Bà ta chìa ra một phong bì dày rồi đưa yêu cầu khiến Cô Linh điến-g người. Quý bà Phương đứng thẳng, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt kiêu ngạo, giơ phong bì ra trước mặt Cô Linh. Người đàn ông ngoại quốc bên cạnh bà ta vẫn giữ nguyên vẻ thờ ơ.
“Tôi muốn chuộc lại con bé,” Quý bà Phương nói thẳng, giọng điệu dứt khoát như đang ra lệnh. “Và đây là chi phí 10 năm cô chăm sóc nó.”
Phong bì dày cộp, lộ ra những cọc tiền polime mới tinh, như một sự sỉ nhục trắng trợn. Cô Linh sững sờ, đứng chết lặng giữa sân. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim cô, khiến cô khó thở. Đôi mắt Cô Linh mở to, nhìn chằm chằm vào phong bì rồi chuyển sang gương mặt vô cảm của Quý bà Phương, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Từ đằng xa, Bà Tám hàng xóm đang phơi đồ cũng phải bỏ dở công việc, ngó nghiêng đầy tò mò. Bà ta thì thầm gì đó với một người hàng xóm khác, rồi cả hai lại nhìn về phía Cô Linh và chiếc xe sang chảnh.
Cô Linh run rẩy cầm lấy phong bì. Không phải vì số tiền bên trong, mà vì từng lời nói của Quý bà Phương như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Sự sỉ nhục tột độ dâng trào. Cô Linh ngước nhìn Quý bà Phương, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra. Giọng cô run lên, vỡ vụn: “Chị nói gì vậy? Chị định dùng tiền để mua lại tình mẫu tử sao?” Quý bà Phương chỉ nhếch mép khinh khỉnh, gương mặt không chút cảm xúc, như thể những lời của Cô Linh chỉ là gió thoảng mây bay. Người đàn ông ngoại quốc bên cạnh bà ta vẫn giữ vẻ thờ ơ, lãnh đạm. Từ xa, Bà Tám hàng xóm và những người xung quanh vẫn không rời mắt khỏi cảnh tượng đang diễn ra.
Quý bà Phương chỉ nhếch mép khinh khỉnh, gương mặt không chút cảm xúc, như thể những lời của Cô Linh chỉ là gió thoảng mây bay. Người đàn ông ngoại quốc bên cạnh bà ta vẫn giữ vẻ thờ ơ, lãnh đạm. Từ xa, Bà Tám hàng xóm và những người xung quanh vẫn không rời mắt khỏi cảnh tượng đang diễn ra. Quý bà Phương không thèm đáp lại câu hỏi của Cô Linh, bà ta chậm rãi bước lại gần hơn, từng bước chân như giẫm lên nỗi tự trọng của người đối diện. Ánh mắt lạnh lùng của bà ta lướt qua căn nhà dần xuống cấp mà Cô Linh và bé Mai đã sinh sống suốt 10 năm, từ mái tôn bạc màu đến bức tường bong tróc. Một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý hiện lên trên đôi môi son đỏ chót.
“Cô Linh à,” Quý bà Phương kéo dài giọng, nghe đầy vẻ mỉa mai. “Tôi đi là để có tương lai tốt hơn cho con bé. Giờ tôi đã có tất cả, có thể cho nó cuộc sống mà cô không bao giờ mơ tới.”
Từng lời nói của Quý bà Phương như những lưỡi dao sắc bén, cứa thẳng vào lòng Cô Linh. Sự tức giận trào dâng, thiêu đốt lồng ngực Cô Linh, nhưng cô phải cố kìm nén. Đôi tay Cô Linh siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra bất kỳ biểu cảm yếu đuối nào trước người phụ nữ độc ác kia. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt khan sự cay đắng đang nghẹn ứ nơi cổ họng.
Cô Linh nuốt khan sự cay đắng đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô định mở miệng phản bác, định nói về tất cả những gì cô đã hy sinh. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trong đôi mắt khinh khỉnh của Quý bà Phương, Cô Linh lại nhìn thấy hình ảnh Mai bé bỏng ngày nào. Từng mẩu ký ức thi nhau ùa về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua. Cô Linh nhớ lại từng đêm thức trắng, ôm Mai vào lòng khi con bé sốt cao, từng hơi thở khò khè đầy lo lắng. Cô nhớ những buổi sáng sớm, còng lưng làm việc quần quật, chắt chiu từng đồng tiền còm cõi chỉ để dành mua cho Mai quyển sách mới, hay một chiếc cặp sách đơn giản mà con bé ao ước. Cô nhớ ánh mắt rạng rỡ của Mai mỗi khi cô về nhà, cái ôm chặt và những câu “Mẹ ơi!” ngọt ngào, giòn tan như kẹo. Mười năm, mười năm ròng rã, không một lời hỏi han, không một chút hỗ trợ từ người mẹ ruột. Tất cả gánh nặng, tất cả yêu thương, chỉ mình Cô Linh gánh vác. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Cô Linh, tiếp nối là những giọt khác, nghẹn ngào. Cô Linh cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực cô như bị bóp nghẹt, cổ họng ứ lại. Cô không thể nói thêm bất kỳ lời nào.
Cô Linh cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực cô như bị bóp nghẹt, cổ họng ứ lại. Cô không thể nói thêm bất kỳ lời nào. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng một sức mạnh nào đó bỗng trỗi dậy từ sâu thẳm. Cô Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên định nhìn thẳng vào Quý bà Phương. Giọng cô khản đặc, uất nghẹn: “Chị… chị có biết 10 năm qua Mai đã lớn lên thế nào không? Chị có biết con bé mong chờ mẹ từng ngày không?”
Quý bà Phương vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, dường như những lời nói đầy đau đớn của Cô Linh chẳng hề chạm đến bà ta. Chiếc vòng vàng lấp lánh trên cổ tay bà ta khẽ rung lên khi bà ta thờ ơ nhún vai. “Việc đó không quan trọng,” Quý bà Phương đáp lời, giọng điệu dửng dưng đến ghê người. “Quan trọng là giờ đây tôi có thể bù đắp cho nó tất cả, vật chất.” Bà ta nhếch mép, ánh mắt lướt qua căn nhà dần xuống cấp phía sau Cô Linh, đầy vẻ khinh thường. Người đàn ông ngoại quốc đứng bên cạnh bà ta vẫn im lặng, vẻ mặt không chút biểu cảm, như một pho tượng. Từ xa, Bà Tám hàng xóm lén nhìn, ánh mắt vừa thương hại vừa phẫn nộ. Cô Linh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim.
Cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang châm vào tim Cô Linh. Đúng lúc đó, cánh cửa căn nhà dần xuống cấp từ từ hé mở. Một cô bé gầy gò, đôi mắt to tròn còn ngái ngủ, bước ra. Đó là Mai, nay đã là một cô bé 11 tuổi. Con bé dụi dụi mắt, lờ mờ nhìn thấy chiếc xe sang trọng lấp lánh đỗ xịch trước cửa và hai người lạ mặt đứng đối diện Cô Linh.
Ánh mắt Mai từ ngơ ngác chuyển sang vẻ đề phòng. Con bé nhìn chiếc xe chục tỷ rồi lại nhìn người đàn ông ngoại quốc cao lớn, sau đó dừng lại ở Quý bà Phương, người phụ nữ đeo đầy vàng đang đứng kiêu hãnh. Không chút do dự, Mai lập tức chạy lại, ôm chặt lấy chân Cô Linh, tựa đầu vào đùi cô.
“Mẹ ơi, ai vậy mẹ?” Mai ngẩng đầu lên, giọng nói trong veo nhưng đầy vẻ lạ lẫm, thậm chí là nghi ngờ khi nhìn thẳng vào Quý bà Phương. Ánh mắt non nớt của con bé không hề có một chút thân thuộc nào, chỉ có sự tò mò và xa lạ.
Cô Linh cúi xuống, bàn tay run rẩy xoa nhẹ mái tóc của Mai. Cô không biết phải nói gì, lồng ngực lại quặn thắt.
Quý bà Phương khẽ giật mình khi nghe tiếng “Mẹ ơi” mà Mai gọi Cô Linh. Một tia cảm xúc thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng của bà ta, nhưng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt dửng dưng thường thấy. Bà ta chỉ nhếch mép, nhìn Mai như nhìn một vật thể lạ, không chút tình cảm. Người đàn ông ngoại quốc vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, như thể mọi chuyện không liên quan đến hắn. Từ xa, Bà Tám hàng xóm thở dài một tiếng, thầm nghĩ, “Thương con bé quá!”
Quý bà Phương khẽ nuốt khan, nụ cười gượng gạo, méo mó cố gắng xuất hiện trên gương mặt bà ta. Bà ta chậm rãi tiến về phía Mai, động tác có vẻ ngập ngừng, như thể không quen với việc thể hiện sự gần gũi. Bàn tay đeo đầy vàng từ từ đưa ra, muốn chạm vào mái tóc rối bù của con bé.
“Mai à, con không nhận ra mẹ sao?” Quý bà Phương cất giọng, nghe như một câu hỏi hơn là một lời khẳng định, cố gắng làm mềm giọng điệu vốn lạnh lùng của mình. “Mẹ là mẹ của con đây.”
Mai giật thót mình. Con bé lập tức lùi lại, né tránh bàn tay đang muốn vuốt ve. Ánh mắt tròn xoe tràn ngập sự hoảng sợ, con bé càng siết chặt vòng tay ôm lấy chân Cô Linh, giấu gương mặt mình vào tà áo sờn cũ của cô.
Cô Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Cô khẽ cúi xuống, bàn tay run rẩy ôm chặt Mai vào lòng, cố gắng che chắn cho con bé khỏi ánh nhìn đầy tính toán của Quý bà Phương. Quý bà Phương thấy Mai phản ứng như vậy thì khẽ nhíu mày, nụ cười gượng gạo trên môi nhanh chóng biến mất. Vẻ lạnh lùng quen thuộc lại bao trùm gương mặt bà ta. Người đàn ông ngoại quốc vẫn đứng im lặng như một bức tượng, không biểu lộ cảm xúc. Từ xa, Bà Tám hàng xóm thở dài một tiếng, thầm nghĩ, “Đúng là trời phạt!”
Mai ngẩng đầu nhìn Cô Linh, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Giọng con bé run run, nghẹn ngào thốt lên: “Mẹ ơi, con không biết người này. Mẹ đừng đi đâu hết, con sợ.”
Cô Linh cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim. Cô ôm chặt Mai vào lòng, cảm nhận rõ từng đợt run rẩy truyền từ cơ thể nhỏ bé của con. Lòng Cô Linh quặn thắt, xót xa khôn tả. Trong khoảnh khắc đó, Cô Linh nhận ra, tình mẫu tử mà cô đã vun đắp suốt mười năm qua, tình cảm gắn bó máu thịt giữa Cô Linh và Mai, là thứ quý giá nhất, không gì có thể đánh đổi được.
Bàn tay Cô Linh vẫn siết chặt Mai. Cô không rời mắt khỏi ánh nhìn hoảng loạn của con bé. Đúng lúc đó, Người đàn ông ngoại quốc, nãy giờ đứng im lặng như một cái bóng, chậm rãi tiến lại gần. Hắn dừng cách Cô Linh vài bước chân, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai mẹ con, rồi dừng lại trên gương mặt Cô Linh. Giọng hắn cất lên, tiếng Việt lơ lớ nhưng rõ ràng, đầy vẻ tự tin:
“Cô Linh, chúng tôi có thể lo cho Mai một cuộc sống tốt nhất. Trường quốc tế, tương lai rạng rỡ. Cô có thể đến thăm bé bất cứ lúc nào chúng tôi sắp xếp. Và… chúng tôi cũng sẽ có quà cảm ơn cô.”
Lời nói của Người đàn ông ngoại quốc như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Cô Linh, kéo cô ra khỏi khoảnh khắc tình mẫu tử thiêng liêng vừa rồi. Cô Linh ngước nhìn hắn, cố gắng đọc vị. Cô nhận ra ngay sự cương quyết ẩn chứa sau từng câu chữ, một ý chí không thể lay chuyển, không phải là lời đề nghị mà là một tuyên bố. Mai vẫn rúc vào lòng Cô Linh, run rẩy. Cô Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Họ không đến để thương lượng, mà là để giành lại.
Cô Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Họ không đến để thương lượng, mà là để giành lại. Cô Linh siết chặt vòng tay ôm Mai hơn nữa. Mai vẫn rúc sâu vào lòng Cô Linh, tiếng nấc nghẹn lấp đầy không gian. Căn nhà dần xuống cấp, nơi hai mẹ con đã nương tựa suốt mười năm qua, bỗng chốc trở thành pháo đài cuối cùng trước thế giới xa hoa, lạnh lẽo bên ngoài. Cô Linh đưa mắt nhìn mái ngói bạc màu, những vết nứt trên tường, rồi lại nhìn Mai, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má con bé. Nỗi đau xé lòng của Mai là nỗi đau của Cô Linh. Làm sao cô có thể từ bỏ?
Nhưng rồi, lời nói của Người đàn ông ngoại quốc lại văng vẳng bên tai: “Trường quốc tế, tương lai rạng rỡ.” Cô Linh chợt nhớ về những đêm Mai ôm bụng đói, những lần con bé thèm món đồ chơi đắt tiền nhưng Cô Linh đành phải lắc đầu. Cô nhớ cả những ánh mắt tò mò, khinh miệt của lũ trẻ con hàng xóm khi thấy Mai mặc bộ quần áo cũ sờn. Một tương lai vật chất sáng lạn, một cuộc sống không lo âu về cơm áo gạo tiền… Điều đó có lẽ là thứ cô không bao giờ có thể cho Mai.
Cô Linh ngước lên, ánh mắt đầy phức tạp quét qua chiếc xe sang trị giá hàng chục tỷ đang đậu trước cửa, rồi dừng lại trên bàn tay Quý bà Phương. Bà ta đang khoanh tay, ngón tay đeo đầy vàng lấp lánh, thái độ kiên nhẫn pha chút bất cần. Khuôn mặt Quý bà Phương vẫn không một gợn cảm xúc, chỉ có đôi mắt bà ta ánh lên vẻ dò xét, như đang chờ đợi một phán quyết. Bà Tám hàng xóm đứng gần đó, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng, không dám cất lời.
Cô Linh nhìn thẳng vào đôi mắt Quý bà Phương. Ánh mắt cô Linh, từ sự hoang mang ban đầu, giờ đã chuyển thành sắc lạnh, cương nghị. Trong sâu thẳm, Cô Linh biết đây là một cuộc chiến không cân sức, một sự lựa chọn nghiệt ngã giữa hai thế giới, và cô không còn đường lùi.
Cảnh tượng chiếc xe sang trị giá hàng chục tỷ đậu chắn ngang con hẻm nhỏ, cùng những tiếng cãi vã, tiếng nấc của Mai, đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của toàn bộ khu phố. Hàng xóm láng giềng, vốn quen với cuộc sống yên bình và giản dị của Cô Linh cùng bé Mai, bắt đầu túa ra, đứng chen chúc nhau từ đầu hẻm đến cửa căn nhà dần xuống cấp của Cô Linh. Những cặp mắt hiếu kỳ dán chặt vào Quý bà Phương và Người đàn ông ngoại quốc, rồi lại lia sang Cô Linh, những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên.
“Ai đây mà sang trọng quá vậy?”
“Thấy bảo là mẹ ruột con bé Mai, bỏ đi mười năm rồi giờ mới về.”
“Thật tội nghiệp Cô Linh, tần tảo nuôi con bé từ thuở đỏ hỏn.”
Giữa đám đông xôn xao, Bà Tám hàng xóm, người đã chứng kiến Cô Linh ngày đêm tần tảo nuôi Mai suốt mười năm ròng rã, đứng nép mình bên cạnh hàng rào cũ kỹ. Bà lắc đầu ngao ngán. Mười năm trước, Bà Tám đã thấy một người phụ nữ sang trọng, cũng với một chiếc xe hơi lướt ngang qua, để lại phong bì dày và lời nhắn ‘Nhờ em chăm con, chị sẽ sớm quay lại…’. Giờ đây, cảnh tượng ấy lại tái diễn, nhưng thay vì phong bì là một cuộc chiến giành giật. Ánh mắt Bà Tám chất chứa sự thương cảm vô bờ bến dành cho Cô Linh, người mà bà biết, đã yêu thương Mai hơn cả sinh mạng của mình. Bà thở dài, bàn tay nhăn nheo siết chặt vạt áo.
Bà Tám thở dài, bàn tay nhăn nheo siết chặt vạt áo.
Cô Linh đứng sững sờ, cố gắng chịu đựng những ánh nhìn dò xét từ đám đông. Tai Cô Linh ù đi, những lời bàn tán xì xào trộn lẫn với tiếng nấc của Mai như một đòn tra tấn tinh thần. Ánh mắt Cô Linh lạc vào Mai, đứa trẻ đang níu chặt lấy vạt áo của mình, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Chính vào khoảnh khắc ấy, một giọng nói thì thầm quen thuộc bỗng vang vọng trong tâm trí Cô Linh, như một lời nhắc nhở từ sâu thẳm ký ức.
“Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ sẽ không bao giờ bỏ con đâu, Mai của mẹ.”
Lời hứa đó, Cô Linh đã thì thầm vào tai Mai mỗi đêm suốt mười năm qua, khi bé Mai còn chìm trong giấc ngủ, hoặc khi bé giật mình vì ác mộng. Đó không chỉ là lời an ủi, mà còn là lời thề Cô Linh tự nhủ với chính mình. Giờ đây, giữa khung cảnh hỗn loạn này, lời hứa ấy bỗng trở thành một kim chỉ nam sắc bén, xua tan mọi sự bối rối, sợ hãi trong Cô Linh. Một quyết định dứt khoát hình thành trong trái tim Cô Linh, rõ ràng như tia nắng ban mai. Cô Linh siết chặt bàn tay Mai, cảm nhận hơi ấm từ đứa trẻ, và ngước nhìn thẳng vào Quý bà Phương, ánh mắt không còn chút ngần ngại.
Hít một hơi thật sâu, lồng ngực Cô Linh căng đầy quyết tâm. Cô siết chặt vòng tay đang ôm Mai, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ của đứa trẻ. Không một chút dao động, ánh mắt Cô Linh kiên quyết nhìn thẳng vào Quý bà Phương, như mũi tên xuyên thủng lớp vỏ bọc sang chảnh kia. Cả khu phố im lặng đến đáng sợ, mọi ánh mắt đổ dồn vào ba người họ. Cô Linh cất lời, giọng dõng dạc, từng từ vang lên rõ ràng, đanh thép, như những nhát cứa thẳng vào trái tim người nghe.
“Tiền bạc không mua được tình mẫu tử, thưa Quý bà Phương.” Cô Linh nói, tên gọi “quý bà” được nhấn nhá đầy mỉa mai. “Chị đã bỏ Mai mười năm trời. Mười năm đó, chị ở đâu? Giờ đây, tôi là mẹ của con bé. Tôi đã nuôi dưỡng, yêu thương, và bảo vệ Mai suốt từng ấy thời gian.”
Nói đến đây, Cô Linh hít thêm một hơi, như lấy hết sức lực cuối cùng để đưa ra tuyên bố không thể lay chuyển.
“Tôi sẽ không giao Mai cho chị đâu!”
Lời tuyên bố dứt khoát của Cô Linh khiến không khí như đóng băng. Quý bà Phương và người đàn ông ngoại quốc sững sờ, những nụ cười khinh khỉnh trên môi họ tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt không thể tin nổi. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy con hẻm, tất cả đều chờ đợi phản ứng tiếp theo.
“Cô… cô dám!” Quý bà Phương lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Khuôn mặt bà ta đỏ bừng vì tức giận, vừa xấu hổ vừa kinh ngạc. Bà ta không ngờ một người phụ nữ nghèo hèn, sống trong căn nhà xuống cấp như Cô Linh, lại có thể từ chối một số tiền lớn đến như vậy, số tiền mà bà ta tin rằng có thể mua được mọi thứ, kể cả tình cảm. Sự kiên quyết của Cô Linh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự phụ của bà ta.
Bà ta định nâng giọng, chuẩn bị tuôn ra những lời lẽ gay gắt hơn, những câu mỉa mai tàn nhẫn để hạ nhục Cô Linh, để cho cô gái này biết vị trí thật sự của mình. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc đã kéo nhẹ tay bà ta lại, ngăn chặn những lời sắp thốt ra. Người đàn ông ngoại quốc đứng bên cạnh, ánh mắt ông ta nhìn Cô Linh đầy phức tạp. Ông ta khẽ lắc đầu, vẻ mặt không giấu được sự thất vọng tràn trề. Ông đã lầm khi nghĩ tiền bạc có thể giải quyết mọi chuyện, và sự từ chối này là một đòn giáng vào niềm tin đó. Nhưng sâu thẳm trong đáy mắt ấy, dường như còn có cả một chút bất ngờ, một sự ngạc nhiên thầm kín trước sự kiên định của người phụ nữ đối diện. Ông ta không nói gì, chỉ giữ chặt tay Quý bà Phương, như một lời nhắc nhở về tình thế hiện tại.
Người đàn ông ngoại quốc vẫn giữ chặt tay Quý bà Phương. Ánh mắt ông ta quét qua Cô Linh một lần nữa, như muốn dò xét điều gì đó. Cuối cùng, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, chứa đựng sự thất vọng không thể giấu diếm. Ông ta biết, ở đây, tiền bạc đã không còn tác dụng.
“Đi thôi,” ông ta khẽ nói, giọng trầm đục.
Quý bà Phương vẫn còn uất nghẹn, nhưng dưới cái nhìn kiên quyết của người đàn ông, bà ta đành nén cơn giận xuống. Bà ta liếc nhìn Cô Linh với ánh mắt tóe lửa, hằn học như muốn thiêu đốt mọi thứ, nhưng không nói thêm lời nào. Cái phong bì dày cộp vẫn nằm yên trên nền đất bụi bặm, một bằng chứng của sự từ chối đầy kiêu hãnh và cũng là biểu tượng cho sự thất bại ê chề của bà ta.
Quý bà Phương quay gót, sải bước dài về phía chiếc xe sang trọng đang đậu chờ sẵn. Người đàn ông ngoại quốc theo sau, một lần nữa ngoái nhìn Cô Linh, ánh mắt ông ta thoáng qua một tia khó hiểu, như thể đang cân nhắc một điều gì đó mà không ai có thể đoán được.
Cánh cửa xe khẽ mở. Quý bà Phương nhanh chóng chui vào bên trong, cơ thể nặng nề đeo đầy vàng bạc lấp lánh khuất dần. Người đàn ông ngoại quốc cũng bước vào, khép lại cánh cửa. Tài xế, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc với vẻ mặt không cảm xúc, lập tức nhấn ga. Chiếc xe sang trị giá hàng chục tỷ, với thân vỏ bóng loáng phản chiếu ánh nắng, nhẹ nhàng lăn bánh, lướt qua con hẻm chật hẹp. Chỉ trong tích tắc, nó đã khuất dạng, để lại phía sau một làn khói mờ và không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cô Linh vẫn đứng đó, ngay giữa sân căn nhà dần xuống cấp. Mai, cô bé với mái tóc đen nhánh, vẫn nắm chặt vạt áo của Cô Linh, đôi mắt to tròn dán chặt vào chiếc xe vừa biến mất. Xung quanh, những lời xì xào của hàng xóm bắt đầu nổi lên, không khí ồn ào trở lại, nhưng giờ đây là những lời bàn tán đầy tò mò và phán xét. Bà Tám hàng xóm khẽ huých tay bà Tư, nhỏ giọng: “Thấy chưa, giàu có là thế mà còn bỏ con lại, đúng là đồ vô tình!”
Cô Linh quay nhìn Mai, trái tim cô thắt lại khi thấy đôi mắt ngây thơ của con bé. Nhưng rồi, Mai ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười rạng rỡ, trong veo như nắng sớm. Đôi mắt bé ánh lên niềm hạnh phúc không thể tả.
“Mẹ Linh! Mình không cần tiền của bà ấy đâu!” Mai reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa những lời xì xào. Cô bé vươn đôi tay nhỏ xíu, ôm chặt lấy cổ Cô Linh, vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc. “Con yêu mẹ Linh nhất!”
Cô Linh vòng tay ôm lấy Mai thật chặt, vỗ về tấm lưng bé bỏng. Nụ cười của Mai như một dòng suối mát lạnh xoa dịu mọi sự mệt mỏi, mọi nỗi đau và cả sự phẫn nộ trong lòng Cô Linh. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết mình đã làm đúng.
Cô Linh ôm Mai vào lòng, cảm nhận hơi ấm con bé truyền sang, lòng cô dâng lên cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Đúng vậy, đây chính là sự lựa chọn duy nhất. Nhưng bên cạnh sự nhẹ nhõm ấy, một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai lại len lỏi. Cuộc sống phía trước chắc chắn vẫn còn chồng chất khó khăn, gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn hiển hiện, và một mình cô liệu có thể cho Mai một cuộc sống đủ đầy? Mai ngước lên, đôi mắt trong veo lấp lánh như sao đêm, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
“Mẹ Linh ơi, mình vào nhà thôi, con đói bụng rồi!” Mai reo lên, kéo tay Cô Linh.
Nhìn nụ cười ấy, mọi lo toan trong Cô Linh bỗng chốc tan biến. Nụ cười của Mai, ánh mắt tin yêu của con bé, chính là tất cả những gì cô cần, là động lực lớn nhất để cô vững vàng bước tiếp. Tiền bạc, địa vị, tất cả đều không thể sánh bằng tình yêu thương và sự bình yên mà Mai mang lại. Cô Linh hiểu rằng, dù không có cuộc sống xa hoa, nhưng cô đã trao cho Mai một gia đình, một mái ấm thực sự. Cô Linh nắm tay Mai thật chặt, cảm nhận bàn tay bé bỏng ấm áp trong lòng bàn tay mình. Cô khẽ xiết nhẹ, như một lời hứa thầm lặng sẽ luôn ở bên con.
Dưới ánh chiều tà đang dần buông xuống, hai mẹ con Cô Linh chầm chậm bước về phía căn nhà nhỏ. Căn nhà đã dần xuống cấp theo thời gian, nhưng giờ đây, nó không còn là một nơi chốn đơn thuần, mà là một tổ ấm, tràn đầy tình yêu thương và sự gắn kết.
Mùi cơm chín thoang thoảng từ bếp nhà ai đó, tiếng trẻ con cười đùa ở xa vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh bình dị mà Cô Linh đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân để giữ gìn. Cô biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, thậm chí còn nhiều gai góc hơn những gì cô có thể tưởng tượng. Nhưng khi nhìn Mai, nhìn thấy sự hồn nhiên, vô tư trong đôi mắt con bé, Cô Linh lại cảm thấy một sức mạnh vô hình trỗi dậy.
Mười năm về trước, khi Quý bà Phương bỏ đi, để lại Mai cùng lời nhắn đầy hứa hẹn ‘chị sẽ sớm quay lại’, Cô Linh đã từng đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn. Giữ lại đứa bé hay trả lại cho số phận của nó? Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa căn nhà này, cô không hề hối hận về quyết định của mình. Tình yêu thương không mua được bằng tiền, và hạnh phúc không thể định giá bằng những chiếc xe sang hay phong bì dày cộp.
Cuộc đời là một hành trình dài, với vô vàn ngã rẽ và thử thách. Cô Linh đã chọn con đường chông gai hơn, nhưng đó là con đường của sự chân thành, của tình mẫu tử thiêng liêng. Cánh cửa căn nhà nhỏ khép lại sau lưng hai mẹ con, mang theo tiếng cười trong trẻo của Mai, và cả những trăn trở thầm kín của Cô Linh.
Bên trong mái ấm đơn sơ ấy, có lẽ không có những bữa tiệc xa hoa hay những bộ quần áo hàng hiệu, nhưng lại ngập tràn tình người, sự sẻ chia và niềm hy vọng. Tương lai phía trước vẫn còn là một ẩn số lớn, nhưng một điều chắc chắn, Cô Linh và Mai sẽ cùng nhau vượt qua, nắm chặt tay nhau trên hành trình tìm kiếm hạnh phúc đích thực. Màn đêm buông xuống, che phủ lấy căn nhà nhỏ, nhưng một ánh sáng ấm áp vẫn bừng lên từ bên trong, chiếu rọi cho những ngày sắp tới.

Để lại một bình luận