Tôi giấu thân phận, xin việc với hồ sơ giả vào chính tập đoàn Hưng Phát của chồng mình. Cha tôi mất, để lại cơ ngơi nghìn tỷ từ một xưởng lắp ráp nhỏ bé. Tôi – con gái độc nhất – giao hết quyền điều hành cho chồng Phong, tự nguyện lui về làm người vợ hiền.
Ba năm qua, tôi tin rằng sự hy sinh sẽ đổi lại mái ấm bình yên. Nhưng Phong ngày càng xa cách. Những chuyến công tác kéo dài, mùi rượu và nước hoa lạ nồng nặc trên áo anh. Linh tính mách bảo có điều chẳng lành. Tôi quyết định tự mình tìm hiểu.
Tôi mặc áo sơ mi trắng giản dị, quần tây đen, búi tóc cao, không ai nhận ra đại tiểu thư Lê Ngọc Trâm. Ngày đầu làm nhân viên hành chính, tôi photo tài liệu, pha trà, dọn phòng họp. Đến giờ nghỉ trưa, trưởng phòng sai tôi bưng khay nước lên phòng tổng giám đốc.
Cánh cửa khép hờ. Tôi định gõ thì khựng lại vì tiếng nói bên trong. Giọng Nhi – thư ký mới – nũng nịu, chê bai tôi là kẻ vô dụng, ru rú trong xó bếp, không biết mùi vị thương trường. Cô ta tự đắc mình mới là người phụ nữ xứng đáng đứng cạnh tổng giám đốc.
Tôi đứng chết lặng. Khay nước trong tay khẽ run. Tôi chờ Phong quát tháo bảo vệ danh dự vợ mình. Nhưng anh ta cười khẩy, phụ họa theo. Anh ta chê tôi nhạt nhẽo, nhàm chán, chỉ vì con gái chủ tịch mà anh ta nhẫn nhịn ba năm. Anh ta hứa hẹn với Nhi sẽ hất cẳng tôi, cho cô ta danh phận chính thức.
Ly cà phê trên khay sóng sánh. Từng lời như nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi hít sâu, đẩy mạnh cửa bước vào. Hai kẻ giật thót, vội buông nhau ra. Phong chỉnh áo vest, Nhi đứng dậy với vẻ kiêu ngạo.
Tôi cúi đầu, đóng vai nhân viên khép nép, đặt ly cà phê xuống bàn. Nhi lao tới, đập tay xuống bàn, quát tháo tôi là đồ dơ bẩn, không biết thân phận, dám uống nước của chồng cô ta. Cô ta vung tay tát mạnh vào mặt tôi. Tiếng chát vang lên khô khốc. Má tôi rát bỏng, vị máu tanh ứa ra khóe môi.
Tôi lảo đảo một bước nhưng đứng vững. Nhi chống nạnh, chỉ trỏ vào mặt tôi, chửi tôi là rác rưởi thấp kém. Cả nhà ăn im bặt, mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi lau máu ở khóe miệng, ngẩng đầu nhìn Nhi. Trên tay cô ta là chiếc nhẫn kim cương với họa tiết hoa hồng vàng trắng – bản thiết kế tôi cất công vẽ cho kỷ niệm ba năm ngày cưới, giấu trong két sắt nhà.
Phong hoảng loạn, sắc mặt trắng bệch. Anh ta kéo Nhi lại, nhưng cô ta vẫn gào thét đòi đuổi việc tôi. Tôi bình tĩnh bước ra, khép cửa nhẹ nhàng. Cơn giận ban đầu tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo lạnh lùng. Đây không chỉ là ngoại tình. Bọn chúng đang lập kế hoạch chiếm đoạt toàn bộ tập đoàn.
Tôi về nhà, không khóc. Tôi mở máy tính, truy cập hệ thống quản trị bí mật cha tôi để lại. Tôi rà soát email, sao kê ngân hàng, hợp đồng. Hàng chục tỷ đồng bị Phong chuyển vào ba công ty ma do anh trai và mẹ Nhi đứng tên. Bản thiết kế nhẫn cưới của tôi cũng bị anh ta lấy trộm làm quà cho nhân tình.
Tôi ghi âm cuộc cãi vã, lưu video giám sát từ camera ngụy trang trong phòng tổng. Bằng chứng đầy đủ: ngoại tình, tham ô, lập công ty ma tẩu tán tài sản. Tôi gọi luật sư Minh – người bạn chí cốt của cha tôi – gặp riêng tại quán trà. Chú Minh xem xong, giận dữ đập bàn. Chúng tôi soạn đơn ly hôn, báo cáo kiểm toán, chuẩn bị khởi tố hình sự.
Sáng hôm sau, tôi mặc vest đỏ quyền lực, bước vào công ty với tư cách thật. Trong nhà ăn, Nhi ngồi khu VIP, khoe chiếc bình giữ nhiệt khắc tên Phong. Tôi cầm bình lên uống một ngụm. Nhi gào thét, lao tới tát tôi. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng. Toàn bộ nhà ăn im bặt.
Phong chạy tới, mặt cắt không còn máu. Anh ta nhìn tôi, hoảng loạn tột độ. Nhi vẫn ngoan cố chửi bới. Tôi ngẩng đầu, giọng rõ ràng:………………………………………….
“Người vợ hợp pháp của tổng giám đốc Nguyễn Hoàng Phong là tôi – Lê Ngọc Trâm, con gái cố chủ tịch Lê Đức, chủ sở hữu 51% cổ phần.”
Cả nhà ăn bùng nổ. Nhi tái mét. Phong run rẩy, không nói nên lời. Tôi công bố thân phận trước toàn thể nhân viên. Phong và Nhi bị an ninh lôi ra ngoài trong tiếng la hét.
Buổi họp hội đồng quản trị khẩn cấp được triệu tập. Tôi phân phát bằng chứng: sao kê chuyển tiền, video giám sát, ghi âm. Phong ngụy biện, đổ lỗi cho Nhi. Nhưng đoạn video anh ta bàn mưu tẩu tán tài sản đã phơi bày hết. Hội đồng bỏ phiếu đình chỉ chức vụ Phong ngay lập tức. Ông Vinh – người anh em của cha tôi – tạm giữ ghế chủ tịch.
Phong và Nhi bị khởi tố. Anh ta nhận 15 năm tù vì lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Nhi nhận 10 năm vì đồng phạm. Tôi chính thức trở lại vị trí lãnh đạo, thanh lọc nội bộ, thu hồi tài sản, ổn định công ty trước vòng gọi vốn lớn.
Một năm sau, vi mạch Sao Khuê do Hưng Phát phát triển ra mắt thành công. Tôi đứng trên bục phát biểu, vest trắng tinh khôi, tự tin giới thiệu sản phẩm trước báo giới. Không ai còn nghi ngờ năng lực của tôi.
Tối đó, tôi đứng trước cửa kính văn phòng tầng cao nhất, ngắm Sài Gòn lung linh. Ly vang đỏ trong tay, tôi mỉm cười. Khó khăn không làm tôi gục ngã. Vũ khí mạnh nhất của người phụ nữ là bản thân mình – độc lập, kiên cường và không bao giờ cúi đầu trước sự phản bội.
Cơ đồ cha tôi được bảo vệ. Tôi đã tự tay xây dựng lại từ đống tro tàn. Và từ nay, không ai có thể lấy đi những gì thuộc về tôi.

Để lại một bình luận