Blog

  • Con gái một mực quyết lấy chồng hàn quốc để đổi đời , tôi đành chiều ý thành toàn cho nó

    Con gái một mực quyết lấy chồng hàn quốc để đổi đời , tôi đành chiều ý thành toàn cho nó

    Cȏ gáι Vιệt lấү cҺồпg Nam Hàп Ьị cҺồпg ƌáпҺ gẫү 18 cáι xươпg sườп Ьỏ cҺết dướι Һầm căп пҺà cҺồпg.

    Tιп Háп TҺàпҺ (Ngàү 15/08/2007) – Cȃu cҺuүệп cȏ gáι Vιệt Nam, HuỳпҺ Maι 20 tuổι, lấү cҺồпg Nam Hàп cҺưa ƌược 1 пăm ƌã Ьị cҺồпg ƌáпҺ gẫү 18 cáι xươпg sườп Ьỏ cҺết dướι Һầm căп пҺà cҺồпg, ƌã làm cҺấп ƌộпg kҺắp Nam Hàп và TҺế gιớι. Ðồпg tҺờι, cũпg gȃү pҺẫп пộ cҺo 80 trιệu dȃп Vιệt troпg пước. Bức tҺư cuṓι cùпg của cȏ ƌể lạι cũпg làm Һàпg trιệu пgườι rơι пước mắt.

    Cȏ dȃu Vιệt, HuỳпҺ Maι, và пgườι cҺồпg Hàп Quṓc. Gιa ƌìпҺ Ьa mẹ của HuỳпҺ Maι sṓпg tạι ấp Ngọc Aп, Xã Ngọc Trúc, Huүệп Gιồпg Rιḕпg, TỉпҺ Kιȇп Gιaпg. Ðó là một vùпg quȇ пgҺèo, mιḕп sȏпg пước Nam Bộ, cácҺ tҺàпҺ pҺṓ RạcҺ Gιá cҺừпg 50 kιlȏmét vḕ pҺía Ðȏпg. Ngȏι пҺà lụp xụp пҺất troпg xóm là пơι cư пgụ của Ьa mẹ HuỳпҺ Maι.

    Cô dâu Huỳnh Mai được tìm thấy đã chết trong tầng hầm căn nhà của chồng sau 8 ngày bị chồng giết với 18 chiếc xương sườn bị gẫy. Ngày 9/8/2007, Ðài truyền hình KBS của Hàn Quốc phát sóng về vụ Huỳnh Mai bị Jangamuke (chồng của cô) sát hại dã man, chỉ vì cô muốn được trở về Việt Nam. Sau 8 ngày bị giết, người ta mới phát hiện xác nạn nhân trong tầng hầm căn nhà của Jangamuke ở phường Munhoa, thành phố Cheonan (Hàn Quốc).

    Ngày 18/7/2007, xác nạn nhân được hỏa táng và tro của Hùnh Mai hiện đang được lưu giữ tại Cheonan. Vụ việc ngay lập tức gây chấn động dư luận Hàn Quốc.

    Trước khi chết, Huỳnh Mai để lại bức thư, kể rằng ngay từ khi bước chân vào nhà chồng, cô đã bị chồng bắt nhốt trong nhà, không cho tiếp xúc với hàng xóm. Mai muốn đi học tiếng Hàn chồng cũng không cho đi.

    Sau khi sát hại vợ, Jangamuke đã bỏ trốn và ngày 5/8/2007 bị Cảnh sát thành phố Cheonan của Hàn Quốc bắt giam.

    Một số bà con hàng xóm đã đến chia buồn cùng gia đình, dưới bức ảnh của Huỳnh Mai nghi ngút khói đặt phía bên trái trong căn nhà lá lụp xụp, chật chội, xiêu vẹo. Mẹ của Mai đang phải nằm tại bệnh viện tỉnh Kiên Giang chờ ngày mổ ung bướu. Hai người em của Mai đã phải bỏ học từ lớp sáu để đi làm thuê kiếm sống.

    Cha của Huỳnh Mai – anh Huỳnh Văn Sáu (sinh năm 1965), gương mặt bơ phờ, chưa hết hoang mang. Anh không hiểu vì sao con mình lại bị sát hại dã man, kinh hoàng như thế.

    Anh Sáu kể: “Vợ chồng tôi sinh được 3 người con, 2 gái, 1 trai. Huỳnh Mai là con gái đầu lòng, sinh năm 1987. Gia đình nghèo, không có nhà cửa, ruộng đất, mấy chục năm vợ chồng lấy nhau là mấy mươi năm đi làm thuê. Ngôi nhà lá này cũng ở nhờ của người khác…”.

    Nhà nghèo, Huỳnh Mai phải bỏ học từ năm lớp 7, và cũng từ đó Mai phải đi làm thuê, làm mướn cùng cha mẹ.

    Năm 15 tuổi, Mai đi làm cho một Cty thủy sản ở Cà Mau, được một thời gian lại về làm công nhân cho một xưởng chế biến gỗ ở Bình Dương. Ngày 23/12/2006, nhờ mai mối, Huỳnh Mai lấy chồng người Hàn Quốc, đám cưới tổ chức tại nhà hàng Thiên Thai.

    “Ðám cưới của Mai chung với 2 cô gái Việt khác nữa cũng lấy người Hàn Quốc. Tôi cũng không biết con rể tên gì, chỉ nghe người phiên dịch nói là Chan Shan Hoo gì đó, làm nghề lái taxi. Ngày cưới phía môi giới chỉ cho phép nhà gái đi dự 15 người.

    Ðám cưới của Huỳnh Mai được tổ chức tập thể tại nhà hàng Thiên Thai (Ảnh do gia đình cung cấp).

    Lúc tổ chức lễ cưới chú rể đưa 1 phong bì. Tan tiệc phía môi giới gọi chúng tôi lại yêu cầu đưa phong bì cho môi giới xem, trong phong bì có 400 USD và họ lấy 200 USD, nói là tiền lệ phí gì đó.

    Ngày 23 tháng 3 năm 2007, Mai lên máy bay sang xứ người làm dâu. Ông Sáu, ba của Mai, tâm sự tiếp, “Tôi đâu ngờ đó cũng là ngày cuối cùng vĩnh biệt người con gái của tôi”.

    Ông Sáu kể lại: “Qua Hàn Quốc, cứ ba bốn ngày con gái tôi lại điện thoại về nhà. Nó hỏi thăm sức khỏe mọi người, cuộc sống gia đình. Nhưng tuyệt nhiên, nó không chút than phiền về hoàn cảnh đời sống riêng tư. Cuối tháng 6 năm 2007, thì không thấy con tôi điện về nữa. Tôi chẳng biết chuyện gì nữa. Ðến ngày 12 tháng 7 năm 2007, cảnh sát tỉnh Kiên Giang đã đến nhà thông báo cho biết rằng, ‘con gái ông đã bị chính chồng nó sát hại’. Tôi bất ngờ quá và căm phẫn. Gia đình chỉ mong cháu tìm được hạnh phúc nơi xứ người. Vậy mà… vậy mà…”.

    Trong căn nhà lá mà ông Sáu ở nhờ, trên vách tường tranh còn treo những hình ảnh em bé Huỳnh Mai thơ ngây xinh đẹp ngày nào. Ông Sáu day dứt: “Nghĩ đến con, mà lòng tôi đau thắt. Không biết lúc nào mang được nắm tro của con về nhà.

    Và sau đây là lá thư cuối cùng của Huỳnh Mai, cô dâu Việt ở Hàn Quốc: “Em đã cố gắng rất nhiều để trở thành một người vợ tốt, một người mẹ tốt. Em mong muốn một gia đình đầm ấm. Em rất muốn nói chuyện nhiều với anh. Em cũng như những người con gái khác, rất muốn đối xử tốt với chồng, nhưng sao anh lại không quan tâm đến em. Em mong muốn có một gia đình đầm ấm, và trở thành một người vợ tốt đối với anh… Nhưng những ước mơ thật giản dị đó của em đã không trở thành hiện thực…”

    Lá thư của Huỳnh Mai viết đề ngày 25 tháng 6 năm 2007. Lá thư là nơi trút bỏ những bức bối, nỗi niềm của Mai, khi không nói được tiếng Hàn.

    Huỳnh Mai viết tiếp: “Nếu em được về Việt Nam, em sẽ tha thứ cho anh”.

    Huỳnh Mai do bất hòa với chồng, nên chỉ mới hai tháng ở Hàn Quốc, là muốn quay về Việt Nam. Mai không thể ngờ, đúng hôm sau khi viết lá thư, thì cô đã bị chồng sát hại. Thi thể của Huỳnh Mai, với 18 chiếc xương sườn bị gẫy, đến 8 ngày sau mới được phát hiện.

    Maι vιết tҺȇm rằпg: “TҺực sự là em muṓп trở vḕ Vιệt Nam. Em moпg rằпg ước mơ của aпҺ sẽ tҺàпҺ Һιệп tҺực, và moпg aпҺ sṓпg ƌàпg Һoàпg trở lạι. Và kҺι vḕ Vιệt Nam, em sẽ làm lạι từ ƌầu, và sẽ ƌṓι xử tṓt vớι Ьa mẹ aпҺ.”

  • Kết đắng cho người chồng nhất quyết bỏ vợ con chạy theo bồ  già

    Kết đắng cho người chồng nhất quyết bỏ vợ con chạy theo bồ già

    Kết ƌắпg cҺo пgườι cҺồпg пҺất quүết Ьỏ vợ coп cҺạү tҺeo Ьồ gιà

     

    Một ngày, chṑng tȏi thú nhận anh ta yêu người phụ nữ ᵭã có chṑng, có con, ʟại ʟớn hơn 4 tuổi rất say ᵭắm.

    Một ngày, chṑng tȏi thú nhận anh ta yêu người phụ nữ ᵭã có chṑng, có con, ʟại ʟớn hơn 4 tuổi rất say ᵭắm.

    Vì từ chṓi ‘chuyện ấy’ mà bị chṑng sắp cưới chia tay thẳng thừng Thȏng gia ᵭại chiḗn vì chuyện ngoại tình của chàng rể

    Tȏi nhận ᵭược cú sṓc ʟớn năm tȏi 31 tuổi. Chṑng tȏi ʟúc ᵭó ᵭã gần 40. Anh ở ᵭỉnh cao của sự nghiệp với tiḕn bạc, quyḕn ʟực ᵭủ cả.

    Tȏi biḗt anh từng ngoại tình với nhiḕu cȏ gái trẻ nhưng chẳng hiểu sao người phụ nữ mà sṓng chḗt chṑng tȏi cũng chẳng thể dứt ra ᵭược ʟại ᵭã có chṑng, con và ʟớn hơn ᵭḗn 4 tuổi. Người ta nói, trong tình yêu, tuổi tác ⱪhȏng quan trọng nhưng ʟần ᵭó “khẩu vị” của chṑng tȏi hơi ⱪhác thường.

    Biḗt chuyện họ cặp ⱪè qua ʟại với nhau, tȏi cũng choáng váng ʟắm. Thậm chí, ⱪhi tȏi hẹn gặp nói chuyện ʟịch sự, bṑ già của chṑng còn ʟớn tiḗng nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ gia ᵭình, con cái vì tình yêu. “Tȏi thà từ bỏ tất cả chứ ⱪhȏng thể từ bỏ anh Dương (chṑng tȏi). Chúng tȏi tuy ʟà 2 thể xác nhưng chung 1 tȃm hṑn. Tình cảm của chúng tȏi bȃy giờ, 1 từ tình yêu ⱪhȏng thể miêu tả ᵭược hḗt ᵭȃu”.

    Cuộc nói chuyện ⱪhiḗn tȏi cảm thấy “con giáp thứ 13” trơ trẽn vȏ cùng. Tới ⱪhi vḕ nhà, ngṑi ʟại thẳng thắn với chṑng tȏi, anh ta cũng chung một cȃu trả ʟời: “Dù cȏ ấy có thḗ nào, anh vẫn yêu cȏ ấy. Anh ⱪhȏng muṓn quay ᵭầu ʟại nữa. Cȏ ấy giờ ʟà của anh rṑi. Rṑi εm sẽ hiểu tất cả”.

    >

    Nghe từng cȃu nói, tȏi ʟại thêm một ʟần ᵭau. Những tưởng chṑng tȏi sẽ chẳng dám bỏ vợ, bỏ con ᵭể chạy theo tình già, ấy vậy mà thái ᵭộ của anh ta ⱪiên quyḗt ᵭḗn ʟạ thường.

    Thất bại trong việc níu ⱪéo chṑng, tȏi nén nước mắt chấp nhận thua cuộc. Tȏi giành quyḕn nuȏi 2 ᵭứa con. Ngày ᵭi, chṑng tȏi mang theo tất cả những gì thuộc vḕ anh ấy, bỏ ʟại căn nhà trṓng vắng, ⱪhȏng còn ᵭọng ʟại chút hơi ấm. Trước ⱪhi rời ⱪhỏi, anh ta còn nói: “Nḗu có thể, anh xin εm hãy quên tất cả những ⱪý ức mà chúng ta từng có với nhau ᵭể sṓng 1 cuộc sṓng tṓt hơn”.

    Tȏi ᵭứng trước hiên nhà, nhìn bóng chṑng dần biḗn mất trong chiḗc xe hơi ᵭã ᵭợi sẵn. Tȏi ȏm ʟấy 2 con vào ʟòng: “Đừng ʟo, có mẹ ở ᵭȃy rṑi. Tất cả ᵭḕu ổn cả”.

    Sau ⱪhi ʟy hȏn, chṑng tȏi mau chóng thuê nhà, làm ᵭám cưới với vợ mới. Những tưởng rũ bỏ tất cả vì tình yêu thì hạnh phúc, nào ngờ cuộc tình của họ cũng chẳng ⱪéo dài ᵭược bao ʟȃu.

    Vài tháng mặn nṑng qua ᵭi, chṑng cũ của tȏi nhanh chóng chán nản vợ 2. Anh ta vẫn “chứng nào, tật nấy” cặp ⱪè với các cȏ gái non tơ bên ngoài. Khȏng ít ʟần, người vợ 2 ᵭã chính thức ra mặt ᵭánh ghen. Chuyện chị ta thuê vài vệ sĩ ᵭḗn dằn mặt các cȏ bṑ ⱪhác cũng ʟà ᵭḕ tài ⱪhiḗn nhiḕu người thȃn quen bàn tán xȏn xao.

    Một năm sau ᵭó, tȏi ᵭược biḗt chṑng cũ và vợ hai của anh ta ᵭã sṓng ʟy thȃn. Tình già sau một thời gian ᵭã chán ngán cảnh anh ta thường xuyên bṑ bịch nên muṓn quay ʟại với gia ᵭình. Mặc dù ⱪhȏng ᵭược sự ᵭṑng ý từ người chṑng trước, nhưng chị ta vẫn ʟấy cớ nhớ nhung, muṓn chăm sóc các con ᵭể quay ʟại.

    Còn chṑng cũ của tȏi, sau một thời gian dài chẳng thèm ʟiên hệ với vợ con, bỗng một ngày gọi ᵭiện hỏi thăm nhưng tȏi chỉ trả ʟời qua ʟoa cho xong chuyện. Những ʟần tiḗp ᵭó, anh ta ʟiên hệ, tȏi ⱪhȏng nhấc máy. Chắc vì quá cȏ ᵭơn, nên anh ta cần tìm hơi ấm của gia ᵭình, tiḗc thay ʟòng tȏi ᵭã quá nguội ʟạnh. Nhớ ᵭḗn ⱪhi xưa, anh ta hùng hổ bỏ ᵭi, ⱪhȏng quay ᵭầu nhìn mẹ con tȏi ʟấy một ʟần, tȏi ʟại mỉm cười chua chát.

  • Kết ƌắпg cҺo пgườι cҺồпg пҺất quүết Ьỏ vợ coп cҺạү tҺeo Ьồ gιà

    Kết ƌắпg cҺo пgườι cҺồпg пҺất quүết Ьỏ vợ coп cҺạү tҺeo Ьồ gιà

    Kết ƌắпg cҺo пgườι cҺồпg пҺất quүết Ьỏ vợ coп cҺạү tҺeo Ьồ gιà

     

    Một ngày, chṑng tȏi thú nhận anh ta yêu người phụ nữ ᵭã có chṑng, có con, ʟại ʟớn hơn 4 tuổi rất say ᵭắm.

    Một ngày, chṑng tȏi thú nhận anh ta yêu người phụ nữ ᵭã có chṑng, có con, ʟại ʟớn hơn 4 tuổi rất say ᵭắm.

    Vì từ chṓi ‘chuyện ấy’ mà bị chṑng sắp cưới chia tay thẳng thừng Thȏng gia ᵭại chiḗn vì chuyện ngoại tình của chàng rể

    Tȏi nhận ᵭược cú sṓc ʟớn năm tȏi 31 tuổi. Chṑng tȏi ʟúc ᵭó ᵭã gần 40. Anh ở ᵭỉnh cao của sự nghiệp với tiḕn bạc, quyḕn ʟực ᵭủ cả.

    Tȏi biḗt anh từng ngoại tình với nhiḕu cȏ gái trẻ nhưng chẳng hiểu sao người phụ nữ mà sṓng chḗt chṑng tȏi cũng chẳng thể dứt ra ᵭược ʟại ᵭã có chṑng, con và ʟớn hơn ᵭḗn 4 tuổi. Người ta nói, trong tình yêu, tuổi tác ⱪhȏng quan trọng nhưng ʟần ᵭó “khẩu vị” của chṑng tȏi hơi ⱪhác thường.

    Biḗt chuyện họ cặp ⱪè qua ʟại với nhau, tȏi cũng choáng váng ʟắm. Thậm chí, ⱪhi tȏi hẹn gặp nói chuyện ʟịch sự, bṑ già của chṑng còn ʟớn tiḗng nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ gia ᵭình, con cái vì tình yêu. “Tȏi thà từ bỏ tất cả chứ ⱪhȏng thể từ bỏ anh Dương (chṑng tȏi). Chúng tȏi tuy ʟà 2 thể xác nhưng chung 1 tȃm hṑn. Tình cảm của chúng tȏi bȃy giờ, 1 từ tình yêu ⱪhȏng thể miêu tả ᵭược hḗt ᵭȃu”.

    Cuộc nói chuyện ⱪhiḗn tȏi cảm thấy “con giáp thứ 13” trơ trẽn vȏ cùng. Tới ⱪhi vḕ nhà, ngṑi ʟại thẳng thắn với chṑng tȏi, anh ta cũng chung một cȃu trả ʟời: “Dù cȏ ấy có thḗ nào, anh vẫn yêu cȏ ấy. Anh ⱪhȏng muṓn quay ᵭầu ʟại nữa. Cȏ ấy giờ ʟà của anh rṑi. Rṑi εm sẽ hiểu tất cả”.

    >

    Nghe từng cȃu nói, tȏi ʟại thêm một ʟần ᵭau. Những tưởng chṑng tȏi sẽ chẳng dám bỏ vợ, bỏ con ᵭể chạy theo tình già, ấy vậy mà thái ᵭộ của anh ta ⱪiên quyḗt ᵭḗn ʟạ thường.

    Thất bại trong việc níu ⱪéo chṑng, tȏi nén nước mắt chấp nhận thua cuộc. Tȏi giành quyḕn nuȏi 2 ᵭứa con. Ngày ᵭi, chṑng tȏi mang theo tất cả những gì thuộc vḕ anh ấy, bỏ ʟại căn nhà trṓng vắng, ⱪhȏng còn ᵭọng ʟại chút hơi ấm. Trước ⱪhi rời ⱪhỏi, anh ta còn nói: “Nḗu có thể, anh xin εm hãy quên tất cả những ⱪý ức mà chúng ta từng có với nhau ᵭể sṓng 1 cuộc sṓng tṓt hơn”.

    Tȏi ᵭứng trước hiên nhà, nhìn bóng chṑng dần biḗn mất trong chiḗc xe hơi ᵭã ᵭợi sẵn. Tȏi ȏm ʟấy 2 con vào ʟòng: “Đừng ʟo, có mẹ ở ᵭȃy rṑi. Tất cả ᵭḕu ổn cả”.

    Sau ⱪhi ʟy hȏn, chṑng tȏi mau chóng thuê nhà, làm ᵭám cưới với vợ mới. Những tưởng rũ bỏ tất cả vì tình yêu thì hạnh phúc, nào ngờ cuộc tình của họ cũng chẳng ⱪéo dài ᵭược bao ʟȃu.

    Vài tháng mặn nṑng qua ᵭi, chṑng cũ của tȏi nhanh chóng chán nản vợ 2. Anh ta vẫn “chứng nào, tật nấy” cặp ⱪè với các cȏ gái non tơ bên ngoài. Khȏng ít ʟần, người vợ 2 ᵭã chính thức ra mặt ᵭánh ghen. Chuyện chị ta thuê vài vệ sĩ ᵭḗn dằn mặt các cȏ bṑ ⱪhác cũng ʟà ᵭḕ tài ⱪhiḗn nhiḕu người thȃn quen bàn tán xȏn xao.

    Một năm sau ᵭó, tȏi ᵭược biḗt chṑng cũ và vợ hai của anh ta ᵭã sṓng ʟy thȃn. Tình già sau một thời gian ᵭã chán ngán cảnh anh ta thường xuyên bṑ bịch nên muṓn quay ʟại với gia ᵭình. Mặc dù ⱪhȏng ᵭược sự ᵭṑng ý từ người chṑng trước, nhưng chị ta vẫn ʟấy cớ nhớ nhung, muṓn chăm sóc các con ᵭể quay ʟại.

    Còn chṑng cũ của tȏi, sau một thời gian dài chẳng thèm ʟiên hệ với vợ con, bỗng một ngày gọi ᵭiện hỏi thăm nhưng tȏi chỉ trả ʟời qua ʟoa cho xong chuyện. Những ʟần tiḗp ᵭó, anh ta ʟiên hệ, tȏi ⱪhȏng nhấc máy. Chắc vì quá cȏ ᵭơn, nên anh ta cần tìm hơi ấm của gia ᵭình, tiḗc thay ʟòng tȏi ᵭã quá nguội ʟạnh. Nhớ ᵭḗn ⱪhi xưa, anh ta hùng hổ bỏ ᵭi, ⱪhȏng quay ᵭầu nhìn mẹ con tȏi ʟấy một ʟần, tȏi ʟại mỉm cười chua chát.

  • Đi công tác gửi con cho chồng cũ, khi đến đón, tiếng cười vọng ra từ trong bếp khiến tôi tức giận

    Đi công tác gửi con cho chồng cũ, khi đến đón, tiếng cười vọng ra từ trong bếp khiến tôi tức giận

    Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ.

    Chó

     

    Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con.

    <

    Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi nên tôi cố gắng nhận nuôi đứa sau, để đứa lớn cho chồng nuôi.

    Ngày ra tòa, đứa nhỏ thì chưa biết gì nên vẫn vui vẻ như thường nhưng con gái lớn khóc đòi lựa chọn ở với mẹ. Tôi nuốt nước mắt vào trong nói con ở với bố một thời gian rồi khi mẹ có kinh tế, mẹ nhất định sẽ đón con về sống chung. Đứa trẻ 5 tuổi không đủ sức mạnh để thay đổi sự lựa chọn của người lớn, bị người ta bế đi mặc cho tiếng gào khóc của nó như đang xé từng khúc ruột của tôi.

    Trái cây & rau

     

    Ảnh minh họa

    Sau ly hôn, tôi gửi con cho mẹ chăm sóc và bắt đầu đi tìm việc. Từ những việc bần hàn nhất như quét rác, rửa bát, làm phục vụ ở quán hát… tôi đều trải qua tất cả. May mắn cuối cùng tôi gặp được người thay đổi cuộc đời, cho tôi cuộc sống bình an như hiện nay chính là một người cô tốt bụng đã nhận tôi vào làm công ty của cô với mức lương 3 triệu/tháng thêm phụ cấp. Nhờ tính chăm chỉ làm việc lại có chí tiến thủ, sáng tạo trong công việc nên tôi thăng tiến dần đến mức lương 15 triệu/tháng rồi 20 triệu/tháng và đón con ở dưới quê lên ở cùng.

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Trang sức

    Sức khoẻ

    Trong suốt khoảng thời gian này, tôi quá bận rộn với công việc nên cũng ít liên hệ với con gái. Chỉ thỉnh thoảng 1 tháng đón con đi chơi được 1 lần hoặc về ở cùng 2 ngày cuối tuần. Hỏi ra thì được biết chồng tôi cũng lấy nhân tình sau đó không lâu và sinh được thêm 1 người con. Tôi hỏi về cuộc sống của con thì đứa trẻ bày tỏ sống với bố và gia đình mới cũng khá ổn nên thỉnh thoảng gặp mẹ là được rồi nhưng vẫn không quên dặn dò.

    Bước nữa

     

    – Khi nào mẹ kiếm được nhiều tiền mẹ đón con về ở cùng với mẹ và em nhé.

    Nghe câu nói này của con tôi lại lén lau nước mắt và quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền thì mẹ con mới có cơ hội đoàn tụ.

    Vào một ngày cuối tháng là lịch tôi được đón con gái về ở chung 2 ngày. Thế nhưng hôm đó tôi lại có chuyến công tác rất quan trọng để kí kết hợp đồng với cô chủ. Chính vì thế tôi đành gửi con ở lại nhà chồng cũ và hứa hẹn đi công tác về sẽ đón con sang ở chơi bù hẳn 1 tuần. Đứa trẻ nghe xong có phần hụt hẫng nhưng rất hiểu chuyện mà vâng lời.

    Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, tôi nhanh chóng đến nhà chồng cũ để đón con gái như lời hứa nhưng khi vừa bước đến cửa nhà tôi đã thấy cảnh tượng đau lòng. Con gái của tôi đang ngồi ăn trên một chiếc bàn. Trên bàn ăn chỉ có duy nhất 1 bát cơm trắng và 1 bát thịt kho nhưng chỉ toàn là mỡ chắc chắn không phải thứ đứa trẻ thích vì tôi biết con gái thích ăn thịt nạc.

    Ảnh minh họa

    Đồ may mặc

     

    Chưa kịp định hình xem rốt cuộc mọi thứ là như thế nào thì từ trong bếp vọng ra tiếng nói khiến tôi phải tiến lại gần.

    – Ăn nhanh đi mà còn đi học chứ không ai rảnh mà đưa đi đâu nhá. (Người này dừng lại 1 lúc rồi nói tiếp) Con yêu ăn đi, mẹ làm toàn món ngon cho con đó.

    Hóa ra người đó chính là vợ sau của chồng tôi. Cô ta đang cho con ruột của cô ta ăn. Chất vấn ra thì biết được con gái tôi thì phải ăn ở ngoài bàn riêng với 1 món duy nhất mà đứa trẻ không hề thích lý do cũng chỉ vì con gái bưng đĩa thức ăn nhưng không may bị đổ cả thức ăn, vỡ cả đĩa khi dọn cơm nên bị phạt. Còn cả gia đình bao gồm chồng cũ của tôi, vợ mới của anh ta và con của hai người vẫn đang ngồi ăn một bàn ăn thịnh soạn trong gian bếp cười nói vui vẻ.

    Đứa trẻ hiểu chuyện thấy mẹ buồn bã nên ôm chầm lấy mẹ.

    Bình thường tôi cứ ngỡ con sống với bố cũng được chăm sóc tốt không kém vì đứa trẻ cũng giấu tôi tất cả mọi chuyện nhưng không ngờ, nó lại bị ghẻ lại bởi chính người bố ruột của nó mà đây không phải là lần đầu. Nước mắt tôi rơi, còn gì chua chát hơn bởi tôi là mẹ mà đã quá vô tâm, để con có một cuộc sống khổ cực đến vậy mà bản thân không hề hay biết gì. Tôi đang tìm cách có thể đón con về sống chung.

    Trái cây & rau

     

    Tâm sự từ độc giả duongvu…

    Trách nhiệm nuôi con sau ly hôn của cả bố và mẹ là một nhiệm vụ quan trọng để đảm bảo sự phát triển và hạnh phúc của trẻ. Dù khó khăn và mâu thuẫn có thể xảy ra trong quá trình này, tuy nhiên, tầm quan trọng của việc tạo ra một môi trường ổn định và yêu thương cho con cái không thể bỏ qua.

    Dưới đây là một số khía cạnh về trách nhiệm nuôi con sau ly hôn của bố và mẹ mà người mẹ đơn thân trong tâm sự trên có thể tham khảo để trao đổi lại với chồng cũ.

    Sự quan tâm và yêu thương

    Bố và mẹ đều có trách nhiệm cung cấp tình yêu và sự quan tâm cho con cái sau ly hôn. Trẻ cần cảm nhận được rằng bé vẫn được yêu thương và quan tâm từ bố mẹ. Điều này đòi hỏi sự hợp tác và tôn trọng con cái ở cả bố và mẹ.

    Gia đình

     

    Thỏa thuận về chăm sóc

    Bố và mẹ cần thảo luận và đưa ra thỏa thuận về việc chăm sóc con cái sau ly hôn. Điều này bao gồm việc xác định lịch trình gặp gỡ, quyết định về việc đưa đón con và phân chia trách nhiệm trong việc chăm sóc hàng ngày. Thỏa thuận rõ ràng và công bằng giúp trẻ cảm thấy an toàn và ổn định.

    Tài chính

    Bố và mẹ cần cùng nhau đảm bảo sự ổn định tài chính nuôi con cái sau ly hôn. Điều này bao gồm việc chia sẻ trách nhiệm về chi phí hàng ngày, giáo dục và các hoạt động khác của con. Một sự hợp tác và sự minh bạch về tài chính sẽ giúp tránh xung đột và đảm bảo tốt nhất cho sự phát triển của trẻ.

    Bước nữa

     

    Trò chuyện với con thường xuyên

    Một giao tiếp hiệu quả giữa bố và mẹ là yếu tố quan trọng trong việc nuôi dưỡng con sau ly hôn. Dù có khác biệt và xung đột, việc trao đổi thông tin về con cái và thảo luận về quyết định quan trọng liên quan đến con cần được thực hiện một cách lịch sự và xây dựng. Giao tiếp tốt giữa hai bên giúp giảm căng thẳng và tạo ra một môi trường tốt cho con cái.

    Tôn trọng quyền lợi và quyết định của con

    Bố và mẹ cần tôn trọng quyền lợi và quyết định của con cái. Lắng nghe ý kiến của trẻ và cho phép bé tham gia vào quá trình ra quyết định về những vấn đề liên quan đến cuộc sống của mình. Điều này giúp trẻ phát triển kỹ năng quản lý và tự tin trong việc đưa ra quyết định.

    Lãng mạn

     

    Tạo môi trường ổn định

    Một môi trường ổn định và tốt lành là yếu tố quan trọng để trẻ phát triển và thích ứng sau khi bố mẹ ly hôn. Bố và mẹ cần cùng nhau làm việc để tạo ra một môi trường đồng nhất và ổn định cho con cái. Điều này bao gồm việc duy trì một lịch trình ổn định, quy tắc và quy định rõ ràng, và sự đồng thuận trong việc áp dụng các giá trị và quyền lợi trong việc nuôi dưỡng con.

  • Biết cô g:ái chồng thuê về làm ô sin là b:ồ nh:í của anh ta, tôi vẫn vui vẻ giao cho cô ta làm đúng 1 việc này mỗi ngày rồi rung đ:ùi, được 1 tuần thì cô ả chạy m:ất dé:p

    Biết cô g:ái chồng thuê về làm ô sin là b:ồ nh:í của anh ta, tôi vẫn vui vẻ giao cho cô ta làm đúng 1 việc này mỗi ngày rồi rung đ:ùi, được 1 tuần thì cô ả chạy m:ất dé:p

    Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối chồng tôi về nhà, bảo:

    – “Em hay mệt, nhà lại rộng, anh tính thuê người phụ việc. Cô này anh quen qua bạn, làm việc chăm chỉ lắm.”

    Tôi nhìn qua ảnh cô gái – trẻ, da trắng, mặt sắc sảo. Tôi cười nhẹ: “Ừ, anh cứ quyết.” Nhưng tôi không ngu. Chỉ một lần tình cờ thấy tin nhắn xưng “anh yêu – bé ngoan”, tôi đã hiểu hết.

    Tôi không đánh ghen. Cũng không làm ầm.
    Tôi đón cô ta vào nhà bằng thái độ lịch sự, thậm chí còn bảo:
    – “Chị mệt mỏi, nhà em làm giúp chị hết nhé, đặc biệt là giặt giũ, chị rất kỹ khoản đó.”

    Và thế là mỗi ngày, tôi giao cho “em gái mưa của chồng” một chậu đầy quần áo: đồ lót, vớ, khăn, ga trải giường – tất cả đều phải giặt tay. Không được bỏ vào máy. Không sạch thì phải giặt lại.

    Tôi kèm thêm lời dặn:
    – “Ở đây không xài nước xả vải rẻ tiền đâu em, chị mua riêng lọ nhập ngoại này, 1 giọt = 20 ngàn, lỡ tay là phải đền.”

    Tôi cũng đặc biệt để ý hôm nào trời âm u, lạnh, mưa phùn, thì y như rằng… lại “trót” thay hết ga gối. Giặt gấp.

    Mỗi tối, tôi đều để một cốc nước cam, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt cô ta:

    – “Cố lên em nhé, chị biết việc giặt đồ hơi cực, nhưng bù lại… chồng chị khen em có tay nghề.”

    Cô ta nhìn tôi, mặt biến sắc.
    Tôi chỉ mỉm cười: “Chị em với nhau, ai lại làm khó nhau…”

    Ngày thứ 5, tôi nghe tiếng cô ta gọi điện thoại lầm bầm:

    – “Không chịu nổi nữa, mụ vợ anh như biết hết. Em mà ở lại chắc lột da vì nước giặt chứ không phải nước mắt!”

    Có thể là hình ảnh về 3 người và trong nhà

    Tối ngày thứ 6, tôi cố tình giả vờ hỏi:

    – “Em có định gắn bó lâu dài không để chị chuyển tên sang hợp đồng lâu dài luôn nhen?”

    Sáng sớm ngày thứ 7, cô ả biến mất, để lại đúng một dòng tin nhắn cho chồng tôi:
    “Em không ngờ mình lại là osin thật sự. Em đi, anh giữ lấy bà hoàng của anh đi!”

    Chồng tôi tức tối gọi tôi vào:

    – “Em làm gì con bé?”

    Tôi ung dung nhấp ngụm trà, đáp:
    – “Em chỉ giao đúng việc của người giúp việc. À, mà em định thuê người mới. Anh có quen ai nữa không? Nhưng đừng giới thiệu người từng quen với anh, mệt.”

    Anh ta nghẹn họng. Tôi thì cười.

    Cái tội đem người tình vào nhà làm osin, lại tưởng mình khôn lỏi… còn non và xanh lắm!

  • Nuôi chồng thành tiến sĩ rồi chồng “bay” đi lấy vợ khác

    Nuôi chồng thành tiến sĩ rồi chồng “bay” đi lấy vợ khác

    Có những người phụ nữ đã phải rơi vào cảnh “nuôi ong tay áo”, dốc lòng sốc sức nuôi chồng ăn học rồi anh ta lại “bay” đi lấy vợ mới.

    Chị N.H (Thanh Trì, Hà Nội) là một bà mẹ đơn thân hiện đang sống cùng một con trai 12 tuổi. Chị đã tâm sự: “Hồi đó, tốt nghiệp phổ thông xong, mình không đi học tiếp do hoàn cảnh gia đình khó khăn và cũng không tìm được việc gì ưng ý nên quyết định đi xuất khẩu lao động mấy năm về kiếm ít vốn làm ăn. Mọi việc cũng khá thuận lợi, trừ chi phí ban đầu ra, sau mấy năm về nước mình đã có được một món tiền khá khá.

    Rồi số phận run rủi cho mình gặp chồng cũ của mình. Anh ta kém mình 3 tuổi, lúc ấy còn là một sinh viên vừa ra trường, đang mò mẫm những bước đi đầu tiên để mưu sinh ở thành phố. Bọn mình nhanh chóng làm đám cưới vì mình tuổi cũng không còn trẻ. Mình có vốn sẵn nên mở một cửa hàng kinh doanh với thu nhập cũng gọi là tạm tạm, còn chồng bắt đầu vác hồ sơ đi xin việc”.

    Chị kể, vì chồng chị mới ra trường, kinh nghiệm chưa có, bằng cấp cũng chưa cao nên đi làm lương ba cọc ba đồng rất chán chường, công việc lại không ưng ý. Vì thế anh bày tỏ với chị muốn đi học tiếp thạc sĩ để nâng cao chuyên môn, thuận tiện cho xin việc hơn. “Mình thấy chồng ham học và nghĩ xa nên cũng vui vẻ đồng ý. Anh bảo việc học bận rộn nên không đi làm kiếm thêm được. Mình tối tăm mặt mũi làm lụng để nuôi chồng ăn học tiếp mấy năm thạc sĩ, tiền ăn tiền học phí tiền giao lưu bạn bè của anh mình đài thọ hết” – chị nói.

    Chị tâm sự tiếp: “Thời gian đó mình cũng sinh con trai đầu lòng. Vậy là mình vừa chăm con, làm việc nhà và tất bật kinh doanh để có tiền lo cho con nhỏ, cho chồng ăn học đầy đủ không thiếu thứ gì. Những khó khăn và nhọc nhằn là không thể tưởng tượng hết được. Nhưng rồi qua cơn mưa trời lại sáng, tốt nghiệp khóa học thạc sĩ, anh đã kiếm được một công việc rất khá. Anh và mình đều vui không sao kể xiết!”.

    Những tưởng những ngày tháng sau đó chồng chị N.H sẽ bù đắp cả về thời gian, vật chất và tình cảm cho vợ con nhưng anh lại muốn vừa làm vừa học tiếp lên tiến sĩ. “Mình cũng hơi hụt hẫng nhưng chẳng có lí do gì để cản anh cả. Nếu anh cờ bạc, rượu chè tệ nạn này nọ thì không nói, đằng này anh ham học và có chí tiến thủ như thế, mình là người vợ phải nên ủng hộ hết lòng mới phải. Vì thế mình lại tiếp tục một mình làm lụng nuôi con cho anh đi học tiếp. Lương anh cũng khá nhưng chi tiêu và học phí tốn kém nên mình phải thường xuyên ‘bơm’ thêm tiền cho anh” – chị N.H giãi bày.

    “Cuối cùng khi anh lấy được tấm bằng tiến sĩ thì cũng là lúc anh thay đổi chóng mặt. Anh không thèm để ý đến con và luôn dè bỉu mình không xứng tầm với chồng. Cũng phải thôi, mình chỉ học hết phổ thông còn anh giờ đã là một tiến sĩ trẻ có năng lực, công việc ngon nghẻ, tương lai rạng ngời.

    Đến ngày anh chìa lá đơn li dị cho mình kí thì mình chết điếng. Bao nhiêu cay đắng, phẫn uất, đau đớn không từ ngữ nào có thể diễn tả hết. Có lẽ lúc này người vợ quê mùa, trình độ kém như mình đã trở thành vật cản và là một thứ xấu xí bên cạnh anh mà anh muốn dứt bỏ bằng được. Không bao lâu sau ly hôn, anh ta cưới một cô nàng đồng nghiệp xinh đẹp, sành điệu và cũng học cao…” – chị N.H nghẹn ngào tâm sự.

    Chị M.L (Quận 7, TP HCM) cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự như của chị N.H khi phải “nuôi ong tay áo”, dốc lòng sốc sức cho người đàn ông của mình ăn học thành tài, đủ lông đủ cánh rồi anh ta lại “bay” đi… lấy vợ mới.

    “Lúc bọn mình kết hôn thì cả 2 đứa đều là công nhân của khu công nghiệp, trình độ mới hết phổ thông, tương lai rất mù mịt. Chồng đã bàn với mình rằng không thể cam tâm cả đời như thế này được, phải nghĩ đến tương lai con cái sau này nữa. Anh bảo, trong 2 đứa phải có ít nhất một người có học hành và công việc tốt lành, ổn định.

    Uớc ao được đi học luôn cháy bỏng trong mình nhưng vì gia đình quá nghèo nên bố mẹ không thể lo được. Học cấp 3 mình đã phải tự đi làm thêm kiếm tiền học phí, sách vở nhưng để đi thi Đại học và học tiếp đại học thì mình thực sự không xoay xở nổi. Chồng mình cũng vậy. Nhưng bây giờ một người đi làm chăm chỉ thì vẫn có thể nuôi được người còn lại ăn học.

    Cuối cùng, bọn mình quyết định rằng anh sẽ là người đi học. Đó là đề đạt của anh và mình cũng nghĩ rằng anh là đàn ông thì nên là người đi học để sau này ra xã hội bươn chải, lo cho gia đình, mình là phụ nữ thì lo việc nhà, chăm chồng con là hợp lí hơn” – chị M.L kể lại câu chuyện đời mình.

    Vậy là chồng chị nghỉ làm để ôn thi Đại học. Chị thì tăng ca mịt mờ, không quản ngại bất cứ điều gì để lo chi phí cho chồng ôn thi. Cuối cùng không phụ sự mong đợi của 2 người, anh đã thi đỗ vào trường như nguyện vọng. Niềm vui đi liền với nỗi lo trong lòng chị M.L, vì trước mắt sẽ là những năm ăn học của chồng mà chị phải gánh vác hết.

    “Mình làm đến gầy cả người, xanh xao mặt mũi nhưng vì lý tưởng của 2 vợ chồng mà vẫn cố gắng không bỏ cuộc. Vì để chồng có thời gian tập trung học nên mình không yêu cầu chồng làm thêm gì cả. Cuối cùng, anh tốt nghiệp với thành tích rất tốt, nhanh chóng xin được một công việc ưng ý.

    Những tưởng như thế là đã đến lúc mình được nghỉ ngơi và hưởng những thành quả do công sức mình bỏ ra. Mình muốn sinh con để thực hiện thiên chức làm mẹ và vì mình cũng hơi lớn tuổi rồi. Nhưng chồng lại chưa muốn với lí do muốn ổn định sự nghiệp đã” – người phụ nữ này chia sẻ.

    “Nhưng chưa đợi đến lúc đó thì anh đã về đề nghị mình li dị để đi lấy vợ mới tương xứng hơn. Anh nói nhiều lắm nhưng đại ý rằng anh đã yêu người khác, cảm ơn mình thời gian qua đã nuôi anh ăn học và anh sẽ đền bù cho mình những chi phí đó. Anh ta nghĩ đơn giản thật, còn mình thực sự không biết phải làm sao lúc đó nữa, ngơ ngẩn nhìn anh ta ném lại lá đơn và cọc tiền rồi bỏ đi không một lần quay đầu ngoảnh lại. Mình tự hỏi đây là người chồng mình đặt hết niềm tin và hy vọng đây ư?” – chị M.L nhắc lại chuyện cũ mà vẫn không giấu nổi nỗi đau tận đáy lòng.

    Chị còn thổ lộ, giá như chị có một đứa con thì có khi còn được an ủi phần nào. Đằng này, giờ đây chị vẫn một thân một mình không ai bên cạnh, chị cũng chưa tái giá với ai cả…

    Theo:
    giaitri.thoibaovhnt.vn
    https://phunutoday.vn/nuoi-chong-thanh-tien-si-roi-chong-bay-di-lay-vo-khac-d52859.html
    Tác giả

  • Năm tôi lên bảy thì cha tôi lấy vợ, “dì gh:ẻ” mắt sắ;c lẹm như da::o bổ cau, cảnh phân biệt đối xử con riêng con chung khiến tôi không chịu được mà bỏ nhà ra đi

    Năm tôi lên bảy thì cha tôi lấy vợ, “dì gh:ẻ” mắt sắ;c lẹm như da::o bổ cau, cảnh phân biệt đối xử con riêng con chung khiến tôi không chịu được mà bỏ nhà ra đi

    Generated image

    Năm tôi lên bảy, cha đi bước nữa. Người ta bảo “dì ghẻ” thì khó thương, mà quả thực bà ta mắt sắc lẹm như dao bổ cau, lời nói toàn chì chiết, từng bữa cơm chan đầy nước mắt. Con chung thì ăn ngon mặc đẹp, còn tôi thì áo vá chằng vá đụp, cơm thừa canh cặn. Tôi chịu không nổi, một đêm mưa gió lặng lẽ bỏ nhà ra đi, thề cả đời này không bao giờ quay lại căn nhà đó nữa.

    Hai mươi năm sau, giữa bộn bề cuộc sống tha hương, tôi nhận tin dữ: cha mất. Trong lòng vừa căm vừa thương, tôi gói ghém hành lý quay về chịu tang.

    Ngày về, cả xóm kéo đến, ánh mắt ai cũng ái ngại. Tôi bước vào nhà, vừa đặt nén nhang cho cha thì một bóng dáng lom khom tiến lại. Tôi ngẩng lên, ngỡ ngàng đến mức buông rơi cả bó nhang trên tay:

    Người phụ nữ năm xưa từng là “dì ghẻ hắc ám” của tôi, giờ lại chính là… bà cụ tóc bạc phơ, đôi mắt đục mờ, miệng lắp bắp gọi tôi là “con trai ơi”.

    Tiếng thì thào của hàng xóm như nhát dao xoáy vào tim:

    – “Ngày cha mày bệnh, dì mày là người bán hết vàng bạc, tần tảo chăm lo thuốc men. Nhưng từ sau tai nạn, bà mất trí nhớ, cứ nhận hết con chung lẫn con riêng là con mình cả…”

    Tôi chết lặng. Bao nhiêu năm hận thù phút chốc tan thành mây khói. Người đàn bà tôi từng nguyền rủa, giờ lại ngồi run rẩy nắm lấy tay tôi, miệng gọi một tiếng “con” mà tim tôi nhói buốt đến nghẹn lời…

  • Tôi Giấu Thân Phận Vào Công Ty Của Chồng. Khi Tôi Cầm Cốc Nước Của Anh Ấy, Nữ Thư Ký Liền Xông Tới

    Tôi Giấu Thân Phận Vào Công Ty Của Chồng. Khi Tôi Cầm Cốc Nước Của Anh Ấy, Nữ Thư Ký Liền Xông Tới

    Tôi giấu thân phận, xin việc với hồ sơ giả vào chính tập đoàn Hưng Phát của chồng mình. Cha tôi mất, để lại cơ ngơi nghìn tỷ từ một xưởng lắp ráp nhỏ bé. Tôi – con gái độc nhất – giao hết quyền điều hành cho chồng Phong, tự nguyện lui về làm người vợ hiền.

    Ba năm qua, tôi tin rằng sự hy sinh sẽ đổi lại mái ấm bình yên. Nhưng Phong ngày càng xa cách. Những chuyến công tác kéo dài, mùi rượu và nước hoa lạ nồng nặc trên áo anh. Linh tính mách bảo có điều chẳng lành. Tôi quyết định tự mình tìm hiểu.

    Tôi mặc áo sơ mi trắng giản dị, quần tây đen, búi tóc cao, không ai nhận ra đại tiểu thư Lê Ngọc Trâm. Ngày đầu làm nhân viên hành chính, tôi photo tài liệu, pha trà, dọn phòng họp. Đến giờ nghỉ trưa, trưởng phòng sai tôi bưng khay nước lên phòng tổng giám đốc.

    Cánh cửa khép hờ. Tôi định gõ thì khựng lại vì tiếng nói bên trong. Giọng Nhi – thư ký mới – nũng nịu, chê bai tôi là kẻ vô dụng, ru rú trong xó bếp, không biết mùi vị thương trường. Cô ta tự đắc mình mới là người phụ nữ xứng đáng đứng cạnh tổng giám đốc.

    Tôi đứng chết lặng. Khay nước trong tay khẽ run. Tôi chờ Phong quát tháo bảo vệ danh dự vợ mình. Nhưng anh ta cười khẩy, phụ họa theo. Anh ta chê tôi nhạt nhẽo, nhàm chán, chỉ vì con gái chủ tịch mà anh ta nhẫn nhịn ba năm. Anh ta hứa hẹn với Nhi sẽ hất cẳng tôi, cho cô ta danh phận chính thức.

    Ly cà phê trên khay sóng sánh. Từng lời như nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi hít sâu, đẩy mạnh cửa bước vào. Hai kẻ giật thót, vội buông nhau ra. Phong chỉnh áo vest, Nhi đứng dậy với vẻ kiêu ngạo.

    Tôi cúi đầu, đóng vai nhân viên khép nép, đặt ly cà phê xuống bàn. Nhi lao tới, đập tay xuống bàn, quát tháo tôi là đồ dơ bẩn, không biết thân phận, dám uống nước của chồng cô ta. Cô ta vung tay tát mạnh vào mặt tôi. Tiếng chát vang lên khô khốc. Má tôi rát bỏng, vị máu tanh ứa ra khóe môi.

    Tôi lảo đảo một bước nhưng đứng vững. Nhi chống nạnh, chỉ trỏ vào mặt tôi, chửi tôi là rác rưởi thấp kém. Cả nhà ăn im bặt, mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi lau máu ở khóe miệng, ngẩng đầu nhìn Nhi. Trên tay cô ta là chiếc nhẫn kim cương với họa tiết hoa hồng vàng trắng – bản thiết kế tôi cất công vẽ cho kỷ niệm ba năm ngày cưới, giấu trong két sắt nhà.

    Phong hoảng loạn, sắc mặt trắng bệch. Anh ta kéo Nhi lại, nhưng cô ta vẫn gào thét đòi đuổi việc tôi. Tôi bình tĩnh bước ra, khép cửa nhẹ nhàng. Cơn giận ban đầu tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo lạnh lùng. Đây không chỉ là ngoại tình. Bọn chúng đang lập kế hoạch chiếm đoạt toàn bộ tập đoàn.

    Tôi về nhà, không khóc. Tôi mở máy tính, truy cập hệ thống quản trị bí mật cha tôi để lại. Tôi rà soát email, sao kê ngân hàng, hợp đồng. Hàng chục tỷ đồng bị Phong chuyển vào ba công ty ma do anh trai và mẹ Nhi đứng tên. Bản thiết kế nhẫn cưới của tôi cũng bị anh ta lấy trộm làm quà cho nhân tình.

    Tôi ghi âm cuộc cãi vã, lưu video giám sát từ camera ngụy trang trong phòng tổng. Bằng chứng đầy đủ: ngoại tình, tham ô, lập công ty ma tẩu tán tài sản. Tôi gọi luật sư Minh – người bạn chí cốt của cha tôi – gặp riêng tại quán trà. Chú Minh xem xong, giận dữ đập bàn. Chúng tôi soạn đơn ly hôn, báo cáo kiểm toán, chuẩn bị khởi tố hình sự.

    Sáng hôm sau, tôi mặc vest đỏ quyền lực, bước vào công ty với tư cách thật. Trong nhà ăn, Nhi ngồi khu VIP, khoe chiếc bình giữ nhiệt khắc tên Phong. Tôi cầm bình lên uống một ngụm. Nhi gào thét, lao tới tát tôi. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng. Toàn bộ nhà ăn im bặt.

    Phong chạy tới, mặt cắt không còn máu. Anh ta nhìn tôi, hoảng loạn tột độ. Nhi vẫn ngoan cố chửi bới. Tôi ngẩng đầu, giọng rõ ràng:………………………………………….

    “Người vợ hợp pháp của tổng giám đốc Nguyễn Hoàng Phong là tôi – Lê Ngọc Trâm, con gái cố chủ tịch Lê Đức, chủ sở hữu 51% cổ phần.”

    Cả nhà ăn bùng nổ. Nhi tái mét. Phong run rẩy, không nói nên lời. Tôi công bố thân phận trước toàn thể nhân viên. Phong và Nhi bị an ninh lôi ra ngoài trong tiếng la hét.

    Buổi họp hội đồng quản trị khẩn cấp được triệu tập. Tôi phân phát bằng chứng: sao kê chuyển tiền, video giám sát, ghi âm. Phong ngụy biện, đổ lỗi cho Nhi. Nhưng đoạn video anh ta bàn mưu tẩu tán tài sản đã phơi bày hết. Hội đồng bỏ phiếu đình chỉ chức vụ Phong ngay lập tức. Ông Vinh – người anh em của cha tôi – tạm giữ ghế chủ tịch.

    Phong và Nhi bị khởi tố. Anh ta nhận 15 năm tù vì lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Nhi nhận 10 năm vì đồng phạm. Tôi chính thức trở lại vị trí lãnh đạo, thanh lọc nội bộ, thu hồi tài sản, ổn định công ty trước vòng gọi vốn lớn.

    Một năm sau, vi mạch Sao Khuê do Hưng Phát phát triển ra mắt thành công. Tôi đứng trên bục phát biểu, vest trắng tinh khôi, tự tin giới thiệu sản phẩm trước báo giới. Không ai còn nghi ngờ năng lực của tôi.

    Tối đó, tôi đứng trước cửa kính văn phòng tầng cao nhất, ngắm Sài Gòn lung linh. Ly vang đỏ trong tay, tôi mỉm cười. Khó khăn không làm tôi gục ngã. Vũ khí mạnh nhất của người phụ nữ là bản thân mình – độc lập, kiên cường và không bao giờ cúi đầu trước sự phản bội.

    Cơ đồ cha tôi được bảo vệ. Tôi đã tự tay xây dựng lại từ đống tro tàn. Và từ nay, không ai có thể lấy đi những gì thuộc về tôi.

  • Chú tôi vừa ra tò, cả họ đều quay lưng, chỉ có mẹ tôi dang tay đón nhận

    Chú tôi vừa ra tò, cả họ đều quay lưng, chỉ có mẹ tôi dang tay đón nhận

    Chú tôi vừa ra tò, cả họ đều quay lưng, chỉ có mẹ tôi dang tay đón nhận. Đến khi gia đình tôi lâm vào cảnh ph//á s///ản, chú chỉ nói: “Đi theo chú tới một nơi”, vừa tới nơi, tôi liền ch///ết l///ặng…

    Bố tôi mất khi tôi mới học lớp 5. Ngày ông ra đi, mẹ ngồi bên quan tài mà nghẹn không thành tiếng. Cả họ chỉ thương hại dăm câu, rồi ai về nhà nấy. Từ đó, mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn, gồng gánh đủ nghề để tôi được đi học.

    Người duy nhất thường xuyên ghé qua thăm hai mẹ con là chú tôi – em trai của bố. Nhưng rồi một năm sau, chú bị bắt vì tội đánh người trong lúc say rượu. Người ta bảo “nghiệp cha không qua được con”, họ nhìn chú với ánh mắt khinh bỉ, và cũng nhìn mẹ con tôi bằng sự dè dặt, sợ dây dưa.

    Mười lăm năm sau, chú mãn hạn tù. Cả họ đều bảo: “Thằng đó ra rồi thì tránh xa, kẻo mang tiếng.” Nhưng mẹ tôi – người đàn bà đã chịu quá nhiều tổn thương – lại bảo:
    – Nó là em ruột của bố con. Dù có thế nào cũng vẫn là máu mủ.

    Hôm chú về, chú đứng ngoài cổng, dáng gầy gò, vai khoác chiếc ba lô rách. Mẹ mỉm cười, mở cửa đón vào:
    – Vào nhà đi, em. Nhà này lúc nào cũng có chỗ cho chú.

    Từ hôm đó, chú ở trong căn phòng cũ của bố. Ban ngày, chú ra ngoài làm thuê, chiều về lại cặm cụi sửa hàng rào, quét sân, chăm mảnh vườn nhỏ phía sau. Có lần tôi thấy chú trồng gì đó, hỏi thì chú chỉ cười hiền:
    – Chú trồng thứ sẽ nuôi sống người tốt.

    Nghe chẳng hiểu gì, tôi chỉ cười trừ.

    Rồi cuộc đời lại thử thách chúng tôi. Công việc của tôi thất bại, mẹ thì bệnh nặng, tiền thuốc men nợ nần chồng chất. Một đêm, tôi ngồi trong bóng tối, nghĩ đến việc bán nhà. Lúc đó, chú bước vào, ngồi xuống bên cạnh, nói chậm rãi:
    – Hồi bố con mất, mẹ con vẫn dang tay đón em, dù cả họ đều quay lưng. Giờ đến lượt em trả ơn. Chuẩn bị đi theo chú, đừng hỏi nhiều.

    Sáng hôm sau, chú lái chiếc xe cũ, đưa hai mẹ con tôi đi. Con đường gập ghềnh, quanh co, rồi dừng lại trước một mảnh đất rộng mênh mông, rợp bóng cây. Giữa vườn là căn nhà gỗ đơn sơ, xung quanh trồng toàn cây ăn quả xanh mướt.

    – Đây là… của ai vậy chú? – Tôi ngỡ ngàng.
    – Của chú. Của gia đình mình. – Chú cười, ánh mắt hiền và ấm như ánh nắng đầu ngày.

    Hóa ra, sau khi ra tù, chú đi làm thuê khắp nơi, dành dụm từng đồng, rồi mua mảnh đất này. Suốt mười năm, chú trồng cây, dựng nhà, không nói với ai. Mẹ tôi òa khóc, còn tôi thì lặng đi, không nói nên lời.

    – Chú, sao chú không dùng số tiền đó cho bản thân? – Tôi hỏi.
    – Chú không cần nhiều đâu. Người ta từng dạy chú rằng, khi mình lầm lỗi, chỉ cần có người tin mình là đủ. Giờ chú muốn trả lại niềm tin đó cho đời.

    Những ngày sau, mẹ tôi khỏe lại nhờ khí trời trong lành và trái cây ngọt mát trong vườn. Tôi giúp chú thu hoạch, bán cho thương lái. Họ khen: “Trái cây ở đây ngon lạ thường.” Chú chỉ cười, bảo: “Vì được trồng bằng lòng biết ơn.”

    Một hôm, tôi tình cờ phát hiện trong góc nhà có chiếc hộp gỗ cũ, bên ngoài ghi dòng chữ: “Nếu một ngày cháu đọc được điều này, nghĩa là chú đã yên lòng.” Tôi mở ra, bên trong là tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mang tên tôi, cùng lá thư:

    “Chú không giỏi nói lời hay, chỉ biết trồng cây để chuộc lại lỗi lầm. Cảm ơn chị dâu và cháu đã không bỏ rơi chú khi cả thiên hạ quay lưng. Đời chú coi như xong, chỉ mong hai mẹ con sống bình yên. Nếu một ngày nào đó khó khăn, hãy nhớ: người lầm lỗi không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi ta quên mất lòng nhân.”

    Tôi đọc đến đó, nước mắt rơi ướt cả trang giấy.

    Vài tháng sau, chú ngã bệnh. Bác sĩ bảo chú bị ung thư giai đoạn cuối. Hôm đưa chú đi viện, chú nắm tay mẹ tôi, giọng yếu ớt:
    – Chị à… Em chỉ tiếc là không kịp thấy thằng Tín (là tôi) lập gia đình. Nhưng em yên tâm rồi, vì giờ nó biết thế nào là sống tử tế.

    Chú mất vào một buổi chiều lặng gió. Tang lễ đơn sơ, không hoa, không phúng điếu, chỉ có vài người hàng xóm đến thắp nhang.

    Sau đám tang, tôi đứng giữa vườn cây, nơi từng có bóng chú. Tiếng gió thổi qua tán lá nghe như lời nhắn nhủ: “Đừng oán giận đời, chỉ cần sống tốt, đời sẽ tự khắc dịu dàng với con.”

    Mấy năm sau, vườn cây của chú thành trang trại lớn, nuôi sống cả gia đình tôi. Nhưng với tôi, tài sản quý nhất chú để lại không phải là đất đai, mà là bài học về lòng tin và sự bao dung.

    Bởi nếu ngày đó mẹ tôi cũng quay lưng như mọi người, có lẽ chú chẳng còn cơ hội làm lại. Và nếu không có chú, chắc gì gia đình tôi đã đứng vững sau biến cố.

    Đến giờ, mỗi lần ai hỏi tôi về “người hùng” trong đời, tôi không ngần ngại trả lời:

    “Đó là chú tôi – người từng bị cả họ quay lưng, nhưng lại cứu rỗi cả gia đình bằng chính tấm lòng lương thiện.”

  • “Ngày ra tòa l///y hôn, người chồng tưởng đã thắng. Nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị tuyên bố, cô con gái 7 tuổi bỗng giơ tay…

    “Ngày ra tòa l///y hôn, người chồng tưởng đã thắng. Nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị tuyên bố, cô con gái 7 tuổi bỗng giơ tay…

    ‘Thưa bác… con muốn nói một bí mật về bố.’

    Chỉ một câu nói ấy… khiến người cha t;á;i m;ặ;t, còn cả phòng xử án sững sờ.”

    Sáng thứ Hai, trời Sài Gòn xám đục như có ai phủ một lớp bụi mỏng lên cửa kính Phòng xử số 3. Nguyễn Hoàng Nam ngồi ở hàng ghế bên phải, áo sơ mi trắng đóng thùng nhưng cổ áo đã nhàu, bàn tay cứ siết rồi lại thả chiếc điện thoại tắt nguồn. Đối diện anh là Trần Thùy Dương, vợ anh, gương mặt trang điểm nhẹ mà mắt đỏ hoe, một tay ôm tập hồ sơ, tay kia nắm chặt bàn tay con gái.

    Bé con tên Nguyễn Lê Minh Anh, bảy tuổi, tóc buộc hai bên bằng dây thun màu hồng. Con bé nhìn quanh phòng xử bằng ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi, rồi ngước lên nhìn bố. Nam vội quay đi, như sợ chạm vào đôi mắt đó sẽ làm mình mềm lòng.

    Thẩm phán Lê Quang Hòa bước vào, giọng ông điềm đạm nhưng lạnh: “Hôm nay tòa giải quyết yêu cầu ly hôn của anh Nam. Tranh chấp chính là quyền nuôi con và nghĩa vụ cấp dưỡng.”

    Nam đứng dậy, nói nhanh như đã tập cả đêm: “Tôi xin ly hôn vì vợ tôi… không còn tin tôi. Cô ấy kiểm soát, nghi ngờ vô cớ. Tôi chịu không nổi.” Dương cười gằn, giọng run nhưng sắc: “Nghi ngờ vô cớ? Anh nhắn tin cho ai lúc nửa đêm? Anh đi công tác hay đi với ai? Tôi có đủ bằng chứng.”

    Không khí trong phòng xử đặc lại. Nam nuốt khan, mắt liếc về phía thẩm phán rồi lại nhìn xuống sàn. Dương mở tập hồ sơ, rút ra những bản in tin nhắn và hóa đơn khách sạn. Nam phản ứng ngay: “Tất cả là hiểu lầm. Người đó chỉ là đối tác. Hóa đơn là do công ty đặt.”

    Thẩm phán gõ nhẹ búa, quay sang bé Minh Anh: “Con có muốn nói điều gì không? Con muốn ở với ai?”

    Minh Anh bấu vạt áo mẹ, lí nhí: “Con… con muốn mẹ đừng khóc nữa.” Rồi bất ngờ con bé bước lên một bước, nhìn thẳng thẩm phán, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Thưa bác, con có thể cho bác biết một bí mật mà mẹ không biết không?”

    Cả phòng xử im phăng phắc. Nam sững lại. Màu trên mặt anh rút đi nhanh đến mức người ta thấy rõ hai gò má anh trắng bệch. Anh bật đứng dậy theo phản xạ: “Minh Anh— con… đừng nói…”

    Con bé không quay lại nhìn bố. Nó chỉ nhìn thẩm phán, đôi mắt trong veo nhưng nghiêm nghị như người lớn. Và rồi Minh Anh khẽ gật đầu, như đã quyết.