Nam vội vàng chạy đến, thở hổn hển, giọng nói xen lẫn sự gấp gáp và hoảng loạn.

ANH NAM
(Thở dốc, túm nhẹ vai người đàn ông)
Anh ơi… Anh ơi! Chị Lan… Lan sao rồi anh? Cô ấy ở đâu?

Người đàn ông giật mình quay lại, ánh mắt sắc lạnh và đầy nghi ngờ quét qua Anh Nam từ đầu đến chân. Anh ta nhìn chằm chằm vào Anh Nam, khuôn mặt hiện rõ sự cảnh giác, không trả lời mà chỉ tập trung vào sự xuất hiện đột ngột của người lạ.

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Anh Nam, ánh mắt đầy cảnh giác dần biến thành sự nhận ra, nhưng kèm theo đó là một vẻ khinh miệt lạnh lẽo. Anh ta thở hắt ra, giọng điệu đầy châm biếm và trách móc.

NGƯỜI BẠN
(Giọng lạnh lùng, đầy mỉa mai)
Anh Nam? Cuối cùng thì anh cũng chịu xuất hiện. Tưởng ai xa lạ, hóa ra là… chồng cũ của Lan.

Anh Nam sững sờ, cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ứ. Anh cố gắng nói, nhưng cổ họng khô khốc.

ANH NAM
(Lắp bắp)
Cô ấy… Lan… cô ấy thế nào rồi anh?

Người bạn nhìn thẳng vào Anh Nam, ánh mắt đầy căm giận.

NGƯỜI BẠN
Cô ấy đang rất nguy kịch! Bác sĩ nói cô ấy mất máu quá nhiều, còn bị chấn động mạnh ở đầu nữa. Tỉnh lại thì cũng chưa biết hậu quả thế nào. Anh vừa lòng chưa?

Từng lời nói của người bạn như những mũi dao đâm vào lồng ngực Anh Nam. Anh lùi lại một bước, toàn thân run rẩy.

ANH NAM
(Giọng run rẩy)
Không… không thể nào…

NGƯỜI BẠN
(Gằn giọng, tiến sát lại Anh Nam)
Không thể nào cái gì? Lúc cô ấy cần anh nhất thì anh ở đâu? Hai năm sau ly hôn, anh biến mất tăm, giờ cô ấy gặp nạn nguy kịch rồi anh mới mò đến sao? Lúc cô ấy yếu đuối nhất, sợ hãi nhất, cô đơn nhất, người chồng cũ như anh đã ở đâu?

Anh Nam cúi gằm mặt, đôi vai trĩu nặng. Khuôn mặt anh tái mét, những từ ngữ cay nghiệt của người bạn cứ vang vọng trong đầu. Anh không thể thốt nên lời. Nỗi xấu hổ bủa vây, sự hối hận cắn xé tâm can anh từng chút một. Cả thế giới như quay cuồng, và tất cả những gì anh cảm nhận được là sức nặng của tội lỗi. Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng đá giữa dòng người hối hả trong bệnh viện.

Anh Nam vẫn đứng bất động, từng lời nói của người bạn như xiềng xích trói chặt anh vào tội lỗi. Anh không thể nhúc nhích, dù trái tim đang gào thét muốn làm điều gì đó.

Đột nhiên, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một vị bác sĩ với khuôn mặt mệt mỏi, vội vã bước ra. Ánh mắt ông quét một vòng qua những người đang đứng chờ.

BÁC SĨ
(Giọng khẩn trương, nhìn xung quanh)
Ai là người nhà của bệnh nhân Lan Trần? Chúng tôi cần người nhà vào ký giấy phẫu thuật khẩn cấp! Tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch, chấn thương sọ não, có chảy máu trong. Chúng tôi cần phẫu thuật ngay lập tức!

Lời của bác sĩ như tiếng sét đánh ngang tai. Người bạn, người đang kịch liệt chỉ trích Anh Nam, lập tức quay sang nhìn vị bác sĩ. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ hoảng loạn, bối rối.

NGƯỜI BẠN
(Lắp bắp)
Cô ấy… gia đình cô ấy chưa tới kịp. Tôi… tôi là bạn thân.

BÁC SĨ
(Nghiêm giọng)
Bạn thân không đủ tư cách pháp lý để ký giấy phẫu thuật. Chúng tôi cần vợ, chồng, cha mẹ, con cái! Thời gian không còn nhiều, mỗi phút trôi qua đều nguy hiểm đến tính mạng bệnh nhân!

Sự im lặng bao trùm hành lang bệnh viện, nặng nề đến nghẹt thở. Người bạn của Chị Lan cúi gằm mặt, bất lực. Mọi ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn vào không trung, chờ đợi một phép màu.
Anh Nam, người vừa bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi, bỗng thấy một dòng năng lượng điên cuồng trỗi dậy. Mặc kệ sự sỉ vả, mặc kệ những ánh nhìn khinh miệt, mặc kệ mọi rào cản, một suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu anh: Phải cứu Chị Lan!

Không chần chừ một giây, Anh Nam bước thẳng về phía vị bác sĩ, đôi mắt kiên định. Anh không còn là người đàn ông yếu đuối, hổ thẹn ban nãy nữa. Giọng nói của anh vang dội, dứt khoát và mạnh mẽ, cắt ngang sự im lặng của bệnh viện.

ANH NAM
(Dõng dạc, ánh mắt quyết đoán)
Tôi! Tôi là người nhà. Cô ấy là vợ cũ của tôi! Để tôi ký!

Bác sĩ hơi ngạc nhiên, rồi nhanh chóng gật đầu, sự khẩn cấp lấn át mọi thắc mắc. Ông vội vã đưa một tập hồ sơ và cây bút về phía Anh Nam.

BÁC SĨ
Vậy thì xin mời anh ký ngay lập tức! Chúng tôi không còn thời gian nữa. Dù là vợ cũ, nhưng về mặt pháp lý vẫn đủ tư cách khi người thân ruột thịt chưa có mặt. Nhanh lên, tính mạng bệnh nhân đang đếm từng giây!

Anh Nam giơ bàn tay run rẩy, cầm lấy cây bút. Từng đường nét trên biên bản phẫu thuật như mờ đi trước mắt anh. Trong lồng ngực, trái tim anh như bị siết chặt. Mọi tội lỗi, mọi day dứt từ cuộc hôn nhân tan vỡ, từ vụ tai nạn này, dường như đổ dồn lên đôi vai anh. Nhưng giữa mớ hỗn độn cảm xúc ấy, chỉ còn một mong muốn duy nhất, cháy bỏng: Chị Lan phải bình an. Cô ấy phải sống.

Anh ký tên mình, nét chữ xiêu vẹo trên dòng “Người thân bệnh nhân”. Hoàn tất thủ tục, Anh Nam ngẩng đầu. Ánh mắt anh chạm vào người bạn của Chị Lan, người vẫn đang đứng đó, với vẻ mặt vừa bàng hoàng, vừa khó hiểu.

ANH NAM
(Giọng khàn đặc, ánh mắt kiên định)
Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả, dù cô ấy không còn là vợ tôi nữa. Cô ấy… phải sống.

Người bạn của Chị Lan không đáp lời. Anh ta chỉ nhìn Anh Nam, ánh mắt đầy phức tạp – vừa có chút kinh ngạc trước hành động dứt khoát của Anh Nam, vừa xen lẫn sự hoài nghi, cùng một chút gì đó khó định nghĩa về người đàn ông đã từng là chồng của bạn mình. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề.

Bác sĩ nhanh chóng cầm tập hồ sơ đã ký, quay lưng bước vào phòng phẫu thuật. Cánh cửa bật mở rồi khép lại, nuốt chửng những tia hy vọng mong manh. Anh Nam đứng đó, ánh mắt vẫn hướng về cánh cửa, bàn tay vô thức siết chặt chiếc ví da cũ kỹ. Chiếc ví của Chị Lan. Người bạn của Chị Lan vẫn im lặng, ánh mắt không rời khỏi Anh Nam, nhưng rồi anh ta thở dài, rời đi, để lại Anh Nam một mình giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Anh Nam khụy xuống một chiếc ghế dài, cảm giác cô độc và bất lực bao trùm. Anh nhìn chiếc ví trên tay, một sự thôi thúc khó cưỡng khiến anh mở nó ra.

Bên trong, ngăn nhỏ nhất, anh thấy một bức ảnh đã ố vàng. Đó là bức ảnh chụp Anh Nam và Chị Lan, hai người họ tươi cười rạng rỡ, tay trong tay khi cả hai còn là sinh viên. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, chứa đựng cả một bầu trời tình yêu và những ước mơ chung. Anh Nam vuốt ve bức ảnh, ký ức ùa về như một dòng thác lũ, xoáy vào tâm can anh. Ký ức về sáu năm hôn nhân, về hai năm ly hôn đầy cay đắng, về những lời nói cuối cùng mà anh đã thốt ra…

Ngay dưới bức ảnh, kẹt giữa những tờ tiền lẻ và giấy tờ tùy thân, là một lá thư được gấp gọn gàng. Lá thư không có phong bì, nét chữ quen thuộc của Chị Lan hiện rõ trên đó, nhưng nó chưa hề được gửi đi. Tim Anh Nam thắt lại. Anh rút lá thư ra, mở nó. Dòng chữ đầu tiên, chỉ vỏn vẹn vài từ, nhưng lại như ngàn mũi dao đâm vào lồng ngực anh.

“Em vẫn chờ anh quay về…”

Anh Nam như chết lặng. Cả thế giới xung quanh anh bỗng chốc tan biến. Chỉ còn dòng chữ ấy, găm thẳng vào tâm trí anh, xoáy sâu vào tận cùng nỗi ân hận.

Dòng chữ ấy như một nhát dao chí mạng, cắt đứt mọi sự chai sạn trong tim Anh Nam. Anh Nam sững sờ, mắt anh hoa đi. Nước mắt không thể kìm nén, từng giọt, từng giọt nóng hổi rơi xuống trang giấy ố vàng, làm nhòe đi những nét chữ thân thương. “Em vẫn chờ anh quay về…” Câu nói đó, không phải là lời trách móc, không phải là sự giận hờn, mà là một lời hứa, một sự kiên nhẫn đến tột cùng mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Anh Nam nhìn bức ảnh chung trong ví, rồi lại nhìn lá thư trên tay, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Sáu năm hôn nhân, hai năm ly hôn, anh đã luôn nghĩ rằng Chị Lan đã buông bỏ, đã không còn vương vấn gì anh nữa. Anh đã tự cho mình cái quyền được lạnh lùng, được vô tâm, bởi anh tin rằng đó là cách tốt nhất để cả hai bắt đầu một cuộc sống mới, không ràng buộc. Anh đã sai. Sai hoàn toàn.

Anh Nam nhớ lại những lần Chị Lan nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng, những lần cô ấy cố gắng níu kéo, những lần anh gạt phăng đi tất cả chỉ bằng một câu nói vô tình, một cái nhìn thờ ơ. Anh nhớ lại buổi chiều định mệnh hai năm trước, khi ly hôn, Chị Lan đã khóc nức nở, nhưng anh lại giữ thái độ cứng rắn, lạnh lùng như băng giá. Anh đã nói rằng cô ấy nên mạnh mẽ lên, rằng tình yêu đã hết. Nhưng thực ra, đó chỉ là sự trốn tránh, là vỏ bọc cho nỗi sợ hãi của chính anh.

Giờ đây, khi Chị Lan đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, anh mới hiểu ra tất cả. Tình cảm của Chị Lan vẫn còn nguyên vẹn, như ngọn lửa âm ỉ cháy trong tro tàn mà anh đã nhẫn tâm phủ lấp. Chính sự lạnh lùng của anh, sự thờ ơ của anh đã khiến cô ấy đau khổ, dằn vặt suốt bấy lâu. Nỗi ân hận cuộn trào, nhấn chìm Anh Nam. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc anh buông lời chia tay, để ôm lấy cô ấy thật chặt, để nói rằng anh cũng yêu cô ấy rất nhiều, rằng anh chưa bao giờ muốn rời xa.

Nhưng tất cả đã quá muộn. Thời gian không bao giờ quay trở lại. Anh Nam siết chặt lá thư trong tay, nước mắt lã chã rơi không ngừng.

Anh Nam siết chặt lá thư trong tay, nước mắt lã chã rơi không ngừng. Thời gian trôi qua, từng giây phút trôi đi trong sự dằn vặt và sợ hãi. Anh Nam không biết mình đã ngồi đó bao lâu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng phẫu thuật đóng kín, nơi ánh đèn đỏ vẫn kiên định rực sáng. Mùi thuốc sát trùng, tiếng bước chân vội vã của y tá, tiếng rì rầm lo lắng của những người thân khác – tất cả đều hòa vào làm một, tạo thành bản giao hưởng của sự chờ đợi và ám ảnh. Anh Nam thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, mỗi hơi thở đều nặng nhọc, mang theo nỗi ân hận tột cùng. Anh thầm cầu nguyện, cầu xin một phép màu, một cơ hội để chuộc lại tất cả.

Nhiều giờ trôi qua trong căng thẳng tột độ. Anh Nam đã đứng dậy, đi đi lại lại không biết bao nhiêu vòng. Đôi chân anh nặng trịch, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Rồi, đột nhiên, ánh đèn đỏ trên cánh cửa phòng phẫu thuật vụt tắt. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy hành lang. Cánh cửa chậm rãi mở ra.

Vị bác sĩ bước ra, áo blouse trắng dính vài vệt máu khô, gương mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi sau ca mổ kéo dài, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự trấn an.

“Ca phẫu thuật thành công,” vị bác sĩ nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng, “Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng cần thời gian hồi phục. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Anh Nam nghe thấy từng lời, từng chữ rõ mồn một. Anh Nam cảm thấy như một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi cuống họng, mang theo tất cả sự lo lắng, sợ hãi đã đè nén anh suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Đôi chân anh run rẩy, mềm nhũn, không còn trụ vững được nữa. Anh Nam quỵ xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo, kiệt sức nhưng lòng tràn đầy biết ơn. Nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng giờ đây là những giọt nước mắt của sự giải thoát. Anh đã không mất cô ấy. Anh vẫn còn cơ hội.

Một lúc sau, khi Anh Nam đã trấn tĩnh lại phần nào, vị bác sĩ quay sang hướng dẫn anh. Anh Nam gật đầu, lê bước theo vị bác sĩ qua hành lang dài, mỗi bước đi đều nặng trĩu. Căn phòng hồi sức tĩnh lặng chào đón Anh Nam, nơi chỉ có tiếng máy móc y tế đều đặn nhịp nhàng vang lên. Bước vào bên trong, Anh Nam nhìn thấy Chị Lan đang nằm trên giường bệnh, dây dợ chằng chịt, máy thở nhẹ nhàng đưa ôxy vào phổi cô. Dù vẫn còn hôn mê sâu, sắc mặt Chị Lan đã hồng hào hơn so với hình ảnh xanh xao anh thấy ở hiện trường tai nạn, mang đến một tia hy vọng mong manh.

Anh Nam tiến lại gần, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt khi nhìn thấy người phụ nữ anh từng yêu thương, từng bỏ rơi, đang nằm bất động. Anh chậm rãi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Chị Lan, siết chặt. Bàn tay cô thật mềm mại, nhưng giờ đây lại mang vẻ yếu ớt đến đáng thương. Anh Nam cúi thấp người, ghé sát tai cô thì thầm, giọng nói run rẩy hòa lẫn trong tiếng nấc nghẹn ngào.

“Anh xin lỗi, Lan. Anh xin lỗi vì tất cả. Anh sẽ không bao giờ… không bao giờ bỏ rơi em nữa.”

Từng lời nói như được xé ra từ sâu thẳm tâm hồn anh, chất chứa sự ân hận, hối tiếc và tình yêu chưa bao giờ dứt. Một giọt nước mắt nóng hổi của Anh Nam rơi xuống mu bàn tay của Chị Lan, hòa vào làn da tái nhợt của cô, như một lời thề nguyện không thành tiếng. Anh Nam vẫn nắm chặt tay cô, ánh mắt dán chặt vào gương mặt yếu ớt của Chị Lan, thầm cầu mong cô sớm tỉnh lại. Anh còn rất nhiều điều muốn nói, muốn làm cho cô. Anh đã mất quá nhiều thời gian.

Mấy ngày sau, Chị Lan khẽ cựa mình, mí mắt cô rung động rồi từ từ hé mở. Ánh đèn phòng bệnh lờ mờ khiến cô nheo mắt lại, cố gắng định hình không gian xung quanh. Điều đầu tiên Chị Lan nhìn thấy, mờ ảo qua lớp sương mỏng của sự tỉnh dậy, là gương mặt Anh Nam đang cúi gằm bên giường. Tay Anh Nam vẫn nắm chặt tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, quen thuộc nhưng xa lạ.

Chị Lan cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cô cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng nỗi bàng hoàng khi nhận ra Anh Nam lại át đi tất cả. Giọng cô yếu ớt, thều thào đến nỗi chính Chị Lan cũng ngỡ là mình đang mơ.

“Sao… sao anh lại ở đây?”

Anh Nam giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng, nhưng khi thấy Chị Lan đã tỉnh, một tia sáng vụt qua. Anh Nam khẽ siết chặt tay cô hơn, nụ cười hối lỗi nở trên môi, đầy chua xót.

“Anh sẽ ở đây cho đến khi em khỏe lại, Lan,” Anh Nam nói, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định. “Anh sẽ không đi đâu cả.”

Thời gian trôi qua, Chị Lan dần hồi phục. Anh Nam luôn túc trực bên cạnh, chăm sóc cô từng li từng tí, từ việc đút từng thìa cháo đến đỡ cô tập đi những bước đầu tiên. Anh Nam đã không rời đi, đúng như lời anh nói. Sự hiện diện kiên định của anh, đôi mắt anh đầy hối lỗi và lo lắng, đã dần xoa dịu vết thương lòng Chị Lan, dù nó vẫn âm ỉ.

Một buổi chiều nọ, khi Chị Lan đã có thể ngồi tựa lưng trên chiếc ghế cạnh cửa sổ phòng bệnh, ngắm nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ thành phố, Anh Nam nhẹ nhàng bước tới. Anh Nam mang theo một bó hoa hồng trắng, loài hoa Chị Lan yêu thích. Khuôn mặt Anh Nam vẫn còn sự tiều tụy nhưng ánh lên quyết tâm. Anh Nam quỳ xuống, trước sự ngỡ ngàng của Chị Lan. Trong tay Anh Nam không phải là một chiếc nhẫn mới, mà là chiếc nhẫn cưới cũ của hai người, đã được đánh bóng lại, lấp lánh dưới ánh chiều tà.

“Anh biết anh đã từng sai lầm, Lan,” Anh Nam bắt đầu, giọng anh run run nhưng đầy chân thành. “Anh đã tự phụ, đã không trân trọng em. Nhưng những ngày tháng vừa qua, nhìn em nằm đó, anh nhận ra một điều… anh không thể sống thiếu em. Cuộc đời anh sẽ trống rỗng nếu không có em.”

Anh Nam ngước nhìn Chị Lan, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. “Anh cầu xin em, Lan. Em có đồng ý cho anh cơ hội sửa chữa mọi lỗi lầm, cho anh được chăm sóc em, được yêu thương em, và làm lại từ đầu không? Hãy cho chúng ta một cơ hội nữa.”

Chị Lan nhìn Anh Nam, đôi mắt cô rưng rưng. Bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu oán giận, bao nhiêu yêu thương cũ kỹ bỗng chốc ùa về. Nước mắt lăn dài trên má cô.

Giọt nước mắt của Chị Lan không phải là của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của những cảm xúc đã bị kìm nén quá lâu. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới cũ trong lòng bàn tay Anh Nam, nhìn vào đôi mắt đang van nài sự tha thứ. Cuộc hôn nhân sáu năm, những nụ cười, những giọt nước mắt, những cuộc cãi vã không tên, và cả sự đổ vỡ. Mọi thứ đã từng là một mớ hỗn độn của sự hối tiếc và tổn thương. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc này, một tia hy vọng mong manh dường như len lỏi qua những vết nứt của quá khứ. Tha thứ không có nghĩa là quên đi, mà là chấp nhận buông bỏ gánh nặng của sự tức giận và hận thù, để trái tim có thể một lần nữa tìm thấy sự bình yên. Chị Lan hiểu rằng tình yêu là một hành trình không ngừng học hỏi, không ngừng sửa chữa. Không ai là hoàn hảo, và đôi khi, chỉ khi đối mặt với mất mát, con người ta mới thực sự nhận ra giá trị của những gì mình đang có. Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một vệt sáng cam cuối cùng trên nền trời. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Chị Lan nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Anh Nam vẫn đang nắm chặt lấy tay cô. Đó là hơi ấm của sự ăn năn, của sự kiên trì, và của một khởi đầu mới, dù đầy gian nan nhưng cũng chất chứa niềm tin. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ, đây chính là cơ hội để cả hai tìm thấy sự chữa lành, không chỉ cho nhau mà còn cho chính bản thân mình, để viết tiếp một chương mới, không phải là kết thúc, mà là sự tiếp nối của một câu chuyện về tình yêu, sự tha thứ và hy vọng.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *