Suốt 10 năm biết chồng qua lại với người khác, nhưng chị chưa từng than vãn hay làm ầm lên…

Chị Mai – người phụ nữ mà ai trong xóm cũng có ý kiến.

Người thì bảo chị hiền quá hóa dại. Người lại thì thầm: “Chắc có vấn đề gì đó nên mới cam chịu vậy.” Có người thẳng thừng hơn: “Chồng ngoại tình công khai mà còn nhịn được thì hoặc là ngu… hoặc là có tính toán.”

Còn tôi, sau này mới hiểu, không ai trong số họ thực sự biết chuyện gì đang diễn ra trong căn nhà ấy.

Chồng chị Mai – anh Hùng – làm thầu xây dựng nhỏ. Đi sớm về khuya, tiền bạc lúc có lúc không. Nhưng cái khiến người ta bàn tán không phải công việc của anh… mà là người phụ nữ đi cùng anh suốt gần chục năm.

Cô ta tên Vy. Trẻ hơn chị Mai gần chục tuổi, ăn mặc lúc nào cũng bóng bẩy, đi xe tay ga mới, hay xuất hiện trước cổng nhà chị vào những giờ rất “nhạy cảm”.

Người trong xóm nhìn thấy hết.

Chị Mai chắc chắn cũng thấy.

Nhưng chị không nói gì.

Không đánh ghen. Không khóc lóc. Không đuổi chồng. Không chửi bới nhân tình.

Chị vẫn đi chợ mỗi sáng. Vẫn nấu cơm. Vẫn giặt đồ. Vẫn cười nhẹ khi gặp hàng xóm.

Có lần, tôi không nhịn được, hỏi thẳng:

– Chị không thấy khó chịu sao?

Chị nhìn tôi, ánh mắt rất lạ, rồi chỉ nói một câu:

– Có những chuyện… nói ra cũng không thay đổi được gì.

Tôi không hiểu.

Và thật lòng mà nói, tôi cũng từng nghĩ chị yếu đuối.

Cho đến ngày mọi chuyện vỡ ra.

Hôm đó là một buổi sáng mưa, giống như bao ngày khác. Tôi đang chuẩn bị đi làm thì nghe tiếng xe cấp cứu dừng trước cổng xóm. Mọi người ùa ra xem.

Anh Hùng được đưa xuống, mặt tái nhợt, người mềm nhũn.

– Đột quỵ! – ai đó nói.

Chị Mai chạy theo, không khóc, không la, chỉ lặng lẽ leo lên xe cứu thương.

Cái dáng nhỏ bé của chị hôm đó… không hiểu sao khiến tôi thấy nghẹn lại.

Bệnh viện lúc nào cũng đông, nhưng hôm ấy, hành lang khoa cấp cứu càng chật chội hơn vì có quá nhiều người hiếu kỳ kéo đến.

Anh Hùng được đưa vào phòng hồi sức.

Bác sĩ nói tình trạng khá nặng. Có thể liệt. Có thể không qua khỏi.

Chị Mai ngồi bên ngoài, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn vô định.

Tôi đến gần:

– Chị có cần gọi người thân không?

Chị lắc đầu.

Rồi sau một lúc im lặng, chị lấy điện thoại ra.

Tôi tưởng chị gọi cho họ hàng.

Nhưng không.

Chị bấm một dãy số rất quen thuộc.

Và khi đầu dây bên kia bắt máy, chị nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:

– Em đến bệnh viện đi. Anh Hùng đang cấp cứu.

Tôi nhận ra ngay.

Chị đang gọi… nhân tình của chồng.

Tôi nhìn chị, không tin nổi.

– Chị… chị gọi cô ta thật à?

Chị không trả lời.

Chỉ ngồi đó, bình thản như thể vừa làm một việc hết sức bình thường.

Khoảng 20 phút sau, Vy xuất hiện.

Cô ta chạy đến, mặt mũi hoảng loạn, tóc tai rối bời. Không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày.

– Anh Hùng đâu? – cô ta hỏi dồn dập.

Chị Mai đứng dậy.

Hai người phụ nữ đứng đối diện nhau, lần đầu tiên… không phải trong những ánh nhìn lén lút, mà là đối diện trực tiếp.

Tôi nghĩ sẽ có một trận đánh ghen.

Nhưng không.

Chị Mai chỉ nói:

– Anh ấy đang trong phòng hồi sức.

Vy định lao vào, nhưng chị Mai giơ tay cản lại.

– Đợi một chút.

Không khí đông cứng.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.

– Giờ mới đánh ghen à?

– Chắc chuẩn bị có phim hay rồi.

Nhưng những gì xảy ra sau đó… không ai đoán được.

Chị Mai nhìn thẳng vào Vy, giọng rất bình tĩnh:

– Em theo anh ấy bao lâu rồi?

Vy sững lại.

– Chị… chị hỏi làm gì?

– Trả lời đi.

– Gần… 10 năm…

Một tiếng xì xào nổi lên.

Chị Mai gật đầu, như thể đã biết trước.

– Vậy thì… em có quyền vào.

Cả đám người đứng đó chết lặng.

Tôi cũng không hiểu mình vừa nghe cái gì.

– Chị nói gì cơ? – Vy hỏi lại, giọng run run.

– Em vào đi. – Chị Mai lặp lại – Anh ấy cần em.

Câu nói ấy… như một cú tát vào tất cả những định kiến của chúng tôi.

Vy đứng im, không dám bước.

– Chị… chị không giận em sao?

Chị Mai nhìn cô ta, ánh mắt không có hận thù, cũng không có tha thứ.

Chỉ là… trống rỗng.

– Giận thì có ích gì?

Vy bắt đầu khóc.

– Em… em xin lỗi chị…

Chị Mai không đáp.

Chị quay sang tôi:

– Nhờ em trông giúp chị một lát.

Rồi chị… rời đi.

Đúng vậy.

Chị bỏ lại chồng mình trong phòng cấp cứu… cùng nhân tình của anh ta.

Cả hành lang im phăng phắc.

Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Khoảng một tiếng sau, chị quay lại.

Trên tay là một tập giấy.

Chị bước thẳng vào phòng bác sĩ.

Ít phút sau, chị gọi cả Vy và tôi vào.

Bác sĩ nhìn chúng tôi, rồi nói:

– Tình trạng của anh Hùng rất nặng. Nếu qua khỏi, khả năng cao sẽ bị liệt. Cần người chăm sóc lâu dài.

Chị Mai đặt tập giấy xuống bàn.

– Tôi đã chuẩn bị rồi.

Tôi nhìn vào.

Đó là… giấy chuyển nhượng tài sản.

Toàn bộ căn nhà, đất đai… đứng tên anh Hùng… đã được chuyển sang tên con trai chị.

Và một tờ giấy khác.

Giấy ủy quyền chăm sóc.

Người được ghi tên… không phải chị Mai.

Mà là Vy.

Tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập.

– Chị… chị làm cái gì vậy?

Vy cũng hoảng loạn:

– Chị Mai! Em không thể…

Chị Mai cắt ngang:

– Em đã ở bên anh ấy 10 năm. Em hiểu anh ấy hơn tôi.

– Nhưng…

– Tôi không thể chăm sóc anh ấy cả đời.

Câu nói ấy… lạnh đến đáng sợ.

– Tôi đã làm vợ anh ấy 15 năm. Đã đủ rồi.

Không ai nói được gì.

Chị nhìn Vy, lần đầu tiên giọng có chút run:

– Nếu em thật lòng… thì ở lại.

– Còn nếu không… thì rời đi ngay bây giờ.

Vy bật khóc nức nở.

Cô ta quỳ xuống:

– Em… em không biết phải làm sao…

Chị Mai quay đi.

– Quyết định là của em.

Rồi chị bước ra ngoài.

Tôi chạy theo:

– Chị đi đâu?

– Về nhà.

– Còn anh Hùng?

Chị dừng lại, không quay đầu:

– Người anh ấy cần… không phải tôi.

Tôi đứng chết lặng.

Đêm hôm đó, cả xóm không ai ngủ.

Tin tức lan nhanh như lửa.

Người thì nói chị Mai quá tàn nhẫn.

– Chồng sắp chết mà còn bỏ đi!

Người khác lại bảo chị quá cao tay.

– 10 năm nhịn nhục, giờ đẩy hết trách nhiệm cho nhân tình!

Nhưng cũng có người… im lặng.

Vì họ bắt đầu hiểu.

Mười năm đó… không phải là cam chịu.

Mà là chờ đợi.

Chờ đến ngày… chị không còn muốn giữ nữa.

Một tuần sau, anh Hùng tỉnh lại.

Đúng như bác sĩ nói, anh bị liệt nửa người.

Vy… vẫn ở đó.

Cô ta chăm sóc anh từng chút một.

Không còn váy vóc đẹp đẽ, không còn son phấn.

Chỉ còn lại một người phụ nữ mệt mỏi, tóc tai bù xù, mắt thâm quầng.

Chị Mai không quay lại.

Chị chuyển về quê sống với con.

Nghe nói, chị bắt đầu một công việc mới, cuộc sống giản dị nhưng… nhẹ nhõm.

Còn Vy… thì ở lại.

Có người nói cô ta ngu.

Có người nói cô ta đáng đời.

Nhưng cũng có người bảo…

Đó là cái giá của tình yêu.

Còn tôi, mỗi lần nhớ lại ngày hôm đó… tôi vẫn thấy rùng mình.

Vì tôi nhận ra một điều:

Điều đáng sợ nhất không phải là một người phụ nữ ghen tuông.

Mà là… một người phụ nữ đã không còn muốn giữ nữa.

Và quyết định buông tay… theo cách khiến tất cả phải sững sờ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *