Tôi đứng trước cổng nhà chồng cũ, tay cầm một chiếc túi xách nhỏ. Căn nhà ấy từng là nơi tôi sống suốt bảy năm làm dâu, từng nghĩ đó sẽ là mái ấm cả đời. Nhưng cuối cùng, tôi lại bước ra khỏi đó với hai bàn tay trắng và hai đứa con thơ.
Mười năm trước, tôi rời khỏi nơi này trong nước mắt.
Mười năm sau, tôi quay lại… với một trái tim đã hoàn toàn khác.
Ngày tôi ly hôn, mẹ chồng tôi đứng giữa sân, giọng lạnh tanh:
“Cô đi thì đi, nhưng tài sản trong nhà này cô đừng hòng mang đi thứ gì.”
Tôi nghẹn họng.
Căn nhà ấy, chiếc xe ấy, cả cửa hàng tạp hóa dưới tầng một… đều có phần tiền của tôi góp vào. Những năm đầu hôn nhân, tôi buôn bán từ sáng sớm đến khuya, tiết kiệm từng đồng để cùng chồng gây dựng.
Nhưng khi ký vào tờ đơn ly hôn, mọi thứ bỗng nhiên trở thành “tài sản nhà chồng”.
Chồng tôi khi đó ngồi trên ghế, không nhìn tôi, chỉ nói một câu:
“Cô muốn ly hôn thì chấp nhận đi tay trắng.”
Tôi nhìn anh ta, người đàn ông từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Tôi cười nhạt.
Hóa ra tình nghĩa vợ chồng cũng chỉ đáng giá đến vậy.
Nhưng điều đau nhất không phải là tiền bạc.
Mà là khi tôi dắt hai đứa con ra khỏi nhà, mẹ chồng tôi còn nói thêm một câu:
“Con cái nhà này, sau này khổ cũng đừng quay lại cầu xin.”
Hôm đó trời mưa.
Tôi dắt hai đứa nhỏ đi dưới mưa mà không biết phải đi đâu.
Những ngày sau đó, tôi mới hiểu thế nào là tuyệt vọng.
Tôi thuê một căn phòng trọ nhỏ xíu ở cuối con hẻm. Tiền trong người chỉ còn chưa đến một triệu đồng.
Hai đứa nhỏ lúc đó mới bốn tuổi và hai tuổi.
Chúng còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tối hôm đó, con trai lớn hỏi tôi:
“Mẹ ơi, sao mình không về nhà nội nữa?”
Tôi quay mặt đi.
Không phải vì tôi không muốn về.
Mà vì tôi không còn nhà để về.
Có những ngày, ba mẹ con tôi phải ăn mì gói sống để cầm cự.
Không phải vì không biết nấu.
Mà vì tôi muốn tiết kiệm tiền điện, tiền gas.
Tôi nhớ có lần con gái nhỏ cầm gói mì, bẻ từng miếng nhỏ rồi nói rất vui:
“Mì giòn như bánh vậy mẹ.”
Tôi quay đi lau nước mắt.
Đứa bé ấy đâu biết rằng đó là bữa tối duy nhất của chúng hôm đó.
Có những đêm tôi ôm hai con ngủ mà không dám nhắm mắt.
Tôi sợ.
Sợ ngày mai mình không đủ tiền mua sữa cho con.
Sợ con ốm mà không có tiền đưa đi bệnh viện.
Sợ cuộc đời này nghiền nát ba mẹ con tôi.
Nhưng tôi không được phép gục ngã.
Vì nếu tôi ngã xuống… hai đứa con tôi sẽ không còn ai.
Tôi bắt đầu làm tất cả mọi việc có thể.
Ban ngày tôi đi rửa bát cho quán ăn.
Chiều về bán rau ở chợ.
Tối lại nhận may quần áo thuê.
Có những ngày tôi ngủ chưa đến ba tiếng.
Có lần vì quá mệt, tôi ngủ gục bên máy may, kim đâm thẳng vào tay.
Máu chảy ra, nhưng tôi vẫn tiếp tục làm.
Chủ xưởng may nhìn thấy còn lắc đầu:
“Cô làm vậy sớm muộn cũng chết vì kiệt sức.”
Tôi chỉ cười.
Chết vì kiệt sức còn đỡ hơn nhìn con chết đói.
Cuộc đời bắt đầu thay đổi vào năm thứ ba sau ly hôn.
Một người bạn cũ giới thiệu tôi phụ bán hàng online.
Ban đầu chỉ là bán vài món đồ nhỏ.
Nhưng tôi phát hiện ra mình khá có duyên với việc buôn bán.
Tôi học cách livestream.
Học cách quảng cáo.
Học cách tìm nguồn hàng.
Có những đêm tôi vừa livestream vừa bế con ngủ.
Khách hàng ban đầu chỉ vài người.
Sau đó dần dần lên vài chục.
Rồi vài trăm.
Một ngày nọ, tôi bán hết cả lô hàng trong vòng hai tiếng.
Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm tôi kiếm được hơn mười triệu trong một ngày.
Tôi ôm hai đứa con mà khóc.
Không phải vì mệt.
Mà vì lần đầu tiên tôi thấy… ánh sáng.
Từ đó, mọi thứ bắt đầu đi lên.
Tôi mở kho hàng nhỏ.
Rồi thuê thêm nhân viên.
Rồi mở công ty.
Những người từng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại dần thay đổi thái độ.
Nhưng tôi không bao giờ quên những ngày ăn mì gói sống.
Không bao giờ quên ánh mắt khinh thường của nhà chồng cũ.
Mười năm trôi qua.
Hai đứa con tôi giờ đã lớn.
Con trai lớn đang học đại học.
Con gái út học cấp ba.
Chúng hiểu tất cả những gì mẹ đã trải qua.
Có lần con trai tôi hỏi:
“Mẹ… mẹ có hận nhà nội không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Hận thì có ích gì đâu.”
Nhưng sâu trong lòng tôi biết… có những vết thương không bao giờ lành.
Và rồi một ngày, tôi nghe tin.
Nhà chồng cũ… phá sản.
Cửa hàng tạp hóa ngày xưa đóng cửa từ lâu.
Căn nhà cũng đã bị ngân hàng siết nợ.
Chồng cũ của tôi sau khi tái hôn thì làm ăn thua lỗ liên tục.
Người vợ mới bỏ đi.
Mẹ chồng tôi già yếu, sống trong căn nhà thuê nhỏ xíu.
Khi nghe tin đó, tôi không vui.
Cũng không buồn.
Chỉ thấy… mọi thứ giống như một vòng tròn.
Một tuần sau, tôi quyết định quay lại con phố cũ.
Nơi từng là địa ngục của cuộc đời tôi.
Tôi bước xuống từ chiếc xe hơi.
Căn nhà ngày xưa giờ đã thuộc về người khác.
Nhưng mẹ chồng cũ vẫn sống ở căn phòng trọ phía sau.
Khi bà nhìn thấy tôi, bà sững sờ.
Ánh mắt bà lướt qua chiếc xe, bộ quần áo của tôi… rồi dừng lại ở gương mặt tôi.
Bà lắp bắp:
“Cô… cô quay lại làm gì?”
Tôi nhìn bà thật lâu.
Người phụ nữ từng khiến tôi rời khỏi đây trong nhục nhã… giờ đã già nua, gầy gò.
Tôi nói chậm rãi:
“Tôi đến để mua lại căn nhà này.”
Bà chết lặng.
Sự thật là tôi đã mua lại toàn bộ khu đất này từ ngân hàng trước đó một tháng.
Không phải vì trả thù.
Mà vì tôi muốn khép lại quá khứ.
Chồng cũ của tôi cũng có mặt hôm đó.
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt vừa xấu hổ vừa bất lực.
Cuối cùng anh ta chỉ nói một câu:
“Anh… xin lỗi.”
Mười năm.
Hai chữ xin lỗi đến sau mười năm.
Tôi bật cười.
Không phải cười anh ta.
Mà cười chính mình của ngày xưa… đã từng chờ đợi câu nói đó.
Tôi không đuổi họ đi.
Tôi chỉ nói:
“Tiền thuê nhà, tôi sẽ giảm một nửa.”
Mẹ chồng cũ nhìn tôi, nước mắt chảy xuống.
Bà không nói gì.
Có lẽ bà hiểu… cái giá phải trả không phải là tiền.
Mà là sự hối hận suốt phần đời còn lại.
Tối hôm đó, khi về nhà, con trai tôi hỏi:
“Mẹ thấy nhẹ lòng chưa?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố sáng rực ánh đèn.
Tôi nghĩ đến những đêm ăn mì gói sống.
Những ngày tuyệt vọng.
Những giọt nước mắt.
Rồi tôi khẽ nói:
“Ừ… mẹ nhẹ lòng rồi.”
Bởi vì cuối cùng tôi cũng hiểu một điều.
Cuộc đời công bằng hơn chúng ta tưởng.
Có những người thắng trong một khoảnh khắc…
Nhưng lại thua cả một đời.

Để lại một bình luận