Anh Nam sững sờ, mồ hôi trên trán khô ran không phải vì cái nắng như thiêu đốt. Giọng nói đầu dây bên kia lạc đi trong tiếng nhiễu, nhưng anh vẫn nghe rõ sự hoảng loạn tột độ.
“Đang… đang làm sao cơ? Nói rõ hơn đi!” Anh Nam gằn giọng, siết chặt vô lăng, chiếc xe chao đảo nhẹ trên đường. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi suy nghĩ về mâm cơm trứng đậu phụ, về sự giận dữ của anh bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo bao trùm.
“Anh ơi… Vợ con anh đang… Nguy… nguy lắm rồi… Anh về… về ngay…” Giọng người gọi càng lúc càng yếu ớt, rồi đột ngột tắt hẳn.
“Alo! Alo! Cô nói gì cơ? Cái gì nguy hiểm? Vợ con tôi làm sao?” Anh Nam điên cuồng hét vào điện thoại, ấn gọi lại liên tục nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. Bàn tay anh run rẩy, cả người đổ sụp. Một viễn cảnh tồi tệ nhất thoáng qua trong tâm trí Anh Nam, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh Nam lập tức đạp ga, chiếc xe lao đi như điên dại, hướng thẳng về Nhà, bỏ lại sau lưng mọi thứ. Anh chỉ biết rằng, anh phải về, ngay lập tức.
Anh Nam lao đi như điên dại, tay vẫn siết chặt chiếc điện thoại, liên tục ấn gọi lại trong vô vọng. Cổ họng anh nghẹn ứ, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Giữa tiếng gió rít và động cơ gầm rú, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Là số lạ đó gọi lại! Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tâm trí anh, kèm theo nỗi sợ hãi tột cùng. Anh Nam vội vàng áp điện thoại vào tai, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng anh khản đặc, run rẩy đến khó tin.
“Alo? Ai đấy? Nói đi! Bình tĩnh nói anh nghe, có chuyện gì? Con hay vợ làm sao?” Anh Nam gằn từng chữ, hơi thở dồn dập, cảm giác như cả thế giới đang treo lơ lửng trên sợi tóc mỏng manh. Tim anh đập thình thịch, chờ đợi một lời giải đáp, hay một bản án kinh hoàng. Đầu dây bên kia vẫn là tiếng nức nở, xen lẫn những âm thanh hỗn loạn, nhưng lần này rõ hơn một chút.
“Anh… anh Nam hả?” Giọng Người gọi điện bên kia run rẩy, nghẹn ứ, xen lẫn tiếng nấc và tiếng khóc không kìm được. “Em… em là hàng xóm đây… Chị Mai… chị Mai bị tai nạn rồi anh ơi… Con bé… con bé bị sốt cao co giật… đang… đang ở bệnh viện rồi!”
Từng lời nói của Người gọi điện như những nhát dao lạnh buốt cứa vào Anh Nam, không phải, nó là tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả thế giới của Anh Nam đổ sụp. Chiếc điện thoại trên tay anh lỏng dần, suýt rơi xuống đất. Lồng ngực anh đau nhói, từng hơi thở như bị ai đó bóp nghẹt. Chân tay Anh Nam bủn rủn, đứng không vững, cả người như muốn đổ gục xuống. Anh cố gắng bám vào chiếc bàn làm việc gần đó, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn vào hư không. Tai nạn… sốt cao co giật… bệnh viện… Những từ ngữ đó cứ xoáy vào tâm trí Anh Nam, biến thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất mà anh từng đối mặt. Anh tự hỏi, rốt cuộc thì điều gì đang xảy ra? Anh không thể tin được, không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này.
Anh Nam run rẩy, gồng mình đứng vững. Không! Không thể nào! Chị Mai và Con cái… Hai cái tên ấy như bị xé nát trong đầu anh. Anh gạt phăng chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng loảng xoảng vang lên giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ của Nơi làm việc. Giờ phút này, công việc, hợp đồng, deadline… tất cả đều trở thành vô nghĩa. Anh chỉ còn nhìn thấy hình ảnh Chị Mai nằm bất động, Con cái xanh xao co giật. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Anh Nam. Anh vồ lấy chìa khóa xe, không thèm chào hỏi bất kỳ ai, lao như điên ra khỏi văn phòng.
Tiếng động cơ xe máy gầm lên dữ dội khi Anh Nam rồ ga. Anh phóng xe như một mũi tên xé gió trên đường, bất chấp mọi quy tắc giao thông, bất chấp những ánh mắt hoảng hốt, khó chịu của người đi đường. Gió tạt vào mặt rát buốt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa lo lắng đang thiêu đốt trong lòng Anh Nam.
Trong đầu Anh Nam, những lời trách móc, những hình ảnh về Chị Mai và Con cái cứ thế tua đi tua lại. Ba triệu đồng làm tóc… Anh đã quá khắc nghiệt với Chị Mai. Cô ấy chỉ muốn làm đẹp một chút thôi mà. Rồi cái vụ phạt Chị Mai và Con cái phải ăn trứng và đậu phụ cả tháng trời chỉ vì một lời nói dối vụng về về số tiền rơi mất. Giờ đây, mỗi chi tiết nhỏ nhặt ấy lại trở thành những nhát dao xoáy sâu vào tâm trí Anh Nam. “Anh Nam đã làm gì thế này?” Anh tự hỏi. Nếu có chuyện gì xảy ra với họ, Anh Nam sẽ phải hối hận đến suốt đời. Nước mắt không kìm được chảy dài trên khuôn mặt Anh Nam, hòa vào những giọt mồ hôi lạnh. Anh chỉ muốn đến bệnh viện thật nhanh, ôm lấy Chị Mai, ôm lấy Con cái và nói lời xin lỗi. Nỗi hối hận và lo lắng biến thành động lực thúc đẩy Anh Nam tăng tốc. Con đường về bệnh viện dường như dài vô tận.
Tiếng phanh gấp rít lên chói tai khi Anh Nam xông xe vào cổng bệnh viện. Anh vứt phịch chiếc xe, không thèm rút chìa khóa, lao như một con thiêu thân vào bên trong. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, tiếng la hét, tiếng bước chân vội vã cùng những khuôn mặt căng thẳng, đầy lo âu xô vào Anh Nam như một đòn giáng mạnh. Bệnh viện giờ phút này chẳng khác nào một bãi chiến trường.
Đôi mắt Anh Nam quét nhanh qua hành lang, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn thấy Chị Mai. Cô đang ngồi tựa vào tường, mái tóc bết dính máu, một bên đầu được băng bó sơ sài. Vết máu đỏ tươi vẫn còn thấm qua lớp băng trắng, nhuộm một mảng lớn trên vai áo. Khuôn mặt Chị Mai trắng bệch, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định, trên tay vẫn ôm chặt chiếc túi xách rách bươm. Vết thương đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn nhiều.
Anh Nam sững sờ, bước chân khựng lại. Toàn bộ cơ thể anh như bị đóng băng. Anh muốn chạy đến ôm lấy Chị Mai, muốn hỏi cô có sao không, nhưng rồi một nỗi sợ khác còn lớn hơn dội đến. Anh không thấy Con cái đâu.
Anh Nam lảo đảo bước về phía Chị Mai, giọng lạc đi vì hốt hoảng: “Mai! Con đâu? Con của chúng ta đâu rồi?”
Chị Mai như bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhìn thấy Anh Nam. Đôi mắt cô chợt ngấn lệ, bờ môi run rẩy, khó khăn lắm mới thốt lên từng tiếng: “Con… Con bé… Bác sĩ… đang cấp cứu…”
Anh Nam cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua người. Anh quay phắt lại, nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu đang sáng đèn đỏ. Hình ảnh Con cái xanh xao, bất động trong đầu anh giờ đây trở thành hiện thực kinh hoàng. Thế giới của Anh Nam như quay cuồng, mọi âm thanh, hình ảnh xung quanh đều nhòe đi, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch và nỗi đau tột cùng bóp nghẹt lồng ngực. Anh Nam choáng váng, hai tay ôm lấy đầu, mọi sức lực trong cơ thể như bị rút cạn. Cả thế giới của anh, cả những gì anh từng tin tưởng, từng là lẽ sống, dường như đã sụp đổ ngay trước mắt.
Nhưng rồi, một tia lửa giận dữ và tuyệt vọng bỗng bùng lên trong anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét nhanh qua hành lang hỗn loạn. Anh nhìn thấy một người đàn ông trung niên, gương mặt tái mét, đang đứng nép vào một góc tường không xa Chị Mai. Đó là ông Hùng, người hàng xóm sát vách, cũng chính là người đã gọi điện thoại báo tin cho Anh Nam.
Anh Nam lảo đảo đứng dậy, từng bước chân nặng nề như thể đang mang trên mình cả tảng đá. Anh lao đến chỗ ông Hùng, không chút do dự. Bàn tay Anh Nam siết chặt lấy cánh tay gầy guộc của người hàng xóm, lực mạnh đến mức khiến ông Hùng giật nảy mình. Đôi mắt Anh Nam đỏ ngầu, chất chứa nỗi đau đớn và sự hoang mang tột độ.
“Vợ tôi… sao lại bị thế này?” Anh Nam gằn từng tiếng, giọng nói khản đặc như bị ai đó bóp nghẹt. “Con tôi… Con bé đang cấp cứu… Ông nói đi! Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao?!”
Ông Hùng lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, cố gắng gỡ tay Anh Nam ra nhưng không được. Ông lắp bắp: “Anh Nam… bình tĩnh… tôi… tôi cũng không biết rõ… mọi chuyện xảy ra nhanh quá…”
Anh Nam lắc mạnh cánh tay ông Hùng, như thể muốn lay tỉnh một điều gì đó đã bị chôn vùi. Nước mắt anh giàn giụa, lăn dài trên gò má. “Không biết rõ là sao?! Chính ông là người gọi điện cho tôi! Chính ông là người ở đó! Nói mau! Có chuyện gì đã xảy ra với vợ con tôi? Ai… ai đã làm chuyện này?!”
Anh Nam gục xuống một chút, đôi vai rung lên bần bật, giọng cầu xin thảm thiết đến cùng cực. “Làm ơn… nói cho tôi biết đi… tại sao… tại sao lại là vợ con tôi chứ…”
Ông Hùng, chứng kiến nỗi đau tột cùng của Anh Nam, cuối cùng cũng không kìm được nữa. Ông khẽ run rẩy, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Anh Nam.
“Anh Nam… Anh bình tĩnh lại đi… Tôi… tôi cũng không muốn chuyện này xảy ra…” Ông Hùng lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào. “Chị Mai… chị ấy… đi làm thêm…”
Anh Nam sững sờ. “Làm thêm? Làm thêm cái gì? Ai cho phép cô ấy làm việc khi con cái đang ốm đau như thế?!” Giận dữ và hoài nghi xen lẫn trong giọng Anh Nam, anh vẫn chưa hiểu rõ vấn đề.
Ông Hùng thở dài, một giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo của ông. “Chị Mai đi phụ bán hàng ở quán ăn cuối phố. Chị ấy muốn kiếm thêm tiền… để mua đồ ăn cho con.”
Từng lời của ông Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Nam. “Mua đồ ăn cho con…?” Anh Nam lặp lại một cách vô thức, giọng nói như bị rút cạn hơi. Hình ảnh Chị Mai gầy gò, đôi mắt mệt mỏi, cùng lời nói dối về việc làm rơi tiền, và án phạt ăn trứng đậu phụ cả tháng mà anh đã áp đặt bỗng chốc ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua. Anh Nam chết lặng. Toàn bộ cơ thể anh cứng đờ, không thể cử động. Nỗi hối hận như một con sóng thần dữ dội, cuốn phăng mọi sự giận dữ, kiêu ngạo trước đó, chỉ còn lại sự dày vò và đau đớn đến tột cùng. Anh Nam cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào lồng ngực, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, và càng không thể chấp nhận sự thật tàn khốc đang phơi bày trước mắt.
Anh Nam chết lặng, cơ thể cứng đờ như bị hóa đá. Nỗi hối hận cào xé lồng ngực anh, đau đớn đến tột cùng. Anh không thể tin vào sự thật tàn khốc mà ông Hùng vừa nói, rằng Chị Mai phải đi làm thêm chỉ để mua đồ ăn cho con. Từng tế bào trong người Anh Nam như bị đóng băng, trái tim anh thắt lại.
Bất chợt, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một bác sĩ trung niên, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy sự nghiêm trọng, bước ra. Anh Nam loạng choạng đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào vị bác sĩ.
“Anh Nam phải không?” Bác sĩ hỏi, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đầy sự lo lắng.
Anh Nam gật đầu, cổ họng khô khốc. “Vâng… bác sĩ… con gái tôi… cháu thế nào rồi ạ?”
Bác sĩ thở dài, lắc đầu nhẹ. “Tình trạng của bé rất nguy kịch. Bé bị viêm phổi nặng do suy dinh dưỡng kéo dài. Chúng tôi cần phẫu thuật khẩn cấp để cứu bé.”
Những từ “suy dinh dưỡng” như một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim Anh Nam, cắt đứt mọi hy vọng, mọi sự nguỵ biện còn sót lại. Anh Nam cảm thấy choáng váng, chân tay rã rời.
“Phẫu thuật… khẩn cấp?” Anh Nam lắp bắp, giọng nói lí nhí. “Chi phí… chi phí thế nào ạ?”
Bác sĩ nhìn Anh Nam với ánh mắt thông cảm. “Chi phí sẽ rất lớn. Đây là một ca phẫu thuật phức tạp, cần nhiều loại thuốc đặc biệt và thời gian hồi sức dài.”
Anh Nam hoàn toàn suy sụp. Cả thế giới như quay cuồng. Những lời nói của bác sĩ lặp đi lặp lại trong đầu anh, hòa cùng hình ảnh Chị Mai gầy gò, đôi mắt mệt mỏi, và cái án phạt ăn trứng đậu phụ mà anh đã tàn nhẫn giáng xuống. Chính anh đã đẩy con gái mình vào tình cảnh này, chính anh đã không nhận ra những hy sinh thầm lặng của vợ. Anh Nam lảo đảo, tay ôm lấy đầu, không thể đứng vững. Cả cơ thể anh đổ sụp xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo, nước mắt tuôn như mưa.
Anh Nam vẫn nằm trên sàn lạnh lẽo, những tiếng nói của bác sĩ về “suy dinh dưỡng kéo dài”, về “chi phí rất lớn” cứ ong ong bên tai anh. Cơn choáng váng vẫn chưa qua đi. Trong đầu anh, một thước phim quay chậm bắt đầu tua lại.
Anh Nam thấy Chị Mai gầy guộc đứng cạnh bếp, đôi mắt trũng sâu. Con bé út, gầy nhom, bấu víu vào chân mẹ, thỉnh thoảng lại ho khan. Trên mâm cơm, chỉ có vỏn vẹn một đĩa trứng chiên và một bát đậu phụ luộc. Cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng.
Anh Nam nhớ lại buổi tối định mệnh đó, khi anh phát hiện Chị Mai “tiêu hoang” 3 triệu đồng làm tóc, và lời nói dối vụng về của cô về việc làm rơi tiền. Cơn giận dữ bùng lên trong anh như ngọn lửa thiêu đốt. Anh đã nhìn chằm chằm vào vợ con, vào mâm cơm đạm bạc kia, và buông ra những lời lẽ cay nghiệt.
“Ăn đi!” Giọng nói của chính Anh Nam vang vọng trong tâm trí anh, lạnh lùng và tàn nhẫn. “Tiền không phải từ trên trời rơi xuống! Đừng có mà mơ tưởng đến những thứ xa xỉ khi mà tiền ăn còn không đủ!”
Khuôn mặt của Chị Mai lúc đó tái mét đi. Đứa con gái nhỏ co rúm lại, không dám nhìn anh. Nước mắt anh chảy dài, hòa cùng vị mặn chát của nỗi ân hận đang cào xé từng thớ thịt. Anh thấy mình như một con quỷ, đã dùng chính tay mình bóp nát sự sống của con, đã chà đạp lên những nỗ lực thầm lặng của Chị Mai. Nỗi tự trách bản thân đau đớn như bị hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim. Mỗi nhát dao là một lời mắng mỏ, một ánh mắt khinh miệt mà anh đã dành cho vợ con.
Anh Nam gằn lên một tiếng, cố gắng vùng vẫy trong cơn ác mộng của chính mình, nhưng cơ thể anh vẫn chìm nghỉm trong vũng lầy của tội lỗi.
Anh Nam vẫn thấy cả người run rẩy, nhưng bằng một sức lực nào đó, anh gượng dậy. Đôi chân nặng trịch như đeo chì, bước từng bước run rẩy về phía giường bệnh. Tim Anh Nam đập thình thịch, như muốn xé toang lồng ngực khi nhìn thấy Chị Mai nằm đó, bất động, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Anh Nam quỳ sụp xuống bên cạnh giường, đôi mắt nhòe đi vì nước. Bàn tay anh run rẩy vươn tới, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Chị Mai.
“Anh xin lỗi… anh đã sai rồi…” Giọng Anh Nam nghẹn lại, lạc đi trong vô vọng. Từng lời nói như xé ruột gan anh, bật ra trong tiếng nấc. Nước mắt anh tuôn rơi lã chã, thấm ướt cả mu bàn tay vợ. Giờ phút này, mọi sự khinh miệt, mọi lời mắng mỏ anh từng dành cho Chị Mai hiện rõ mồn một trong tâm trí, sắc nhọn như dao đâm. Anh Nam ôm lấy tay Chị Mai, vùi mặt vào đó, chỉ còn biết khóc. Anh đã gây ra lỗi lầm quá lớn, một lỗi lầm mà có lẽ cả đời này Anh Nam cũng không thể nào sửa chữa.
Anh Nam vẫn vùi mặt vào tay Chị Mai, nhưng rồi một tiếng ho khan từ y tá kéo anh trở về thực tại nghiệt ngã. Y tá thông báo tình trạng của con anh đang nguy kịch, cần một phẫu thuật khẩn cấp và chi phí điều trị là một con số khổng lồ. Con số đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Anh Nam, xé tan chút hy vọng còn sót lại. Anh rời khỏi giường bệnh của Chị Mai, bước đi vô định ra hành lang bệnh viện, chiếc điện thoại trong tay run rẩy.
Anh Nam bắt đầu gọi điện, giọng anh nghẹn ngào khi cố gắng trình bày tình cảnh của mình. “Mày có thể cho tao vay một ít không? Con tao cần tiền phẫu thuật gấp…”. Đầu dây bên kia là một tiếng thở dài. “Tao cũng đang kẹt lắm, Nam ơi. Mẹ tao vừa nhập viện, tiền bạc cạn kiệt rồi.” Anh Nam cắn chặt môi, mắt đỏ hoe. Anh gọi thêm vài cuộc nữa, những người bạn, những người anh em từng thân thiết, từng uống bia chén chú chén anh. Nhưng ai cũng có lý do riêng, ai cũng khó khăn, ai cũng từ chối. “Thôi thông cảm cho tao, nhà tao cũng đang cần tiền sửa cái mái nhà dột nát đây…”, “Công ty đang cắt giảm lương, tao còn không đủ lo cho vợ con đây này.” Từng lời từ chối như những nhát dao cứa vào tim Anh Nam, bóp nghẹt hy vọng cuối cùng của anh.
Anh Nam ngồi sụp xuống băng ghế lạnh lẽo trong bệnh viện, đầu gục xuống, hai tay ôm lấy mặt. “Bao nhiêu tiền đây… làm sao cứu được con đây?” Anh tự hỏi, giọng thều thào chỉ mình anh nghe thấy. Hình ảnh Chị Mai nằm bất động, hình ảnh đứa con thơ đang vật lộn với bệnh tật hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh, nặng nề đến mức Anh Nam cảm thấy như thể cả thế giới đang sụp đổ ngay trước mắt mình. Anh không biết phải làm gì nữa.
Anh Nam vẫn gục đầu trên băng ghế, thế giới xung quanh như tan biến vào hư vô. Tiếng chân người vội vã, tiếng còi xe cấp cứu từ xa, tất cả đều mờ đi trong nỗi tuyệt vọng của anh. Anh không biết mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết mỗi hơi thở đều nặng trĩu. Bỗng, một bóng người đổ dài xuống sàn ngay trước mặt. Anh Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, mờ mịt nước mắt. Đứng trước mặt anh là Chú Tư, người hàng xóm đã mấy chục năm, với chiếc xe ôm cũ nát là tất cả gia sản. Bộ quần áo sờn vai, bạc màu, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt khắc khổ càng tố cáo cuộc sống nghèo khó của ông.
“Nam ơi!” Chú Tư khẽ gọi, giọng nói trầm khàn nhưng đầy lo lắng. “Sao lại ngồi đây thế này?” Anh Nam nhìn Chú Tư, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Anh cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt nóng hổi lại thi nhau rơi. Chú Tư không hỏi thêm, ánh mắt ông lướt qua vẻ mặt đau khổ của Anh Nam, rồi nhìn sâu vào nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy người thanh niên. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, bàn tay chai sạn đặt lên vai Anh Nam.
Rồi, Chú Tư chậm rãi luồn tay vào túi quần cũ kỹ, rút ra một tập tiền nhàu nát, những tờ mệnh giá nhỏ được cuộn cẩn thận. Ông không nói nhiều, chỉ đặt số tiền đó vào tay Anh Nam, bàn tay ông run run. “Có ít này, anh cứ cầm lấy lo cho cháu.” Giọng Chú Tư run run, chất chứa một sự chân thành đến nghẹn lòng.
Anh Nam trân trân nhìn số tiền. Nó không nhiều nhặn gì, chắc chỉ đủ một vài bữa cơm đơn sơ. Nhưng trong khoảnh khắc đó, số tiền ấy, cùng với tấm lòng của Chú Tư, lại trở thành điều quý giá hơn bất cứ núi tiền nào anh từng cầu xin. Một dòng cảm xúc ấm áp dâng trào, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi tuyệt vọng. Nước mắt Anh Nam lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự cảm động, của lòng biết ơn sâu sắc. Anh ngước nhìn Chú Tư, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào nói được lời nào. Anh Nam nắm chặt số tiền trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó lan tỏa, lòng anh chợt thấy nhẹ nhõm và ấm áp đến lạ thường. Một ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong bóng tối tuyệt vọng của anh.
Ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng Anh Nam nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi lo lắng tột cùng. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, gạt vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, đứng dậy. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi như kéo anh vào sâu hơn trong hố tuyệt vọng. Anh đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh, trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy Chị Mai nằm đó, gương mặt xanh xao, đôi môi khô nẻ. Con cái đang ngủ thiếp đi bên cạnh mẹ, cơ thể nhỏ bé co ro, đáng thương vô cùng.
Anh Nam tiến lại gần giường, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế nhựa cứng ngắc. Anh nhìn vợ, bao nhiêu tức giận, oán trách vì vụ 3 triệu đồng bỗng tan biến, chỉ còn lại nỗi xót xa và ân hận vô hạn. Một lúc sau, Chị Mai khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ hé mở. Ánh nhìn yếu ớt của chị lướt qua Anh Nam rồi dừng lại trên khuôn mặt anh, chất chứa sự mệt mỏi và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Anh Nam nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ, siết nhẹ. “Em thấy sao rồi?” Giọng anh trầm khàn, khác hẳn với những lời lẽ cay nghiệt anh đã trút xuống chị.
Chị Mai cố mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt và yếu ớt đến đáng thương. “Em… em đỡ nhiều rồi.” Chị thều thào, mỗi từ thoát ra đều khó khăn, như thể phải dùng hết sức lực cuối cùng. Rồi, như nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng, ánh mắt chị đột nhiên hoảng hốt, cố gắng nhích người. “Tiền… tiền đó… em để dành để trả nợ cho mình…”
Lời nói của Chị Mai như một nhát dao lạnh buốt xuyên thẳng vào tim Anh Nam. Anh chết sững, cả người như đông cứng lại. “Nợ gì? Em… em đang nói cái gì vậy?” Anh lắp bắp, giọng anh lạc đi, không thể tin vào tai mình.
Chị Mai thở dốc, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. “Gia đình mình… nợ gấp một khoản… người ta đang đòi gắt gao. Hoặc là… để phòng khi con mình bệnh nặng… em… em sợ anh lo nên… nên em không dám nói… em xin lỗi…” Chị cúi gằm mặt xuống, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng, từng thớ thịt trên người chị như đang co thắt lại vì tủi hổ và bất lực.
Anh Nam như bị sét đánh ngang tai. Số tiền 3 triệu đồng không phải để làm tóc, không phải là sự lãng phí phù phiếm mà anh đã quy kết. Nó là tiền cho một khoản nợ khẩn cấp, hay thậm chí là để cứu lấy sinh mạng mong manh của con cái. Sự thật nghiệt ngã hơn gấp vạn lần những gì anh từng tưởng tượng. Khuôn mặt anh tái mét, mọi thứ trước mắt anh như đổ sụp, hóa thành tro bụi. Anh đã hiểu lầm, đã trừng phạt vợ con mình một cách tàn nhẫn, dã man vì một sự thật mà anh không hề hay biết, một sự thật đau đớn đến tận cùng xương tủy.
Anh Nam lảo đảo lùi lại, va vào thành giường. Cả thế giới trước mắt anh xoay tròn, tiếng ù ù trong tai át đi mọi âm thanh khác. Anh đã đánh giá sai, đã kết tội vợ mình một cách tàn nhẫn nhất. Khuôn mặt anh tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhìn Chị Mai đang run rẩy. Anh quỳ sụp xuống bên giường, vùi mặt vào đôi tay thô ráp của mình, những tiếng nức nở đau đớn bật ra. “Anh xin lỗi… Anh xin lỗi em, Mai ơi… Anh đã sai rồi… Anh là một thằng chồng tồi, một người cha tồi… Anh đã hiểu lầm em… đã trừng phạt em và con một cách dã man…”
Chị Mai, dù cơ thể còn yếu ớt, cũng cố gắng gượng dậy, đôi mắt đẫm lệ nhìn chồng. “Không phải lỗi của anh… là em không nói ra… Em sợ anh lo lắng… Em xin lỗi…” Chị đưa bàn tay gầy gò vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Anh Nam. Từng lời nói của chị như xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu của anh.
Anh Nam ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. Anh nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy bao dung của vợ. Không một lời oán trách, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh vươn tay ôm chặt lấy Chị Mai vào lòng, như muốn bù đắp cho tất cả những khổ đau mà anh đã gây ra. Chị Mai cũng vùi mặt vào vai chồng, tiếng nức nở của cả hai hòa vào nhau, xé lòng. Họ ôm nhau thật chặt, như thể muốn bù đắp cho những tháng ngày xa cách, những hiểu lầm, và cả những nỗi đau không thể gọi thành tên.
Trong vòng tay của chồng, Chị Mai cảm thấy sự ấm áp quen thuộc đã lâu không có. Nước mắt của họ cứ thế tuôn rơi, gột rửa đi những muộn phiền, những tổn thương chồng chất. Anh Nam khẽ thì thầm bên tai vợ, giọng anh khản đặc vì xúc động: “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, em nhé. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Chị Mai gật đầu lia lịa, cố gắng kiềm nén tiếng khóc. Tình yêu thương và sự thấu hiểu từ sâu thẳm đã quay trở lại, sưởi ấm tâm hồn họ. Nhưng nỗi đau từ những vết thương vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhắc nhở họ về những sai lầm đã qua, và về con đường đầy gian nan phía trước.
Anh Nam và Chị Mai nương tựa vào nhau, từng giây trôi qua nặng nề như chì. Cả hai đều không dám rời mắt khỏi cánh cửa phòng phẫu thuật đóng kín. Nước mắt đã cạn, nhưng trong lòng họ là một biển cả của nỗi sợ hãi và hy vọng đan xen. Anh Nam siết chặt tay Chị Mai, cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể yếu ớt của vợ. Anh muốn nói điều gì đó để an ủi, nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn đắng.
Một lúc lâu sau, cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở. Ánh đèn phòng mổ màu đỏ chuyển sang xanh. Vị bác sĩ với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy sự trấn an bước ra. Anh Nam và Chị Mai lập tức đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào vị bác sĩ, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Ca phẫu thuật đã thành công,” vị bác sĩ nói, giọng điệu từ tốn nhưng rõ ràng. Anh Nam và Chị Mai gần như khuỵu xuống vì nhẹ nhõm. Một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ, khiến họ thở phào, nước mắt hạnh phúc trào ra. “Nhưng bé vẫn còn yếu,” bác sĩ tiếp lời, “cần thời gian dài để hồi phục và phải được chăm sóc đặc biệt trong phòng hồi sức tích cực. Chúng tôi sẽ theo dõi sát sao.”
Nụ cười trên môi Anh Nam và Chị Mai chợt tắt dần. Sự nhẹ nhõm ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo lắng mới. Con gái đã qua cơn nguy kịch, nhưng hành trình phía trước vẫn còn gian nan. “Cảm ơn bác sĩ… cảm ơn bác sĩ nhiều lắm,” Anh Nam lắp bắp, giọng nghẹn ngào. Chị Mai chỉ biết gật đầu lia lịa, tay vẫn run rẩy siết chặt tay chồng.
Họ nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai không chỉ có niềm hạnh phúc vì con gái được cứu, mà còn là nỗi ám ảnh về chi phí điều trị khổng lồ, về tương lai bấp bênh của đứa trẻ và của chính gia đình họ. Anh Nam ôm chặt lấy Chị Mai, thủ thỉ: “Chúng ta sẽ làm được, Mai. Nhất định chúng ta sẽ làm được.” Chị Mai tựa đầu vào vai chồng, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào, biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Anh Nam bước vào căn phòng hồi sức đặc biệt, nơi Con cái đang nằm tĩnh lặng giữa những dây truyền và máy móc. Tiếng bíp đều đặn của máy monitor tim không còn gắt gao như tiếng chuông báo động, mà giờ đây nghe như một bản nhạc xoa dịu, xác nhận sự sống đang dần trở lại. Anh Nam tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, ánh mắt không rời khỏi gương mặt xanh xao của con. Chị Mai đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế đối diện, cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức.
Nhìn Con cái, từng thớ thịt trong Anh Nam như thắt lại. Anh nhớ lại những ngày tháng qua, nhớ về sự tức giận mù quáng của mình khi Chị Mai tiêu 3 triệu làm tóc, nhớ về lời nói dối vụng về của vợ khi nói làm rơi tiền, và cả cái hình phạt vô lý, tàn nhẫn anh đã áp đặt lên hai mẹ con: ăn trứng và đậu phụ cả tháng. Sự ích kỷ, nóng nảy và phán xét vội vàng của anh đã suýt chút nữa cướp đi tất cả. Chỉ một cuộc gọi khẩn cấp về vợ con Anh Nam trong tình trạng nguy kịch đã bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào.
Anh Nam khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, cảm nhận hơi ấm mỏng manh. Anh nhìn sang Chị Mai, ánh mắt tràn đầy sám hối và sự trưởng thành mà chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ có. Những nếp nhăn mệt mỏi trên gương mặt vợ, quầng thâm dưới mắt, tất cả đều là minh chứng cho sự hy sinh, cho nỗi sợ hãi mà cô đã trải qua một mình, trong khi anh lại đang đắm chìm trong sự tự cao và những cơn giận vô cớ.
Anh tự hứa với lòng mình, sẽ thay đổi, không bao giờ để sự nóng giận và phán xét vội vàng làm hỏng tất cả. Anh sẽ không bao giờ nhìn vợ con bằng con mắt coi thường, không bao giờ để vật chất hay cái tôi cá nhân che mờ đi tình yêu thương và trách nhiệm. Anh ngẫm nghĩ, như thể những lời đó đang khắc sâu vào tâm khảm: “Đừng bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, và đừng để sự nóng giận làm hỏng tất cả.”
Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi trong tĩnh lặng của bệnh viện. Con cái dần hồi phục, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng mỗi nụ cười mím chi, mỗi cái nắm tay nhẹ nhàng đều là động lực để Anh Nam và Chị Mai vượt qua. Anh Nam không còn là người đàn ông cộc cằn, thô lỗ của ngày trước. Anh kiên nhẫn hơn, nhẹ nhàng hơn, và biết lắng nghe Chị Mai nhiều hơn. Anh học cách tha thứ, không chỉ cho những lỗi lầm của Chị Mai, mà còn cho chính những sai lầm của bản thân.
Trong những đêm dài thức trắng bên giường bệnh, Anh Nam nhận ra rằng hạnh phúc không phải là những con số trên tài khoản, hay sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt. Hạnh phúc là được nhìn thấy con mình bình an, là được nắm tay người vợ đã cùng mình trải qua giông bão, là được nhận ra giá trị thực sự của gia đình. Tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng mạng sống, tình yêu và niềm tin thì một khi đã mất, khó lòng mà tìm lại. Anh hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng khi có tình yêu và sự thấu hiểu, mọi giông bão đều có thể vượt qua. Từ nay, anh sẽ sống một cuộc đời khác, một cuộc đời biết trân trọng, biết sẻ chia và biết yêu thương.

Để lại một bình luận